Nắng chưa chiếu qua cửa sổ boong tàu, nhưng ánh sáng mờ mờ đã nhuộm một màu vàng nhạt lên làn da trắng hồng của Hiếu. Cậu nằm nghiêng, mông cong nhẹ, lưng trần thấm mồ hôi, hai bắp đùi vẫn còn hé mở để lộ lỗ nhỏ đỏ ửng đang rịn chút dịch còn sót lại từ đêm qua.
Tư Thành tỉnh dậy trước. Ông ngồi dậy, nghiêng người ngắm thân thể người vợ trẻ đang say ngủ, má áp vào gối, cặp môi hơi hé. Ánh sáng yếu ớt rọi xuống sống lưng mảnh mai, lướt đến mông, rồi dừng lại ở khe lún giữa hai múi mông nhô cao – nơi cửa lỗ nhỏ vẫn ươn ướt, hé mở như đang đợi.
Tư Thành vén nhẹ lớp chăn, tay vuốt từ gáy xuống eo, rồi tách khe mông ra.
Lỗ nhỏ khẽ co giật.
Hiếu rùng mình trong giấc mơ. Cậu xoay người, giọng mơ màng:
— Ưm… chú… sáng rồi sao…
— Ừ, sáng rồi. Nhưng cái lỗ nhỏ em thì… vẫn còn chưa khép…
Tay ông đặt lên đùi cậu, nhẹ nhàng tách ra. Ngón trỏ trơn tuột đẩy vào trong khe, chạm tới cửa lỗ. Chưa cần thấm thêm dầu, chỉ cần ấn nhẹ một chút là đầu ngón tay đã lọt qua.
— Ưm… a… chú làm gì đó…
— Đánh thức lỗ nhỏ em dậy. Nó đói rồi.
Tư Thành cúi xuống, đưa lưỡi liếm một đường dọc khe mông, rồi dừng lại nơi cửa lỗ. Lưỡi quét mạnh, rồi mút một tiếng dài:
— Chóp chép… chóp chép… ọc ọc… lỗ nhỏ em vẫn còn vị tôi đêm qua…
Hiếu co chân lại theo phản xạ, nhưng Tư Thành đã nằm đè lên lưng cậu. Cây hàng nóng rực đang cứng căng chạm vào khe mông, cà sát từng chút.
— Không… chú ơi… em… còn đau… đừng đâm sâu như tối qua…
— Tôi chỉ nhẹ nhàng… đưa vào chút thôi…
— Chú nói dối…
— Tôi nói dối mà em vẫn muốn, đúng không?
Phạch!
Cây hàng thọc vào nửa đoạn. Lỗ nhỏ co giật mạnh, dịch nóng phun ngược ra bám theo gốc cây hàng. Hiếu hét lên trong gối:
— Á… sâu… chú không nhẹ gì cả…
— Tôi biết em thích thế này mà…
Bạch… bạch bạch… phạch… bạch… bạch bạch bạch!
Tư Thành bắt đầu chuyển động, vừa chậm vừa đều, lỗ nhỏ co rút theo từng nhịp. Mỗi cú đẩy là một luồng nóng sâu thẳm xuyên vào bụng dưới cậu, khiến mông bật lên từng nhịp, hai tay bấu gối.
— Ưm… ơ ơ hơ… a… chạm… chạm vô điểm đó rồi…
— Em cứ rên đi… cái lỗ nhỏ này đang mút lấy tôi không tha… bạch… bạch…
Tư Thành cúi xuống, hôn lên cổ Hiếu, tay vuốt ngực cậu, rồi lại đặt lên bụng dưới – cảm nhận từng cơn thắt của lỗ nhỏ từ bên trong. Cây hàng ông rút ra gần hết, chỉ để đầu dừng lại nơi mép:
— Em muốn tôi đâm lại không?
— Muốn… chú làm lẹ… đừng chọc em nữa…
— Xin đi…
— Làm ơn… chú đâm vô lại đi…
Phạch! Phạch! Bạch bạch bạch!!
Lần này Tư Thành đâm thẳng hết đoạn, ép bụng dưới chạm mông cậu. Hiếu thở dốc, mồ hôi rịn ra khắp lưng, cây hàng cứ thế ra vào đều đặn trong lỗ nhỏ đang co giật dữ dội.
— A… phạch… bạch bạch… sâu… em sắp…
— Tôi cũng… ôm lấy tôi đi…
Hiếu lật người lại, dạng chân, để cây hàng vẫn không rút ra mà đổi từ tư thế nằm úp sang nằm ngửa. Cậu vòng tay ôm cổ chú, hai chân quấn quanh eo.
— Chú nhìn em… em muốn nhìn chú khi vào sâu nhất…
Tư Thành hôn lên môi cậu, lưỡi quấn lấy nhau. Cùng lúc đó, ông thúc một cú cực mạnh, cắm thẳng xuống.
— Phạch! Bạch! Bạch bạch! Bạch bạch bạch bạch!!!
— Ưm… ưm… a a… chú ơi… em chịu… không nổi…
— Tôi cũng không nhịn nữa…
Phụt phụt phụt!!!
Tinh trắng nóng hổi phun sâu vào bên trong, từng đợt từng đợt, khiến bụng Hiếu nóng rần lên, tay siết cổ chú chặt hơn, miệng hé ra thở dốc.
— Ưm… em… thấy ấm… bên trong em đầy rồi…
— Để tôi đổ cho em mỗi sáng như vầy nhé…
— Dạ… lỗ nhỏ em… là để chú đổ đầy mỗi sáng…
Cây hàng vẫn cắm nguyên trong. Lỗ nhỏ co thắt vài lần nữa rồi mới chịu nghỉ. Hai người nằm ôm nhau trong chăn, dưới ánh nắng vừa bắt đầu rọi vào khoang.
Hiếu dụi đầu vào ngực chú:
— Chú… chiều nay mình tắm biển nha?
— Em mà mặc đồ tắm là tôi đâm em ngoài nước biển luôn đấy…
— Dạ… em cũng đang mong chờ…