Đồng hồ điểm mười giờ đêm, không gian trong biệt thự rộng lớn của Trần Tư Thành chìm vào thứ ánh sáng dịu và tĩnh mịch. Những cánh cửa sổ cao kéo rèm kín, bên ngoài chỉ còn tiếng gió lùa nhẹ qua tán lá. Trong căn phòng ngủ tầng trên, bữa tiệc sinh nhật chính thức khép lại, nhường lại sân khấu cho màn “hình phạt” mà Tư Thành dành riêng cho Minh Hiếu – món quà sinh nhật khiến ông vừa giận vừa khát khao đến phát cuồng.
Hiếu đứng dựa vào mép giường, tay nắm vạt áo sơ mi đã bung ra vài khuy. Ánh mắt cậu thấp thỏm nhìn về phía chú Thành đang từ từ bước vào, thân hình cao lớn của người đàn ông ngoài năm mươi phủ bóng xuống sàn như sư tử bước đến con mồi đã rơi vào bẫy. Bờ vai chú rộng, bắp tay cuồn cuộn hằn gân, ngực phập phồng theo nhịp thở nặng dần. Mỗi bước chú tiến lại gần, không khí như đặc quánh lại giữa hai người.
“Em làm trò gì vậy hả?” Giọng chú trầm đục nhưng giữ chặt sự kiềm chế, mắt sáng lên một tia dữ dội. “Giả bắt cóc, khiến chú phát điên cả ngày. Em tưởng chú không sợ à?”
Hiếu mím môi, khẽ rùng mình. “Em chỉ muốn… tạo bất ngờ cho chú. Là sinh nhật mà…”
“Bất ngờ?” Chú cười khan. “Vậy chú cũng dành cho em một bất ngờ. Một hình phạt. Xứng đáng.”
Dứt lời, chú bước thẳng đến, đẩy Hiếu ngã ngửa ra giường. Không vội vã, chú Thành ngồi xuống mép nệm, tháo từng chiếc cúc áo của Hiếu, chậm rãi, ép từng đầu ngón tay rắn chắc áp lên da thịt trắng mịn kia. “Làm chú đau tim cả buổi sáng. Vậy đêm nay, em cũng nên biết thế nào là… đau mềm từng thớ thịt.”
Hiếu đỏ mặt, nhưng không kháng cự. Thân thể cậu như đã quen với quyền chủ động của chú Thành, quen với cảm giác bị chinh phục, bị cầm giữ, bị ép đến tận cùng trong những đêm nghẹt thở. Nhưng chưa lần nào chú Thành như đêm nay — cả cơ thể như căng tràn cơn giận giữ trong khuôn khổ dục vọng.
Chiếc quần dài bị tuột xuống, lỗ nhỏ giữa hai đùi khép lại như đang thở. Cậu thở dốc khi chú cúi xuống, cắn nhẹ lên ngực trái, rồi hôn dọc theo eo, bụng dưới. Đến khi cây hàng to lớn được chú Thành kéo ra khỏi lớp quần tây căng cứng, không khí lập tức dội lên luồng sức nóng.
Hiếu quỳ gối trên nệm, vừa định nói gì thì đã bị chú Thành nắm gáy, kéo đầu cậu úp xuống sát cây hàng đã cương cứng dữ dội.
“Ngậm đi,” giọng chú khàn đặc, “Ngậm cho đúng cái tội hỗn láo.”
Hiếu rướn người, mở miệng đón lấy đầu cây hàng đang đỏ au, ẩm bóng. Ngay khi đầu lưỡi lướt qua khấc gân nổi, tiếng chóp chép bắt đầu vang lên nhè nhẹ, xen giữa tiếng chú thở gấp. Lưỡi cậu uốn mềm, liếm quanh gốc, rồi ngoạm sâu đến tận cuống, khiến từng âm ọc ọc, chóp chép ướt át vang lên đầy khơi gợi.
Tư Thành giữ chặt đầu Hiếu, tự đẩy hông theo nhịp, cây hàng tiến sâu vào cổ họng từng lần mạnh mẽ. “Ngoan… ngậm sâu hơn nữa đi em… hư lắm… để chú dạy.”
