Mặt trời đổ bóng dài trên mặt biển. Sóng vỗ nhè nhẹ quanh thân du thuyền đang thả neo xa bờ. Từ xa, nhìn hai thân người đàn ông bước xuống biển, không ai biết rằng đó là vợ chồng mới cưới.
Hiếu mặc một chiếc quần bơi bó sát, màu trắng hơi trong, khi ướt sũng thì gần như lộ hết phần khe mông và đường rãnh trước. Chú Thành chỉ mặc quần đùi đen lưng thấp, để lộ múi bụng cứng và bờ vai rộng như tượng đồng.
Nước biển mát lạnh nhưng da thịt Hiếu vẫn còn nóng hổi từ lần trả bài sáng nay. Mỗi bước đi, lỗ nhỏ giữa mông vẫn còn co giật nhẹ, từng giọt trắng sót lại trào ra theo sóng.
— Chú… nhìn gì mà không nói? – Hiếu ngó sang, môi mím khẽ.
— Nhìn lỗ nhỏ em rỉ nước giữa biển… tôi nhịn sao nổi.
— Ơ… chú nói vậy người ta nghe thì sao?
— Giữa biển, có ai ngoài tôi và em đâu. Với lại… lỗ em đang rỉ cho tôi mà.
Hiếu quay mặt định tránh nhưng bị chú ôm từ sau. Bàn tay to bản luồn xuống bụng dưới, kéo quần bơi tuột xuống một nửa, để đầu khe mông lộ ra dưới làn nước trong.
— Chú đừng… người ta thấy…
— Không ai thấy… chỉ có tôi, và cái lỗ nhỏ em đang mời gọi…
Ngón tay chú đè xuống khe. Hiếu run nhẹ, nước biển lạnh nhưng ngón tay nóng rực. Chú luồn tay qua, tìm đúng cửa lỗ nhỏ và đẩy nhẹ.
Ọc…
— Ưm… a… chú… còn sót bên trong…
— Tôi lấy ra cho em…
Tư Thành quỳ xuống trong nước, mặt áp sát mông Hiếu, rồi thè lưỡi.
Chóp chép… chóp… ọc ọc…
Hiếu đứng không vững, hai tay bám vào vai chú, toàn thân run lẩy bẩy. Cậu nghiêng đầu, ngửa mặt rên nhỏ:
— Ưm… chú ơi… đừng liếm… em… mất sức…
— Em mà còn rên thế này… tôi không chờ nổi…
Tư Thành đứng dậy, tay giữ chặt eo cậu. Cây hàng dưới quần đùi đã cứng đập vào khe mông cậu.
— Quay mặt vô tàu, chống tay lên mạn đi.
— Chú tính làm thật hả? Ở đây…
— Làm ngay giữa biển. Cho em nhớ lần đầu tiên lỗ nhỏ em ăn hàng trong nước.
Hiếu quay lại nhìn, đôi mắt loé lên chút kháng cự yếu ớt. Nhưng rồi cũng quay người, tay chống lên mạn thuyền.
Mông cậu nhô cao. Lỗ nhỏ hé mở dưới mặt nước lấp loáng.
Phạch!
— Ưm a… a… chú đâm thẳng vô…
— Nước biển trơn… cây hàng vào dễ hơn… nhưng cũng sâu hơn…
Bạch bạch… bạch bạch bạch!!
Từng cú thúc làm nước văng ra sau. Sóng đập vào mông, kết hợp với cây hàng cứng rắn ra vào liên tục khiến lỗ nhỏ như sắp co rút thành vòng tròn nhỏ xíu.
— Á… á á… sâu… chú… em chịu không nổi…
— Lỗ nhỏ em cắn chặt tôi… bạch bạch… nghe nè, tiếng nó nè…
Bạch bạch bạch… bạch!! Phạch!! Phạch bạch!!
Hiếu rên thành tiếng, tay bấu mạn thuyền đến bật gân. Nước biển lạnh không làm dịu đi chút nào cảm giác rạo rực trong ruột. Cậu quay đầu lại, thở dốc:
— Chú… cho em quay lại nhìn mặt chú…
Tư Thành kéo eo cậu quay lại. Giữa sóng biển, Hiếu ngồi lên cây hàng chú, tự hạ lỗ nhỏ xuống.
Phạch!
— Ưm… ưm… cây hàng… chạm vô ruột em…
— Em chủ động ngồi lên… tôi phải thưởng.
Tay chú giữ hông cậu, nhấn lên xuống. Hiếu rên không thành tiếng, miệng há ra, mồ hôi lẫn nước biển rịn trên trán. Lỗ nhỏ ngậm trọn, bên trong co bóp không ngừng.
Bạch… bạch bạch… bạch bạch bạch bạch!!
Hiếu không còn sức, chỉ có thể ngả đầu vào vai chú, mông vẫn bị nhấn đều. Chú ghé sát tai em:
— Em sắp chưa?
— Dạ… sâu quá… trong nóng… em… sắp…
— Tôi cũng… cùng em…
Phụt phụt!! Phụt phụt phụt!!
Tinh nóng phun ào vào trong lỗ nhỏ, lan tới bụng dưới khiến Hiếu bật người lên, mông run bần bật. Cậu ôm cổ chú, miệng nấc nhẹ:
— Ưm… nóng quá… chú… đầy trong em rồi…
— Đầy rồi… nhưng tôi còn muốn…
— Dạ… tối về thuyền, em nằm sẵn…