Chiều hôm ấy, trời lành lạnh nhưng nắng lại vàng ươm như mật. Dương theo chân chú Hiếu ra khoảng sân phía sau, nơi hai người vẫn thường cùng nhau rèn luyện thể lực mỗi buổi chiều. Đó là một thói quen đã duy trì suốt mấy năm nay – từ khi Dương còn là cậu thiếu niên lóng ngóng, cho đến hiện tại, khi vóc dáng cậu đã vững chãi, vai rộng, tay dài và cơ thể dần rõ nét rắn rỏi như một người đàn ông thực thụ.
Hôm nay, chú Hiếu mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám bạc, bên dưới là chiếc quần thể thao ôm nhẹ lấy phần đùi săn chắc. Những đường gân nổi lên rõ rệt mỗi khi chú đẩy tạ hoặc hít đất. Dương không rời mắt khỏi từng chuyển động của chú – từng giọt mồ hôi lăn dài theo xương quai xanh, rồi trượt xuống bắp tay rắn chắc, phản chiếu ánh nắng như thể có lửa đang nhảy múa trên làn da ngăm rám nắng ấy.
“Dương, tập trung nè,” chú Hiếu lên tiếng, giọng trầm đều, kèm theo một nụ cười nghiêng nhẹ khi bắt gặp ánh mắt chăm chú của cậu.
Dương khẽ đỏ mặt, nhưng cậu không quay đi. Trái tim như có gì đó thôi thúc, dồn dập. Cậu chậm rãi tiến lại gần, đứng trước mặt chú. Hơi thở của cả hai hòa vào nhau, phả ra một lớp sương mỏng giữa khoảng không ấm ấm ánh chiều.
“Chú…” Dương gọi khẽ, không cười, không đùa. “Cho con… ôm chú một chút, được không?”
Chú Hiếu hơi sững người, ánh mắt dịu xuống. Không cần trả lời, chú mở rộng vòng tay, và Dương liền nhào vào đó – như nước tìm về lòng đất, như ngọn gió lùa qua bờ vai đã từng là chốn nương tựa suốt bao nhiêu năm.
Vòng tay cậu siết lấy chú, mạnh mẽ mà dịu dàng. Mồ hôi trên da chú nóng ran, thơm mùi mặn đặc trưng mà Dương đã quen thuộc từ rất lâu. Mặt cậu áp vào ngực chú, lắng nghe nhịp tim rền rĩ, từng đợt, từng đợt, như tiếng trống thầm vang trong lồng ngực.
“Chú lúc nào cũng mạnh mẽ như vậy,” Dương thì thầm, bàn tay vuốt nhẹ sau lưng chú. “Hồi nhỏ, mỗi lần nhìn chú đẩy gỗ, vác bao, con cứ nghĩ… mình cũng sẽ lớn lên giống như chú.”
Chú Hiếu mỉm cười, tay cũng siết lại, vỗ nhẹ lưng cậu như vẫn thường làm thuở Dương còn bé. “Giờ thì con còn cao hơn cả chú rồi. Nhưng mà… vẫn là thằng nhóc con thích bám chú nhất xóm.”
Dương cười khẽ trong ngực chú. Mùi mồ hôi và nắng chiều làm cậu ngây ngất – không phải vì mệt, mà vì tim cậu đang nóng như mặt trời lúc hoàng hôn. Cậu không nói nữa, chỉ nhắm mắt, tận hưởng trọn vẹn sự ấm áp ấy – nơi chú Hiếu, người đàn ông suốt bao năm đã ở đó, vững chãi, trầm lặng nhưng chưa bao giờ rời xa cậu lấy một bước.
Và chú cũng không đẩy Dương ra. Tay chú vẫn ôm trọn cậu – như thể, với chú, Dương không còn là một cậu bé ngày nào, mà là người đang thực sự đứng cạnh chú – một cách ngang bằng, một cách rất thật.
Chiều hôm đó, ánh nắng lặn xuống chậm rãi sau rặng tre, để lại một khoảng trời đỏ au giữa làn gió nhẹ. Nhưng giữa hai người, hơi ấm vẫn còn nguyên – không chỉ trên làn da ướt mồ hôi, mà còn trong lồng ngực, nơi trái tim họ đang đập cùng một nhịp.
…
Bên trong vòng tay ướt đẫm mồ hôi của chú, Dương cảm nhận rõ nhịp tim của chính mình đang hòa vào nhịp thở nóng hổi kia. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt gặp ngay gương mặt rám nắng của người đàn ông đứng trước mình – chỉ cách vài gang tay. Hơi thở chú phả nhẹ lên trán, lên má, rồi lướt qua bờ môi cậu – thứ khoảng cách mong manh mà Dương không thể nào ngăn nổi cảm giác muốn rút ngắn lại, thật nhanh.
Bàn tay Dương bất giác trượt từ lưng lên bờ vai rắn chắc, rồi dừng lại ở vùng cổ chú Hiếu – nơi có những giọt mồ hôi vẫn đang chậm rãi chảy xuống theo gân má. Cậu chạm nhẹ, run run, và chú Hiếu cũng không tránh đi. Trái lại, ánh mắt chú dừng hẳn nơi Dương – trầm mặc, sâu thẳm, như thể đã hiểu cậu muốn gì.
“Con nhớ chú nhiều lắm,” Dương khẽ nói, giọng cậu khàn khàn vì nghẹn. “Mỗi lúc như vầy… chỉ muốn ở trong vòng tay chú mãi thôi.”
