Biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố, tách biệt với trụ sở chính của tập đoàn B, nhưng không vì thế mà bớt phần sang trọng. Căn nhà mang tông màu đá lạnh, kết cấu như một lâu đài thu nhỏ, mọi chi tiết đều toát lên vẻ vững chắc – từ cánh cửa thép xám cho tới bức tường bao quanh trồng kín tre cảnh.
Hiếu đứng bên cửa sổ tầng hai, áo thun trắng rộng lộ bờ vai trần, mái tóc hơi rối do chú chạm vào nhiều lần tối qua. Em nhìn xuống sân trước – nơi xe của chú vừa lăn bánh ra cổng cách đây hơn mười phút.
Hơi thở vẫn còn vương cảm giác từ đêm qua. Lỗ nhỏ vẫn chưa hoàn toàn khép lại, em còn có thể cảm nhận được một dòng ấm len lỏi mỗi khi nhịp chân động nhẹ. Nhưng giờ đây, thứ làm em thấy lạ lẫm không phải là thân thể – mà là cảm giác… yên bình.
Chú Thành không để em lại biệt thự này như món đồ chơi. Ông mang em đến đây – nơi chưa ai trong dàn “giao dịch xác thịt” trước kia từng đặt chân. Em là người đầu tiên ngủ trong phòng ngủ chính. Em là người duy nhất được ông… nấu bữa sáng.
“Ăn đi. Tôi không thích em gầy.”
“Ở đây có hệ thống bảo vệ. Nếu ai lại gần mà không khai báo, cổng sẽ chặn.”
“Tôi họp một lúc, trưa về.”
Những lời dặn đó vẫn còn vang trong đầu Hiếu. Em cúi xuống, siết nhẹ mép áo. Mặt nóng lên, nhưng cũng cùng lúc… tim nhói nhẹ. Bởi sâu thẳm, em biết… trong thế giới của người như chú, bất cứ điều gì cũng có thể bị lợi dụng, bị lấy cắp – kể cả tình cảm.
Tại phòng họp tầng 23 của trụ sở chính, không khí dồn nén như bão ngầm.
Một slide vừa kết thúc, vị trợ lý đứng đầu vừa đưa ra bảng so sánh thị phần. Một công ty đối thủ – Tập đoàn C – gần đây đang có những bước đi rõ ràng nhằm cắt cổ phần và ép các chi nhánh phụ của tập đoàn B ra khỏi sân chơi.
“Không đơn giản chỉ là cạnh tranh giá.” – Trưởng phòng chiến lược nói, giọng lo lắng. “Bên C có vẻ đã liên minh với hai trong ba quỹ đầu tư phía Tây. Nếu họ kéo được thêm bên Nam Hoa…”
“Tôi biết.” – Giọng chú Thành vang lên, trầm và ngắn gọn. Ngồi đầu bàn, ông không hề tỏ ra nao núng.
Ánh sáng từ trần phản chiếu lên bờ vai rộng và bộ vest đen, làm nổi bật gương mặt đầy góc cạnh. Từ nãy đến giờ, ông vẫn im lặng, lắng nghe. Chỉ có các đốt ngón tay là khẽ gõ lên mặt bàn – đều đặn.
“Vấn đề không nằm ở bảng chiến lược. Mà là người bên trong.” – Chú nói, mắt liếc nhẹ qua màn hình. “Có kẻ đã tiết lộ lịch tiếp khách của chi nhánh Quảng Đông. Tập đoàn C đâu ngu gì mà chĩa mũi vào đúng điểm yếu nếu không được mớm.”
Phòng họp im phăng phắc.
Ngay lúc ấy, điện thoại chú rung nhẹ. Màn hình sáng lên, một tin nhắn ẩn danh hiện ra.
“Con bài nhỏ của ông… đang ở một mình. Liệu có giữ nổi không?”
Không dấu chấm. Không danh xưng. Không số người gửi.
Chỉ một dòng. Nhưng máu trong người chú Thành lập tức sôi lên.
Ánh mắt ông trầm xuống, lạnh đến mức cả căn phòng hạ nhiệt.
“Cuộc họp tạm dừng.” – Chú đứng dậy, giọng không lớn nhưng đủ sức dừng mọi thứ. “Tôi có việc phải xử lý.”
“Chủ tịch… nhưng kế hoạch—”
“Chờ.”
Không ai dám hỏi thêm. Cả phòng dõi theo bóng ông bước nhanh ra cửa, tay đã bấm điện thoại kết nối hệ thống bảo vệ biệt thự. Nhưng trước khi cuộc gọi bắt đầu, ông lặng lẽ nhìn lại tin nhắn đó lần nữa. Mắt ông tối đi một nhịp.
Ai chạm vào em… dù chỉ là nghĩ đến thôi…
Tôi sẽ khiến kẻ đó biết thế nào là đụng vào gân yếu của mãnh thú.