Ánh đèn trần bất ngờ bật sáng.
Không gian lạnh lẽo, mùi ẩm mốc và bóng tối nặng nề bỗng chốc bị thổi bay. Chú Thành nheo mắt lại trong giây lát, đồng tử co lại vì bị ánh sáng đột ngột xâm chiếm.
Trước mặt ông… là Hiếu.
Hiếu đang cười, tay ôm một chiếc bánh kem lớn màu trắng phủ socola, ngọn nến lung linh đang cháy giữa chữ viết:
“Chúc mừng sinh nhật chú Thành.”
Đi ngay sau em là bố mẹ của Hiếu – hai người lớn tuổi nhưng ánh mắt đều tràn đầy nụ cười. Bà mẹ khẽ vỗ tay:
– “Bất ngờ chưa Thành? Cái thằng Hiếu này nó rủ cả nhà cùng hợp tác cho trò chơi nhỏ đấy.”
Hiếu đặt chiếc bánh lên bàn gỗ thấp giữa phòng, rồi quay lại nhìn ông. Giọng em trong, nhẹ mà cố kìm vẻ hồi hộp:
– “Em xin lỗi… nhưng em muốn biết, nếu có chuyện gì với em, chú sẽ phản ứng thế nào…”
Ngừng một nhịp, em cúi đầu:
– “Và cũng… muốn thử xem mình quan trọng với chú tới đâu.”
Chú Thành đứng yên như pho tượng mất vài giây. Ánh mắt ông chạm vào ánh mắt em – trong veo, run nhẹ, giống hệt cái lần đầu em ngoan ngoãn nằm dưới thân ông, gọi khẽ hai chữ “Chú ơi…”
Chú rít nhẹ qua kẽ răng:
– “Em dám… chơi tôi như vậy?”
Giọng ông trầm xuống, có gì đó rất khác – không còn là chú Thành lạnh lùng của thương trường, cũng không hoàn toàn là người đàn ông si mê dính em từng đêm. Mà là sự giao hòa giữa phẫn nộ, xúc động và… sự thỏa mãn âm ỉ.
Hiếu cắn môi, cúi mặt, thì thầm:
– “Em biết là nguy hiểm, nhưng em cũng biết, nếu em không quan trọng thì chú đã không tới.”
Chú bước tới, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước khiến tim Hiếu đập thình thịch. Khi ông đứng sát bên cạnh, mùi cologne quen thuộc của chú pha lẫn với hơi thở nóng rực áp gần.
Ông khom người, thổi tắt ngọn nến trên bánh kem.
Căn phòng im ắng trong giây lát.
Rồi chú nghiêng đầu, ghé môi thật sát tai em, thì thầm chậm rãi:
– “Tí về nhà… em tiêu rồi.”
Hiếu rùng mình.
Gò má đỏ ửng lên, tai nóng ran. Ánh mắt chú lúc ấy đen sẫm, sâu như giếng, hằn rõ một lời đe dọa lặng thầm nhưng chảy tràn dục vọng.
Sau lưng, bố mẹ Hiếu vui vẻ vỗ tay:
– “Sinh nhật vui vẻ nha Thành. Bọn bác ra ngoài trước, để hai đứa có thời gian riêng tư.”
Cánh cửa phòng khép lại. Chỉ còn hai người đàn ông, một chiếc bánh kem nến vừa tắt, và hơi thở lặng nhưng nặng nề như sắp nuốt trọn không khí.
Hiếu ngẩng mặt lên nhìn ông.
– “Chú… giận à?”
Chú Thành nhìn em.
– “Tôi giận? Không. Tôi đang nghĩ… nên dạy cho cái đứa nghịch ngợm như em một bài học nhớ đời bằng cách nào cho thấm.”
– “Không cần nghiêm vậy đâu…”
– “Không nghiêm? Em vừa dọa tôi bằng cả một vở kịch bắt cóc… Tôi đã tưởng em bị kéo vào một góc tối nào đó, đang run rẩy, sợ hãi, bị đe dọa…”
Ông cúi sát xuống, mũi gần chạm vào sống mũi em.
– “Nhưng không. Em đang cầm bánh kem.”
Giọng ông nghèn nghẹn… rồi bất ngờ kéo em ôm sát vào người.
Hiếu bị ghì chặt, vùi trong lồng ngực to lớn, nghe nhịp tim của ông đập mạnh và dồn dập.
– “Tôi sợ thật đấy. Cả đời chưa bao giờ thấy mình yếu đuối như lúc mở cánh cửa này.”
Một tay ông vuốt tóc em, tay còn lại siết nhẹ eo.
– “Nhưng tôi cũng chưa bao giờ thấy… vui như vậy.”
Hiếu im lặng, vùi mặt vào áo vest chú, ngửi trọn mùi đàn ông của người khiến mình không thể thoát được nữa.
– “Tối nay… có bánh kem rồi đó. Còn muốn thêm gì không?”
– “Tôi muốn ăn em.”
– “Ăn trong phòng ngủ nhé… đừng bày trò nữa, tim em yếu lắm rồi.”
Chú Thành bật cười trầm, cúi xuống hôn lên má em – một nụ hôn ấm, dài và hơi ẩm vì môi ông khô.
Rồi ông nắm tay em kéo ra ngoài.
Chiếc bánh kem vẫn còn trên bàn.
Tàn nến chưa kịp cháy hết.