(Trích từ Bức Màn Xác Thịt)
Ga tàu khuya hiếm người qua lại. Sau bảy ngày trăng mật ẩn dật nơi vùng biển nhiệt đới, Hiếu và chú Thành bước lên khoang riêng của chuyến tàu cao tốc chạy đêm trở về thủ đô. Tiếng loa tàu báo giờ khởi hành vang lên như xé tan khoảng yên tĩnh. Hành lang tàu vắng, ánh đèn mờ cam vàng đổ bóng hai người chồng sát nhau.
Khoang VIP không một ai khác ngoài họ. Cánh cửa khép lại, tách họ ra khỏi thế giới bên ngoài.
Hiếu ngồi xuống dãy ghế dài bọc nỉ, mắt còn vương ánh muộn phiền vì biết mai về lại là những vòng xoay công việc, là áp lực của danh phận vợ một người đàn ông từng quyền thế khắp giới tài chính. Chú Thành nhẹ nhàng gỡ cà vạt, mắt không rời Hiếu. “Em mệt à?”
Hiếu khẽ gật, ngả đầu lên vai chú. Mùi hương bạc hà quen thuộc từ áo sơ mi của chú khiến tim cậu dịu lại. Nhưng rồi chỉ một lúc sau, cậu cảm nhận rõ bàn tay chú đang lướt xuống sống lưng mình, rồi hạ thấp dần xuống mông. Lòng bàn tay ấy luôn nóng, luôn dày dặn – khiến da thịt cậu râm ran chỉ sau một cái vuốt nhẹ.
“Chú… đang nghĩ gì vậy?” – Hiếu hỏi nhỏ, mắt nhìn ra ngoài ô cửa sổ nơi cảnh vật mờ nhòa trôi ngược.
“Chú đang nghĩ… đêm cuối cùng trên tàu, nên in sâu thêm một ký ức khó quên nữa, cho trọn tuần trăng mật.” – giọng chú Thành khàn, dứt khoát.
Chưa để Hiếu phản ứng, chú đẩy nhẹ cậu nằm dài xuống ghế, hai chân vướng váy ngủ mỏng chưa kịp tụt. Cúc áo đầu tiên của Hiếu bị cởi, rồi chiếc quần mỏng bị kéo dần xuống đùi. Lỗ nhỏ lộ ra, nhợt nhạt trong ánh đèn lặng, đã hơi co giật như phản xạ quen thuộc trước cái nhìn đầy dục vọng của chú.
Tư Thành cúi người xuống, luồn lưỡi liếm một đường dài từ xương sống lưng đến tận vành mông, rồi há miệng ngậm lấy khe lỗ đang khép hờ ấy. Tiếng chóp chép vang đều đặn giữa tiếng bánh tàu lăn trên ray. Hiếu co rút người lại, rên khẽ: “Ưm… chú…”
Tư Thành không nói, chỉ tiếp tục dùng môi và đầu lưỡi kích thích lỗ nhỏ ẩm mềm đến khi nó bắt đầu mở ra dễ dàng. Ngón tay trơn tuột của chú đâm vào trước: plọc. Rồi hai ngón, rồi ba… Lỗ nhỏ co thắt, cắn chặt từng khúc tay khiến chú khẽ rít lên vì sung sướng.
Khi cây hàng của chú được rút ra khỏi khóa quần, Hiếu đã rên lên khẽ: “Chú… vào đi… đừng hành em nữa…”
Cây hàng to lớn ấy vừa nhấn đầu vào, tiếng phạch vang khẽ trong không gian chật hẹp. Hiếu bấu chặt thành ghế, cả người giật lên như dính điện. “Á… từ từ… to quá…”
Nhưng Tư Thành đã không còn đủ kiên nhẫn. Cây hàng ấy trượt sâu, nóng rực, lấp đầy toàn bộ lỗ nhỏ đang rỉ nước. Những cú thúc đầu tiên bắt đầu bạch… bạch… bạch… như tiếng đập cửa trong đêm yên ắng.
“Ưm ưm… a… chú ơi… sâu quá…”
“Im nào, mở ra… tôi muốn nghe tiếng em rên rõ hơn…”
Hiếu cố gắng mở miệng, nhưng chỉ phát ra tiếng ơ ơ hơ… á… á… khi chú vừa kéo cây hàng ra gần hết rồi đâm mạnh trở lại: phạch. Toàn thân cậu cong lên như cây cung bị kéo căng, mắt đỏ hoe vì khoái cảm dồn dập. Ghế nệm ẩm mồ hôi, lớp nỉ thấm cả dấu thân thể uốn éo của Hiếu theo từng nhịp bạch bạch mạnh dần.
Chú Thành cúi xuống, thì thầm vào tai cậu: “Tuần trăng mật kết thúc, nhưng từ nay đêm nào tôi cũng muốn em rên như vậy, mỗi tối.”
Hiếu lắc đầu yếu ớt, miệng thở dốc, nước mắt nhòe mi – vừa là mệt, vừa là đê mê. “Chú… đừng nói nữa… chỉ… làm mạnh nữa đi…”
Và chú đã chiều. Cú thúc kế tiếp không còn nhẹ nhàng, mà dứt khoát, sâu, mạnh, khiến tiếng bạch bạch bạch bạch dồn dập đến nghẹt thở. Thân thể Hiếu run rẩy, hai tay ôm gối như muốn tự bảo vệ mình nhưng lại dâng hiến nhiều hơn.
“Phụt… phụt…” – tiếng chất dịch phóng mạnh vào trong vang lên rõ ràng. Lỗ nhỏ co siết, giữ lại tất cả.
Hiếu ngã người xuống, lồng ngực phập phồng, môi hé mở như sắp khóc. Chú Thành rút ra, lau nhẹ cho cậu, rồi ôm gọn cả thân thể rũ rượi ấy vào lòng, thì thầm: “Chúng ta sẽ còn nhiều đêm thế này nữa, đúng không… vợ yêu của chú?”