Chiều hôm đó, trời trong veo, mấy cụm mây trắng như bông vắt ngang đỉnh đồi xa. Dương mặc chiếc áo sơ mi sọc mà mẹ vừa ủi, tóc tai chải gọn, mặt mày sáng sủa lạ thường. Cậu theo ba mẹ băng qua cánh cổng gỗ nhà bên, lòng vừa háo hức vừa bối rối.
Chú Hiếu đang nhóm lửa ở góc sân, bên cạnh là con cá lóc to đã được tẩm ướp, đặt trên vỉ nướng đen nhẻm. Nghe tiếng chào từ ngoài ngõ, chú quay lại, gương mặt rạng rỡ:
– Ủa, cả nhà qua rồi à? Vô, vô đây cho ấm nhà chút!
Mùi cá nướng thơm lừng lan trong không khí, quyện với mùi khói bếp và chút gió chiều từ phía đồng xa. Mẹ Dương cười:
– Thấy chú mới dọn về, cũng muốn qua chào hỏi cho quen mặt. Không ngờ gặp ngay lúc chú nướng cá, thơm quá chừng!
– Mới bắt dưới rạch sáng nay, tươi rói. Có khách là quý lắm, vô ăn chung cho vui nhen. – Chú Hiếu đáp, giọng hào sảng.
Ba Dương phụ chú bày mâm, mẹ giúp nhặt rau, còn Dương thì lóng ngóng đứng một góc, mắt cứ nhìn chú Hiếu – hôm nay chú mặc áo ba lỗ đen, để lộ bắp tay vạm vỡ, còn đeo thêm tạp dề vải bố trông vừa vui vừa lạ.
Bữa cơm dọn ra trên chiếc bàn gỗ cũ ngoài hiên, đơn giản mà ấm cúng: cá lóc nướng trui, dưa leo, rau sống, chén mắm me chua ngọt. Chú Hiếu rót nước, mời rượu ba Dương, còn nhìn Dương mà cười hiền:
– Nhóc nhà bên ngoan dữ ha, bữa nào qua chú cho coi gà với trồng rau. Ờ mà nãy giờ sao thấy im ru vậy? Không dám ăn cá hở?
Dương giật mình, má nóng bừng, vội cúi đầu, lí nhí:
– Dạ… con có ăn…
– Vậy hả? Nãy giờ chú tưởng con mắc cỡ nhìn chú cơ! – Chú Hiếu nheo mắt, giọng pha đùa.
Dương đỏ mặt thật sự, lúng túng chui ra sau lưng ba, chỉ thò đầu ra ngó chú rồi cười mắc cỡ.
Cả bàn ăn bật cười. Chú Hiếu cũng cười sảng khoái, ánh mắt nhìn Dương đầy ấm áp. Bữa cơm giữa hai gia đình – thực ra là một gia đình nhỏ và một người sống một mình – diễn ra vui vẻ hơn cả mong đợi. Trong lúc gắp rau, chú Hiếu vừa hỏi han chuyện làm vườn, vừa dặn:
– Mai mốt có gì cần khiêng vác, sửa ống nước, điện đóm… cứ gọi chú. Đàn ông sống một mình cũng rảnh lắm, giúp được gì là giúp.
Ba mẹ Dương gật gù cảm ơn, còn Dương thì cứ ngồi im, tay nghịch tàu lá bên mâm, đôi lúc lại liếc trộm chú Hiếu rồi cúi mặt cười. Trong lòng cậu, cảm giác với chú không còn đơn thuần là tò mò nữa. Mà giống như… một thứ ánh sáng rất gần, rất lạ.
Và từ bữa cơm ấy, nhà bên đã không còn là “nhà hàng xóm” nữa. Mà là nơi có một người thân thiện, mạnh mẽ, vui tính… và với Dương – là nơi ánh mắt hay dừng lại mỗi chiều tan học.