Ánh đèn vàng vương trên mái hiên, len qua những tán lá lắc lư trong gió nhẹ. Bữa tiệc nhỏ bên sân vừa kết thúc, mọi người rôm rả dọn dẹp, còn trong lòng Dương vẫn còn nguyên thứ dư vị ngọt ngào – của niềm hạnh phúc, của ánh mắt rưng rưng nơi mẹ cậu nhìn chú Hiếu và nói: “Vậy là từ nay, con giao thằng Dương cho chú Hiếu nha…”
Chú Hiếu chỉ gật nhẹ, cười – nụ cười không rạng rỡ nhưng lại khiến tim Dương đập mạnh. Từ một đứa trẻ từng chạy theo bước chân chú, đến một người đàn ông giờ đã biết yêu, biết trao thân gửi phận, và giờ đây, được chính bố mẹ “giao” cho người đàn ông ấy – Dương bỗng thấy lòng mình trọn vẹn đến lạ.
Đêm buông hẳn. Căn phòng gỗ nhỏ, nơi chú Hiếu sống một mình suốt bao năm, nay đã có thêm hơi thở của Dương. Vẫn là chiếc giường đơn giản, vẫn là mùi gỗ cũ thoang thoảng, nhưng lạ thay, trong khoảnh khắc này, nó lại ấm như tổ chim.
Dương bước ra từ phòng tắm, mái tóc còn vương hơi nước, chiếc áo thun rộng trễ hờ trên vai. Đôi mắt cậu ánh lên vẻ lúng túng pha lẫn háo hức, khi thấy chú Hiếu đã ngồi sẵn nơi mép giường, chỉ mặc một chiếc quần vải mỏng, để trần phần ngực rắn chắc dưới ánh đèn vàng nhạt.
“Chú…” – Dương khẽ gọi, rồi không nói thêm gì nữa, chỉ bước lại gần, như thể biết rõ nơi mình thuộc về là đây.
Chú Hiếu vươn tay ôm lấy cậu. Vòng tay vẫn rộng và đầy lực như ngày xưa, nhưng giờ đây không chỉ chở che, mà còn có cả một khao khát âm ỉ sau từng cái vuốt ve.
“Chú không nghĩ có ngày… ba mẹ con lại giao con cho chú như vậy.” – Giọng chú trầm thấp, khẽ bên tai, pha chút nghèn nghẹn. “Chú đã nghĩ sẽ yêu con trong im lặng… miễn là con vẫn còn gần chú.”
Dương áp mặt vào lồng ngực chú, nghe rõ nhịp tim ấy đang dồn dập – mạnh mẽ, vững vàng nhưng cũng đầy xúc cảm.
“Con chưa từng rời xa chú, dù chỉ là trong ý nghĩ.”
Bàn tay chú Hiếu vuốt nhẹ sống lưng Dương, rồi chậm rãi trượt xuống vùng eo săn chắc. Từng chuyển động của chú đều chậm, chắc và có lực – như muốn khắc ghi từng phần cơ thể Dương vào tay mình.
“Đêm nay, để chú yêu con… như một người chồng thật sự.”
Dương ngước nhìn, gương mặt thoáng đỏ, nhưng không giấu được ánh nhìn tha thiết. Cậu vòng tay ôm cổ chú, môi khẽ chạm lên gò má rám nắng.
Áo rơi xuống sàn. Những nụ hôn nồng nàn lần lượt phủ kín khắp cổ, vai, ngực… Mỗi điểm chạm đều như có lửa – không vội vàng, mà là sự say đắm của hai kẻ đã giữ trong lòng bao khát khao không dám nói thành lời.
Cơ thể Dương căng lên khi chú Hiếu cúi xuống hôn nhẹ lên bụng dưới. Hơi thở chú nóng hổi, làn môi thô ráp nhưng dịu dàng, từng chút một chạm vào da thịt cậu. Một tiếng “ưm” bật ra khỏi môi Dương, vừa ngượng, vừa thèm khát.
“Chú…” – Dương rên khẽ, run lên khi cảm nhận chú đang dùng môi lướt qua vùng nhạy cảm, để lại những dấu vết ẩm ướt và cháy bỏng.
Chú Hiếu giữ chặt eo Dương, dùng sức kéo cậu lại gần hơn, khiến hai cơ thể ép sát, nóng rực. Cây hàng cương cứng của chú chạm vào đùi trong Dương, khiến cậu run lên vì bất ngờ. Nhưng thay vì lùi lại, Dương lại quấn chân quanh chú, như thể muốn hòa vào nhau trọn vẹn.
“Thả lỏng nha, để chú vào… chậm thôi.” – Giọng chú khàn khàn, xen lẫn hơi thở dồn dập.
“Dạ… của chú hết… con là của chú rồi.” – Dương đáp nhỏ, cắn nhẹ môi dưới, mắt long lanh ướt át.
Cảm giác khi chú Hiếu từ từ tiến vào khiến Dương nghẹn lại trong cổ họng. Lỗ nhỏ được chăm sóc kỹ càng, ẩm ướt, co thắt khẽ khi cây hàng to dày xâm nhập từng chút một.
“Ư… ưm… sâu quá…” – Dương rên nhẹ, tay bám chặt vai chú, móng tay gần như bấu vào da thịt.
Chú Hiếu cúi xuống hôn trấn an, mồ hôi rịn ra nơi thái dương. Khi đã vào hết, cả hai cùng nín thở trong vài giây – giây phút ấy không chỉ là xác thịt giao hòa, mà là cả một mối duyên được thừa nhận, được dâng hiến bằng trọn tâm hồn.
Những cú nhấp bắt đầu, đầu tiên chậm, rồi tăng dần nhịp. Tiếng bạch bạch nhè nhẹ vang lên, hòa trong tiếng rên rỉ ngọt ngào của Dương. Cậu quấn lấy chú, để mặc bản thân bị xô đẩy, bị tràn ngập bởi khoái cảm.
“Ư… chú ơi… con… yêu chú… yêu lắm…” – Dương lạc giọng, người cong lên mỗi lần bị dập mạnh.
“Chú cũng vậy… cả đời này… chỉ có con.” – Chú Hiếu gầm nhẹ bên tai, rồi dồn sức thúc sâu hơn nữa.
Âm thanh thân thể va chạm mỗi lúc một lớn, căn phòng nhỏ như rung lên bởi những đợt dập sâu – mạnh – dồn dập nhưng không dữ dội, mà là sự chiếm hữu đầy mê say.
Cao trào đến khi Dương bật một tiếng a…! kéo dài, thân thể co rút, lỗ nhỏ siết chặt lấy cây hàng nóng rực. Chú Hiếu rên khẽ, rồi vùi sâu, xả trọn hơi nóng vào trong cơ thể cậu.
Sau tất cả, Dương nằm im trong vòng tay chú Hiếu, mặt úp vào ngực chú, lồng ngực cậu vẫn phập phồng nhẹ. Bên ngoài, trăng lên cao, gió mơn man nhành cau trước hiên nhà.
“Chú nè…” – Dương thì thầm – “Tối mai… mình làm lại nữa được không?”
Chú Hiếu bật cười khẽ, siết chặt cậu hơn.
“Chỉ cần con muốn, mỗi đêm đều là đêm động phòng.”