Chú Hiếu bế bổng Dương lên, không nói một lời, chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu. Vòng tay ấy vẫn vững chãi như xưa – thân thể rám nắng, cơ bắp và mồ hôi, nhưng lại dịu dàng đến mức Dương chỉ muốn nằm mãi trong đó.
Chú đẩy cửa phòng tắm – căn buồng nhỏ ốp đá xám, ánh đèn vàng nhẹ, vòi sen treo cao lấp lánh nước rịn. Đặt Dương ngồi lên ghế gỗ thấp, chú mở nước, điều chỉnh độ ấm. Những tia nước đầu tiên phun ra, mát lạnh, xối nhẹ lên da.
“Để chú gội đầu cho con,” – chú khẽ nói, cầm lấy chai dầu gội và làm ướt tóc Dương. Đôi tay lớn ấy chầm chậm xoa dầu, tạo bọt trắng xóa rồi mát-xa da đầu – từng ngón tay luồn vào tóc, xoay tròn, nhấn nhẹ, khiến Dương rùng mình thích thú. Cậu nhắm mắt, miệng hé khẽ:
“Ưm… mát quá… thích quá chú…”
Chú bật cười, cúi sát tai cậu: “Lớn rồi còn làm nũng…”
“Với chú thì con muốn nũng cả đời…” – Dương thì thầm, mở mắt nhìn chú, ánh mắt long lanh pha chút ranh mãnh.
Khi cậu gội xong, chú ngồi xoay lưng lại: “Tới lượt chú.”
Dương cầm lấy khăn xơ mướp, xoa xà phòng rồi chà nhẹ lên lưng chú – tấm lưng rộng, rám nắng, những múi cơ nổi lên khi chú hơi rướn người. Cậu nghịch nước, vẽ vài đường vòng trên lưng chú, rồi áp cả mặt vào đó, nước chảy xuống mặt cậu theo đường cột sống chú Hiếu.
“Con đang dụ chú hả?” – giọng chú trầm thấp vang lên.
Dương không đáp, chỉ lén đưa tay trượt xuống dưới, nắm lấy cây hàng đang từ từ cứng dậy giữa dòng nước lạnh.
“Chưa gì đã thế này rồi…” – chú ngẩng mặt lên, thở dài khẽ, nhưng đôi mắt lại sáng lên, ánh nhìn kềm nén pha cả yêu thương.
Chú quay lại, ôm ghì lấy cậu. Môi họ dính nhau giữa làn nước mát. Tay Dương nắm chặt vai chú, còn chú thì đưa cậu áp lưng vào tường gạch lạnh. Lỗ nhỏ phía sau vẫn còn mềm ấm, nhưng vì dòng nước mát nên co lại hơn, chặt hơn, khiến cả hai đều há hốc khi đầu khấc bắt đầu ấn vào.
Phạch… – đầu khấc ướt nước đẩy sâu vào, tiếng vang vọng giữa gạch đá. Cậu rên ư… ưm…, chân cứng lại vì lạnh, vì tê, vì cảm giác chạm sâu và căng tràn.
“Chặt quá… lạnh quá… nhưng con thích đúng không?” – chú thì thầm, vừa nói vừa bắt đầu nhịp nhấn. Những cú thúc chậm, mạnh, làm bạch bạch vang lên trong phòng tắm kín.
Nước chảy trên lưng chú, rồi theo đường rãnh cột sống mà nhỏ xuống nơi đang nối liền. Mỗi lần chú rút ra rồi dồn vào sâu hơn, lỗ nhỏ của Dương lại bật ra tiếng ọc ọc như nuốt trọn thân cây nóng hổi ấy trong làn nước mát.
“A… sâu nữa… chú đừng rút ra… để nguyên trong con đi… lạnh mà lại nóng nữa… ưm ưm…” – Dương cong lưng, hai tay ôm cổ chú, miệng run lên vì khoái cảm.
Chú bế cậu lên, vẫn không rút ra. Cây hàng bên trong vẫn căng cứng, nóng rực, từng cú giật đều đặn. Chú ép sát lưng cậu vào tường, dùng chính cơ thể mình giữ lấy, rồi bắt đầu tăng tốc.
Phạch phạch phạch… bạch bạch bạch…
Tiếng nước, tiếng thân thể va vào nhau, tiếng rên rỉ và cả tiếng nước từ vòi sen rơi xuống như nhạc nền rộn rã.
Dương bật ra một dòng trắng đục giữa bụng hai người, miệng ú ớ:
“Chú ơi… con ra rồi… nhưng sao… vẫn muốn nữa…”
Chú thì vẫn giữ nhịp – bền bỉ, đầy lực, dường như muốn dội tất cả thương yêu đã dồn nén suốt ngày vào tận sâu bên trong.
“Được rồi… đón lấy hết của chú đi, con ngoan…”
Chú giật nhẹ hông, rồi siết cậu thật chặt, gầm khẽ bên tai cậu khi bắn tràn vào lỗ nhỏ. Làn nước lạnh cuốn trôi bọt xà phòng, nhưng không thể cuốn đi lớp tinh dịch nóng hổi đang chảy ngược trong cậu, âm ấm, ngập tràn.