Hiếu rên trong cổ, mắt ướt mờ, sống mũi cạ vào bụng dưới săn chắc của chú. Cây hàng nóng ran trượt qua vòm miệng không ngừng, dịch nhờn bắt đầu kéo thành sợi. Miệng cậu ướt đẫm, má phập phồng theo từng cú thúc. Ọc ọc… chóp chép… ọc… chép chép…
Chú Thành rút ra, kéo Hiếu nằm ngửa rồi xoay người cậu lại, ép úp xuống nệm. Hai tay ông kéo rộng mông Hiếu, lộ ra lỗ nhỏ đang co rút nhè nhẹ như đang chờ đợi. Từ đầu ngón tay, chú trét đầy gel ẩm và xoa đều. “Giờ đến lượt chỗ này phải chịu phạt…”
Chú áp sát đầu cây hàng, day vòng ngoài lỗ nhỏ đang rung nhẹ. “Chuẩn bị này.”
Phạch. Đầu cây hàng xuyên qua lớp cơ chặt cứng, khiến Hiếu rên bật một tiếng dài: “Á… a… a…”
Chú dấn sâu hơn, cây hàng trượt vào theo từng nhịp đầy thô bạo nhưng đều đặn, khiến lỗ nhỏ dần giãn ra, ôm chặt lấy khối thịt đang tiến vào. Bạch bạch bạch… — tiếng thân dưới va vào nhau vang lên rõ mồn một, kéo dài không ngớt.
“Chú… sâu quá…” Hiếu nấc lên, tay siết chặt drap giường.
“Im. Hình phạt mới bắt đầu.”
Chú bắt đầu thúc dồn dập, cây hàng như cây cọc lớn chôn sâu vào ruộng ướt. Phạch… bạch bạch… bạch… bạch bạch… Lỗ nhỏ co giật từng nhịp, vừa đau vừa khoái lạc, dịch trắng nhầy bắt đầu ứa ra mỗi lần rút ra đâm vào.
Mỗi cú thúc, chú lại gằn giọng: “Tội giả bắt cóc. Tội làm chú suýt điên. Tội khiến chú yêu em đến phát sợ.”
Hiếu ngước đầu, mắt đỏ hoe: “Em… xin lỗi… nhưng… nhưng em muốn chú nhớ sinh nhật này mãi mãi…”
“Nhớ chứ,” chú ghì người xuống, thúc cây hàng thật sâu, đến tận cùng. “Nhớ từng tiếng em rên… từng cơn siết chặt lỗ nhỏ của em.”
Tiếng phụt phụt bắt đầu vang lên, khi cây hàng đầy dịch chuyển trong lỗ nhỏ đã ướt đẫm. Tư Thành thúc mạnh đến tận gốc, để yên vài giây, rồi xoay Hiếu nằm nghiêng, chân treo lên vai ông. Góc độ thay đổi khiến cây hàng cắm trúng điểm sâu bên trong, khiến Hiếu rú lên: “Ơ ơ hơ… aa… a… a… chú…!”
“Cứ rên đi, để chú nghe cho rõ.”
Bạch bạch… phụt… bạch bạch… phạch… phụt phụt… Cứ thế, từng âm thanh rên rỉ và thân thể va chạm hoà vào nhau, biến căn phòng thành một bữa tiệc của nhục cảm. Mỗi cú thúc là một dấu ấn dục vọng, là một lời hằn sâu lên thân thể Hiếu: em là của chú.
Đến khi cả hai cùng run rẩy trong cao trào cuối cùng, tiếng phụt phụt phụt vang lên nhanh và dồn dập. Cây hàng phập sâu một lần cuối, nóng rực, rồi căng cứng, phụt đầy từng luồng sữa nóng bỏng vào lỗ nhỏ đang co thắt điên cuồng.
Hiếu gục xuống đệm, người run rẩy. Tư Thành vẫn ôm lấy eo cậu từ phía sau, cây hàng chưa rút ra, môi ông khẽ mơn man vành tai đỏ hồng.
“Giờ thì em hiểu chưa… hình phạt chú dành cho một thằng nhóc khiến trái tim chú hỗn loạn.”
Hiếu thở hổn hển, mắt khép hờ, thì thầm: “Chú phạt… dữ quá… nhưng… em thích… lắm…”
Chú Thành bật cười, dịu dàng liếm sau cổ Hiếu, thì thầm: “Thích thì mai… phạt tiếp.”