Hơi nước bốc lên mờ ảo như khói sương phủ nhẹ quanh bồn tắm bằng gỗ sồi quý. Dưới ánh đèn vàng âm ấm hắt từ trần nhà, làn nước sóng sánh lăn tăn phản chiếu làn da mịn màng pha lẫn cơ bắp của hai người đàn ông. Minh Hiếu ngồi trong lòng chú Thành, lưng tựa sát vào ngực ông, hai đùi được giữ hờ bởi cặp chân săn chắc đang mở rộng dưới mặt nước. Nước ngập ngang ngực, chạm đến đường xương quai xanh gợi cảm.
“Em thấy ấm chưa?” – Giọng chú Thành trầm khàn, hơi nóng từ hơi thở ông phả lên gáy Hiếu.
“Rồi, ấm lắm… mà hơi… hồi hộp,” – Hiếu rướn môi cười nhẹ, nhưng tay bấu vào mép bồn cho thấy một chút căng thẳng.
“Tốt, vậy chơi một trò cho đỡ chán,” – chú Thành mỉm cười, tay vòng ra trước ngực Hiếu, nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngực đang ẩn dưới làn nước nóng.
“Trò gì… chú?”
“Hỏi – đáp. Em trả lời sai… tôi phạt.”
Hiếu nuốt nước bọt, thân người khẽ động. “Phạt… kiểu gì?”
“Tuỳ tâm,” – bàn tay ông khẽ khàng trườn xuống bụng dưới của em, tạt nước nhẹ lên da thịt – “bằng tay, bằng miệng… hoặc bằng cái mà em từng gọi là ‘cây hàng của chú’.”
Một luồng điện chạy thẳng từ gáy xuống sống lưng Hiếu. Em khẽ gật đầu, mắt khép hờ.
Câu hỏi đầu tiên đơn giản. “Ngày đầu tiên em bước vào tập đoàn B, em mặc gì?”
“Dạ… vest đen, sơ mi trắng,” – em đáp nhanh.
“Đúng. Giỏi.”
Chú Thành cúi xuống, hôn lên vành tai em. Lưỡi ông liếm nhẹ khiến em rùng mình, hai đầu ngực dưới nước cứng lại rõ ràng.
“Câu thứ hai. Tối đầu tiên, ai là người đưa em lên giường?”
Hiếu cắn môi. “Chú…”
“Không,” – giọng chú kéo dài, cố tình – “Đêm đầu, người ép em xuống là ông bác tôi, nhớ không?”
“Ơ… đúng rồi…” – em vừa thốt ra thì tay chú đã trườn xuống giữa hai chân, bàn tay nóng bỏng lướt dưới làn nước.
“Trả lời sai. Phạt.”
Bàn tay chú Thành lùa giữa khe mông em, nước sóng sánh chuyển động theo từng cú vuốt. Hiếu nhắm mắt, toàn thân căng ra khi cảm nhận đầu ngón tay ông lặng lẽ xoa tròn lên lỗ nhỏ, nước nóng khiến mọi cảm giác đều tăng gấp bội.
“Ưm…” – em khẽ rên, mông rướn nhẹ ra sau.
Chú Thành cười khẽ, áp môi vào cổ em, cắn một cái nhẹ rồi lẩm bẩm, “Còn sớm mà em đã ướt như này, đúng là hợp nước.”
Ông nhấn nhẹ một ngón tay vào lỗ nhỏ. “Ưhm… á…” – Hiếu bật tiếng rên, nước trào nhẹ lên mép bồn. Tiếng chóp chép vang nhỏ khi chú cúi xuống ngậm đầu ngực em, mút mạnh. Miệng chú hút từng hơi khiến nước xung quanh như nóng thêm, ọc ọc vang lên từ nơi sâu giữa hai chân em.
“Tiếp. Câu ba. Em thuộc về ai?”
“Chú…” – em thở gấp – “Chỉ chú…”
“Chính xác.” – Ông rút tay ra, để lại khoảng trống lạnh lạnh dưới nước khiến Hiếu thở dồn.
Bất ngờ, Hiếu thấy lưng mình bị đẩy nhẹ ra trước, để mông em chìm sâu hơn giữa hai đùi chú. Một vật nóng rực, cứng như thép từ từ ép vào khe mông, trượt dọc trong nước. Phạch.
“Ơ… chú…” – Hiếu quay đầu thảng thốt, nhưng ông đã giữ hông em lại.
“Im. Em vừa nói thuộc về tôi, thì tôi muốn làm gì em cũng được. Đúng không?”
“…dạ…” – âm cuối run run.
Cây hàng nóng như than tì sát khe mông, trượt nhẹ từ dưới lên rồi dừng lại ngay cửa lỗ nhỏ. Chú Thành siết eo em, đẩy nhẹ.
Phạch.
Đầu khấc lún vào. Nước văng nhẹ. “Ưm… a…” – Hiếu cắn môi đến bật máu, lỗ nhỏ mở ra đón thứ to lớn một cách chậm rãi.
Bạch bạch… bạch bạch.
Mỗi cú thúc đều tạo ra tiếng bạch bạch vang vọng trong bồn, hòa với tiếng nước vỗ vào thành. Nước tràn ra, sóng sánh theo từng nhịp đẩy của chú Thành.
“Ư… ưm ưm… á…”
Hiếu không thể kiềm chế rên rỉ, lỗ nhỏ co bóp, nuốt chặt lấy cây hàng to lớn đang liên tục nhấn vào, đẩy sâu tới tận trong cùng. Chú Thành rên trầm, tay ghì lấy ngực em, nhịp hông đều đặn, mạnh dần. Phạch – bạch bạch – phạch – bạch bạch.
Miệng chú lướt lên tai em, rít sát, “Em có thấy mình dâm không… khi ướt hết vì chú phạt thế này?”
“Ưm… a… dạ… chú cứ phạt đi… đừng ngừng…”
Tiếng ọc ọc vang lên khi ông đưa tay xuống vuốt cây hàng của Hiếu đang dựng thẳng dưới nước. Miệng chú ngậm lấy cổ em, mút mạnh, để lại vết hằn đỏ ửng.
“Bạch bạch bạch bạch…”
“Á… á… em ra… chú ơi…”
“Chưa.” – Chú rút ra gần hết rồi dập mạnh vào. Phạch.
“Ưa… á á…”
Cuối cùng, sau những cú thúc dồn dập, sâu như khoan vào tim, cây hàng ông run lên, đâm sâu lần cuối.
Phụt phụt.
Dưới làn nước nóng, chất trắng phun ngập trong lỗ nhỏ co thắt, từng đợt phụt phụt vang lên như trộn vào sóng nước đang lăn tăn.
Hiếu ngả người vào ngực chú, ngực phập phồng vì mệt, nước trong bồn vơi đi gần nửa vì những cú va chạm. Cây hàng vẫn cắm trong em, không rút ra.
Chú Thành siết nhẹ eo em, đặt một nụ hôn lên vai. “Sai hay đúng… cũng đáng bị phạt thêm.”