Họ ôm nhau trong làn nước, cằm Dương tựa lên vai chú, mắt lim dim, hơi thở gấp dần dịu lại. Cả căn phòng thơm ngát mùi gội đầu, xà phòng, mùi thân thể ướt và dư vị của cơn mê đắm vẫn còn lửng lơ trong hơi nước.
….
Nước vẫn xối nhè nhẹ từ vòi sen, mát lạnh và mờ ảo như sương phủ khắp căn phòng. Chú Hiếu nhẹ cúi người, đặt môi lên gáy Dương, rồi khẽ thì thầm:
“Chưa xong đâu… còn một chỗ chú chưa được ngắm kỹ.”
Dứt lời, chú kéo Dương đứng dậy, vòng tay qua hông nâng cậu khỏi ghế gỗ. Dương ngoan ngoãn để chú dắt bước, hai chân run lên nhưng vẫn gắng giữ thăng bằng. Chú xoay người cậu lại, đặt hai tay Dương bám vào hai bên viền gương lớn gắn trên tường đối diện vòi sen. Mặt gương mờ hơi nước, phản chiếu hình ảnh thân thể họ – cậu thanh niên đang thở dốc, mái tóc ướt dính vào trán, đôi má ửng đỏ vì sức nóng từ bên trong.
Chú đứng sau lưng cậu, tay vuốt dọc sống lưng, ánh mắt không rời hình ảnh phản chiếu.
“Nhìn con kìa… đẹp lắm. Cả người con lúc này khiến chú không thể ngừng được.”
Dương ngoảnh mặt liếc chú qua gương, ánh mắt long lanh ướt nước nhưng đầy khiêu khích.
“Chú… nhìn con làm gì… Làm luôn đi…”
Chú không nói thêm lời. Một tay đỡ hông cậu, tay còn lại đưa cây hàng nóng rực đang dựng thẳng trượt dọc khe mông, rồi ấn đầu khấc chầm chậm xuống. Dương rùng mình, hai bàn tay bấu chặt mép gương.
Phạch… – lần xuyên nhập đầu tiên, lạnh và run, nhưng Dương cắn môi, giữ im lặng, mắt mở to nhìn chính mình trong gương.
Chú bắt đầu nhấn sâu hơn, cây hàng từng tấc từng tấc đẩy vào, làm lưng Dương cong lại, mông áp sát hơn vào hông chú.
Bạch… bạch… – nhịp thúc ban đầu chậm rãi nhưng có lực. Mỗi lần thụt ra vào, tiếng ọc ọc vang nhẹ trong hơi nước, còn hình ảnh phản chiếu trên gương thì mờ dần, vì chính hơi thở gấp gáp của cả hai phủ lớp sương mới lên mặt kính.
“Chú nhìn con như vậy… con ngại…” – Dương rên khẽ, nhưng tay vẫn bám chặt, mông vểnh cao để đón lấy từng cú thúc từ phía sau.
Chú kề sát, thì thầm bên tai:
“Chú không chỉ muốn nhìn, mà muốn khắc ghi… từng chuyển động, từng nhịp rên của con…”
Bàn tay lớn siết eo cậu mạnh hơn, rồi bắt đầu nhấn sâu hơn, bạch bạch bạch…, khiến tiếng rên của Dương bật ra không kịp nén:
“Á… a… chú ơi… chỗ đó… ưm… sâu quá…”
Thân thể ướt nhẹp của cả hai đập vào nhau không ngừng, cây hàng trượt ra vào trong lỗ nhỏ chặt khít, trơn trượt vì đã thấm cả tinh dịch lẫn nước lạnh. Dương không thể kiềm được nữa, đầu gục xuống, miệng hé thở dốc, đôi má đỏ rực, hai chân run bần bật.
Chú đưa tay vòng ra trước, nắm lấy thằng nhỏ đang rỉ dịch của cậu, vuốt mạnh vài cái đúng nhịp thúc sâu nhất, và rồi:
“Ư… chú… con… ra nữa rồi… a… á…”
Tinh dịch bắn vấy cả lên mặt gương – hình ảnh phản chiếu trắng đục, nhòe nhoẹt trong làn hơi nước. Nhưng chú vẫn chưa dừng. Chú giữ nguyên tư thế, tiếp tục thúc vài cú ngắn, căng mạnh, rồi siết lấy hông cậu, giọng rít khẽ:
“Đón lấy của chú nữa đi… con ngoan…”
Phạch! – một cú giật hông mạnh khiến cả người Dương bật tới, rồi dòng tinh nóng hổi tràn sâu vào trong lỗ nhỏ, đẩy ngược cậu lên tận đỉnh cơn mê.
Cậu bám vào gương, người run rẩy, hơi thở dồn dập. Nước vẫn rơi từng giọt, kéo theo cả dòng trắng ngà bắt đầu chảy ngược xuống đùi cậu.
Chú kéo cậu vào lòng từ phía sau, hôn nhẹ lên cổ.
“Giỏi lắm… Chiều nay, con làm chú mê mệt thật rồi.”
Dương mỉm cười, mắt lười biếng nhìn lại chính mình trong gương – mái tóc ướt rũ, cổ đỏ vệt hôn, và bờ vai dày của người đàn ông phía sau vẫn đang ôm trọn lấy cậu, như chưa từng rời xa.