Đêm cuối của tuần trăng mật, chú Thành thuê riêng một du thuyền hạng sang để hai người lênh đênh trên biển, tránh xa đất liền, tránh xa mọi thứ ngoài kia. Chỉ có gió đêm, sóng biển và tiếng tim đập đầy ham muốn.
Hiếu mặc áo choàng tắm trắng mỏng, không lót gì bên trong. Mỗi cơn gió lướt qua, làn vải tung nhẹ, để lộ làn da trắng, thớ cơ bụng gọn gàng và khe mông khít khìn khịt phía sau. Cậu đứng trên boong tàu, mắt nhìn xa xăm, tay cầm ly vang đỏ chú đưa. Còn chú Thành, sau lưng, vừa bước tới, ôm trọn vòng eo ấm nóng ấy.
— Em lạnh à?
— Không. Nhưng mà… hồi hộp.
— Hồi hộp? Vì tối nay?
Hiếu quay lại nhìn chú, cười khẽ, mắt ướt:
— Vì đây là đêm cuối. Em muốn làm tình trên mặt biển… như một lời hứa… trọn đời.
Tư Thành không đợi thêm. Ông bế thốc Hiếu lên tay, mang thẳng xuống khoang thuyền sang trọng, trải đầy nến và rượu. Cửa vừa đóng, áo choàng Hiếu đã bị giật tung, văng xuống sàn. Tấm thân cậu phơi ra giữa ánh đèn vàng nhạt, lỗ nhỏ phía sau căng khít, ửng hồng, rung nhẹ như gọi mời.
— Em đẹp quá, vợ tôi…
— Chú muốn ăn em không?
— Muốn… bằng miệng trước đã…
Hiếu ngồi xuống ghế, dang hai chân. Tư Thành quỳ trước mặt, thè lưỡi dài, liếm dọc theo khe lỗ nhỏ.
— Á… chú… chú làm thật à…
— Em thơm quá… ngọt như rượu…
Chóp chép… chóp chép… liếm liếm…
Lưỡi chú Thành lướt sâu vào lỗ nhỏ, đầu lưỡi xoay vòng, vừa liếm vừa hút, khiến Hiếu phải gồng người, mông nhấp nhô theo từng cú đè ép.
— Ưm… chóp chép… á… ơ ơ hơ…
— Em rỉ nước rồi kìa…
— Tại chú liếm ác quá… chứ em nào dâm…
— Dâm vừa đủ mới ngon…
Tư Thành đứng dậy, kéo khóa quần, cây hàng vừa cương vừa bóng nước bắn ra. Hiếu chủ động quay lưng lại, quỳ trên mép ghế, hai tay chống sàn, lỗ nhỏ trơn ướt hướng thẳng về chú.
— Em dâng cho chú… lần cuối trên biển… mai về lại thành phố rồi…
— Tôi sẽ dập đến khi sóng lẫn vào tiếng em rên.
Phạch!
Một cú thúc mạnh, dứt khoát. Cây hàng lút sâu hơn nửa trong một lần vào. Lỗ nhỏ của Hiếu co thắt, rồi nuốt trọn, khiến cậu ngửa cổ, rên bật:
— Á… vào rồi… sâu quá… nóng quá chú…
Bạch… bạch… bạch bạch bạch!!
Tư Thành nắm eo Hiếu, liên tục thúc vào sâu hơn, mạnh hơn, đều nhịp. Mỗi lần rút ra, lỗ nhỏ khép lại như không muốn nhả. Mỗi lần đâm vào, làn da mông va vào da háng phát ra tiếng phạch dày dặn, bạo liệt.
— Á… á… bạch bạch… á á á… chú… chú mạnh quá…
— Em chịu được mà… cái lỗ nhỏ này sinh ra để nuốt tôi…
— Ưm… ưm… đúng… đâm tiếp đi…
Tư Thành đổi tư thế, kéo Hiếu ngồi xuống lòng, để cậu cưỡi ngược. Cây hàng vẫn cắm nguyên trong, giờ chỉ cần Hiếu nhấc mông, là rút ra – rồi thả xuống, là đâm vào.
— Phạch… bạch bạch… bạch bạch!!
— Ưm… á… ơ ơ hơ… chạm vô điểm đó… cái chỗ sâu sâu… ưm…
— Đây hả? Điểm làm em muốn bắn ra dù không chạm tay?
— Đúng… đúng rồi…
Hiếu lắc mông, mắt nhắm nghiền. Tư Thành ngậm lấy cổ, hôn ngấu nghiến, vừa bóp ngực, vừa thúc hông từ dưới lên.
— Bạch! Bạch! Bạch! Phạch!!
— Em chịu không nổi nữa… lỗ nhỏ co lại rồi… á… ưm…
— Tôi cũng sắp… sắp…
Phạch!! Bạch bạch bạch!! Phụt phụt phụt!!
Cơn cao trào trút xuống, cây hàng giật giật trong lỗ nhỏ đang co thắt. Từng dòng tinh nóng bắn sâu, đầy, khiến Hiếu chỉ biết nằm rũ, môi rên khẽ trong hơi thở lẫn gió biển.
— Em yêu chú…
— Tôi cũng yêu em… mãi mãi… như sóng không bao giờ ngừng.