Hiếu đứng bên khung cửa sổ lớn của căn phòng tầng ba trong biệt thự nhà họ Trần, nơi ánh trăng trượt dài trên bờ vai trần ẩm mướt mồ hôi. Tiếng gió đêm thổi nhẹ qua rèm, nhưng cơ thể cậu thì hừng hực lửa. Vẫn còn đó cảm giác nơi ngón tay Tư Thành vừa đeo nhẫn vào—một vòng kim loại mát lạnh nhưng bó chặt lấy toàn thân Hiếu bằng thứ cam kết nặng tựa xiềng xích.
Cậu khẽ run khi nghe tiếng cửa phòng sau lưng khép lại. Hơi thở trầm ấm quen thuộc phủ dọc sống lưng, rồi đôi bàn tay to lớn siết lấy eo cậu từ phía sau, kéo cả thân thể vào lòng ngực rộng cứng như đá.
“Chú không đợi thêm được nữa,” Tư Thành thì thầm, môi ông dán sát vành tai Hiếu, nơi lập tức đỏ ửng lên vì hơi thở nóng bỏng ấy.
“Em là của chú rồi,” Hiếu đáp khẽ, không giấu được run rẩy trong giọng nói.
Đêm đó, giữa phòng ngủ phủ kín ánh vàng dịu, cơ thể Minh Hiếu bị đặt nằm lên chiếc đệm lụa, nơi từng thớ thịt run rẩy được đôi bàn tay dày rộng của chú Thành ve vuốt như thể lần đầu. Nhưng không, họ đã từng – quá nhiều lần. Chỉ là đêm nay, cái nhẫn trên tay khiến tất cả như mang một trọng lượng khác. Mỗi lần chạm, như khắc lời thề sâu hơn vào da thịt.
Cái hôn đầu tiên ập đến không báo trước. Môi chú Thành ép xuống, chiếm đoạt đôi môi ẩm ướt của Hiếu trong tiếng chóp chép rền rĩ. Cái lưỡi cứng cáp len sâu vào, quấn lấy từng góc, làm Hiếu bật ra tiếng ưm… ưm ưm… nghẹn ngào. Tay ông trườn dọc thân thể cậu, vuốt từ bờ ngực ấm đến rốn, rồi xuống sâu hơn, đến nơi cậu đã căng phồng vì ham muốn bị dồn nén.
“Em đã cứng thế này rồi à?” ông khẽ cười, bóp lấy giữa hai đùi Hiếu khiến cậu bật mạnh người, ngón tay ghì lấy vai chú, miệng rên không ngừng.
“Chú… nhẹ thôi… em nóng quá…”
“Đêm nay, tôi muốn em rên cả đêm.”
Ông đẩy Hiếu nằm ngửa, rồi trườn xuống, miệng áp vào ngực cậu mà mút chặt, để lại những tiếng chóp chép rền rĩ bên đầu vú. Mỗi cú mút khiến Hiếu như bị điện giật, eo co giật, miệng không ngừng a… a… ơ hơ…. Đầu kia, ông dùng tay tách đùi cậu ra, vuốt ve giữa rãnh mông nóng hổi, rồi bất ngờ cúi thấp đầu xuống, hôn lên lỗ nhỏ đang co giật chờ đợi.
“Chú… chú ơi… đừng…” Hiếu thở dốc.
Nhưng chú Thành đã chôn mặt vào giữa khe mông, đầu lưỡi mạnh bạo thọc sâu, rút ra rồi đẩy vào trong tiếng chóp chép, ọc ọc ướt át. Hai chân Hiếu run lập cập, bàn tay ghì lấy gối mà bấu chặt.
“Ưm… ơ hơ… chú ơi… lỗ nhỏ của em… nó…”
“Ngọt như lần đầu tôi ăn em,” ông gầm khẽ, rồi ngồi dậy, đỡ hai chân cậu gác lên vai mình. Cây hàng của ông đã dựng thẳng, đầu đỏ bầm, vằn gân dữ dội. Không báo trước, ông dí chặt đầu nó vào cửa lỗ nhỏ, ép vào một cái phạch thật sâu khiến Hiếu bật tiếng hét nghẹn.
“A…! Chú…!”
“Thở ra đi, em…” ông gằn giọng, bắt đầu đẩy từng cú, từ từ rồi mạnh dần.
Phạch… phạch… phạch…
Tiếng cây hàng đâm thẳng vang lên đầy nhục thể. Lỗ nhỏ co thắt quanh thân ông chặt cứng, tạo nên từng âm thanh bạch bạch bạch không ngừng vang dội. Mỗi cú thúc, đệm giường như rung chuyển.
“Ưm… á… chú ơi… nó chui sâu quá… chú… đừng dừng lại…!”
“Em thích bị chú đâm thế này sao?” ông gầm gừ, kéo cậu dậy rồi ôm chặt, vẫn để cây hàng cắm chặt trong lỗ nhỏ, rồi vừa hôn vừa dập thật mạnh.
Bạch bạch bạch… phạch phạch… tiếng da thịt va vào nhau vang khắp phòng. Cơ thể Hiếu bị đẩy tới mép cao trào, lỗ nhỏ co bóp không ngừng, siết chặt lấy cây hàng đang cuồng dại trườn vào.
Chú Thành đổi tư thế, cho Hiếu quỳ xuống sàn, mông ưỡn lên. Từ phía sau, ông đè lấy, ép sát người mình vào lưng cậu rồi thúc thật sâu.
Phạch! Phạch! Bạch bạch!
“A…! A a… chú ơi… em… sắp…!”
“Tôi cũng vậy…!”
Một cú thúc mạnh, thật mạnh… rồi tiếng phụt phụt phụt vang lên khi luồng tinh nóng hổi bắn vào trong lỗ nhỏ, đầy đến mức trào ngược ra ngoài. Hiếu rên vỡ tiếng, cả người mềm nhũn, ngã vào lòng ông.
Mồ hôi chảy từ vai xuống lưng. Ông vẫn giữ cậu trong vòng tay, cây hàng vẫn còn cứng bên trong, không chịu rút ra.
“Em là vợ tôi rồi, Hiếu,” ông nói khẽ, hôn lên gáy cậu, hơi thở run rẩy vì dư âm.
Hiếu xoay mặt lại, môi chạm môi. “Chú… giữ em cả đời nhé.”
“Cả đời này, chỉ một mình em được quyền thở gấp dưới thân tôi.”
Trăng đã lên đỉnh đầu. Nhưng trong phòng, cuộc hoan lạc vẫn chưa dừng lại. Một đêm tân hôn đầy mùi mồ hôi, nước bọt và tinh dịch. Một đêm mà lỗ nhỏ ấy sẽ mãi nhớ lấy từng cú phạch, từng đợt phụt phụt, từng cú mút ọc ọc không thể thoát ra…