Tối thứ ba, trời đổ cơn mưa bất chợt sau một ngày oi ả. Hơi nước bốc lên từ bờ biển khiến không khí trở nên âm ấm, hơi ngột ngạt – như chính nhịp thở nóng rẫy trong ngực Hiếu lúc này.
Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, bên trong không lót gì. Gió máy lạnh thổi qua khiến hai đầu ngực hằn rõ dưới lớp vải ướt mưa. Cặp đùi trần săn chắc, lấp ló dưới gấu áo, như thể chỉ cần ngồi xuống là hở trọn nơi bí mật nhất.
Hiếu đứng trước gương, hít vào một hơi, rồi tự soi mình. Tối nay, cậu không muốn chỉ nằm chờ nữa. Đã là đêm thứ ba của tuần trăng mật, Hiếu muốn tặng chú Thành món quà bất ngờ. Một món quà… trần trụi, nóng bỏng, và chỉ chú mới có thể mở ra.
Cửa phòng tắm bật mở. Tư Thành vừa lau tóc vừa bước ra, chiếc khăn tắm quấn ngang hông. Thấy Hiếu đứng đó, mắt ông lập tức tối lại.
— Em định quyến rũ tôi đến chết à, vợ?
— Không. Em định… phục vụ chồng mình đêm nay.
— Phục vụ?
Hiếu bước tới, quỳ xuống trước mặt chú, tay vén khăn tắm sang một bên, để cây hàng vừa tắm xong – vẫn còn ẩm nước, ửng đỏ – lộ ra hoàn toàn.
— Em muốn… nếm lại hương vị của chồng.
— Vậy thì… ăn đi.
Hiếu cúi đầu, lưỡi chạm khẽ lên đầu khấc.
Chóp… chép… chóp chép… ọc ọc… ọc ọc…
Cậu ngậm chặt lấy, mút sâu từng chút, môi di chuyển lên xuống theo nhịp tay vuốt gốc trụ. Đầu lưỡi lượn quanh rãnh khấc, đôi má hóp lại mỗi lần mút mạnh. Cây hàng căng cứng dần, to lên thấy rõ trong miệng Hiếu.
Tư Thành ngửa cổ, bàn tay bấu lấy mép bàn phía sau:
— A… trời đất… em ngậm giỏi quá… cái miệng này… sinh ra để mút tôi.
Hiếu không nói, chỉ tăng lực hút. Mỗi lần rút ra, cậu cố tình để sợi nước mỏng vương dài từ miệng đến đầu khấc, rồi lại há miệng nuốt trọn. Nước miếng tràn ra mép, chảy xuống cằm, trơn nhầy và dâm mỹ.
— Ọc ọc… chóp chép… ọc ọc…
— Dừng… lại… tôi không chịu được nữa…
Tư Thành kéo Hiếu đứng dậy, hôn ngấu nghiến, rồi đẩy ngã cậu xuống ghế sofa da trắng. Cậu vừa định cử động, đã bị chú đè xuống, lật người lại, kéo hai tay ra sau gáy.
— Để tôi xem hôm nay… lỗ nhỏ của em đã chuẩn bị cho tôi chưa…
Hiếu run nhẹ, mông hé mở mời gọi.
— Chú… vào đi… em rửa sạch sẽ… chờ sẵn rồi…
Phạch!
Cây hàng nóng hổi đâm mạnh vào lỗ nhỏ, xuyên thẳng một phát hết non nửa. Lỗ nhỏ co bóp liên hồi, siết chặt lấy trụ thịt nóng bỏng, khiến chú không nhịn được mà gầm nhẹ.
— Em chặt quá… cái lỗ nhỏ này muốn nuốt tôi luôn hả?
— Ưm… em nhớ… lắm… á… đâm nữa đi… sâu vô đi chú…
Bạch… bạch… bạch bạch bạch!!
Tư Thành bắt đầu thúc từng cú dài và mạnh, khiến Hiếu bật lên theo từng nhịp va đập. Cặp mông nảy theo mỗi lần rút-ra-đâm-vào, lỗ nhỏ phát ra âm thanh nhóp nhép đầy dâm mỹ.
— Á… á… ơ ơ hơ… chạm vô… chạm vô rồi… đúng chỗ đó…
— Chỗ nào? Cái điểm làm em run cả người hả?
— Ưm… ưm… a… đúng rồi… đừng rút ra… phập tiếp đi…
Bạch bạch bạch bạch!! Phạch!! Bạch bạch!!
Chú Thành không cho nghỉ. Ông kéo Hiếu ngồi ngược lên đùi mình, để cậu cưỡi ngược cây hàng, tự hạ mông đón nhận từng đợt thúc lên từ bên dưới.
Mồ hôi đổ ra, thân thể va vào nhau phát ra tiếng phạch liên tục. Tay ông bóp ngực Hiếu, kéo đầu vặn hôn, mắt cậu đỏ hoe, nước mắt rịn ra ở khoé, môi run rẩy rên rỉ:
— Ưm… em không… chịu nổi… chú… nhanh quá…
— Chịu đi… em là vợ tôi, tôi muốn làm em rã rời mỗi đêm.
— Ư… ưm… á… phạch… phạch… bạch bạch… bạch bạch…
Lỗ nhỏ co giật liên tục, thân thể Hiếu bắt đầu run bắn, cậu gào khẽ:
— Em sắp… sắp…
Tư Thành kéo eo cậu, dồn toàn bộ lực vào cú thúc cuối cùng:
Phạch!! Bạch bạch!!
— Tôi… ra đây…
Phụt… phụt… phụt phụt phụt!!!
Tinh nóng phụt mạnh vào sâu bên trong lỗ nhỏ, đến mức nghe cả tiếng ọc ọc khi chất dịch tràn ra từ bên trong lỗ nhỏ vì đầy. Cả hai ôm chặt lấy nhau, Hiếu mềm rũ trong tay chồng, hơi thở loạn nhịp, mặt đỏ rực.
— Món quà này… ngon đến mức… tôi nghiện mất rồi.
— Em sẽ tặng… mỗi đêm luôn… chú muốn bao nhiêu… cũng được.