Chú không nói gì. Chỉ đưa tay, đặt lên eo Dương, kéo cậu lại gần hơn. Gần đến mức da chạm da, mồ hôi hòa vào nhau, và hơi nóng giữa chiều muộn càng khiến mọi cảm giác như được nhân lên gấp bội.
Lồng ngực Dương dán sát vào người chú Hiếu – săn chắc, nóng rực, rắn rỏi đến mức khiến Dương thấy mình nhỏ bé trở lại. Nhưng lần này, cậu không còn là đứa trẻ chỉ muốn được che chở. Cậu là người đàn ông đang yêu, đang muốn ôm lấy, giữ lấy và chạm đến nơi sâu nhất nơi chú Hiếu – bằng tất cả sự khao khát chân thành.
“Để chú nhìn con một chút,” chú Hiếu thì thầm, giọng trầm ấm như đất vừa đón cơn mưa nhẹ. Cánh tay chú vuốt dọc sống lưng Dương, khẽ khàng như đang lần theo ký ức cũ – từ ngày cậu còn bé, đến khoảnh khắc cậu đứng trước mặt chú, với đôi mắt sáng long lanh, ánh nhìn đầy bản năng đàn ông.
Dương nhích lên một chút, mũi cậu gần chạm vào má chú, rồi môi cậu chạm vào cằm – gồ ghề, sạm nắng nhưng quen thuộc. Như một lần thử, Dương khẽ hôn lên đó – một nụ hôn vừa thẹn thùng, vừa đầy can đảm. Chú Hiếu nín thở. Không đẩy ra. Cũng không nói lời nào.
Thay vào đó, chú cúi xuống. Đôi môi của người đàn ông từng đi qua bao năm tháng, cuối cùng cũng nhẹ nhàng đặt lên môi cậu trai vừa đủ trưởng thành. Chậm. Chắc. Ấm. Mặn mồ hôi và đầy xúc cảm như thể họ đang mở ra một cánh cửa khác – nơi cả hai không còn là hàng xóm, không còn là “chú cháu”, mà là hai trái tim biết yêu, biết khát khao, và không còn muốn giấu nữa.
Nụ hôn ban đầu chỉ là chạm, nhưng sau đó, chính Dương là người chủ động kéo dài. Cậu đặt tay lên ngực chú, rồi siết chặt lấy cổ chú, để không gian giữa họ tan biến – chỉ còn tiếng thở gấp gáp, tiếng da thịt rướm mồ hôi lướt trên nhau, và ánh nắng cuối chiều như rút lui, nhường lại cả bầu không khí cho ngọn lửa vừa bùng lên.
Tay chú vuốt dọc sống lưng cậu, rồi dừng lại nơi eo. Dương rướn nhẹ người, tựa vào chú hơn nữa, và cất tiếng – nhỏ như gió:
“Chú ơi… cho con gần chú thêm nữa… có được không?”
Đáp lại cậu, chỉ là ánh nhìn dịu dàng nhưng rực cháy. Chú gật đầu chậm rãi, rồi khẽ nghiêng người, ôm trọn cậu trong vòng tay – đưa cả hai về căn phòng quen thuộc phía trong, nơi chỉ có hai người, hai trái tim, và một tình yêu đã chín đỏ qua năm tháng chờ đợi.
Căn phòng trong nhà chú Hiếu đón lấy ánh hoàng hôn cuối cùng bằng thứ ánh sáng cam dịu, loang trên sàn gỗ và phủ vàng bức tường cũ. Cánh cửa khép lại sau lưng họ, tiếng bản lề kêu khẽ, và chỉ còn tiếng thở giữa hai người hòa trong hơi nóng của buổi chiều muộn.
Dương đứng trước chú, thân thể săn chắc hiện lên rõ dưới lớp áo thấm mồ hôi, đôi mắt ánh lên nồng nhiệt. Cậu đưa tay lên, chậm rãi kéo áo chú Hiếu lên khỏi cơ thể – từng mảng da rám nắng hiện ra, rắn chắc, nổi rõ đường nét của một người đàn ông làm việc tay chân nhiều năm. Mùi cơ thể quen thuộc ấy lại dội về như một cơn mê – nồng, mặn, có chút ngai ngái của mồ hôi, nhưng khiến Dương chỉ muốn úp mặt vào đó.
Chú ngồi xuống mép giường, để cậu đứng giữa hai chân. Tay chú đặt lên eo cậu, siết nhẹ. “Muốn… bao nhiêu cũng được,” chú nói, giọng trầm khàn. “Miễn là con cần.”
Dương khẽ gật, rồi quỳ xuống. Hai tay cậu lần vào thắt lưng chú, tháo khuy, kéo khóa quần. Từng cử động chậm, cẩn trọng, như thể đang mở một món quà mà mình đã chờ đợi suốt bao năm. Khi “cây hàng” của chú bật ra, nặng nề, vươn thẳng, nóng hổi, Dương chỉ còn biết nuốt khan.
Nó lớn và dài, đúng như thân thể chú. Tĩnh mạch nổi khắp thân, phần đầu đỏ ửng như trái hồng chín, rịn chút nước trong. Dương cúi xuống, đưa môi chạm vào đầu khấc, chóp chép nhè nhẹ như đang nếm thứ gì vừa ngọt vừa mặn. Hơi thở chú phả xuống tóc cậu, gấp gáp dần theo từng cú ngậm sâu của Dương.
“Ưm… chậm thôi con…” – chú rên khẽ, nhưng Dương chỉ nhắm mắt, rướn sâu hơn. Tiếng ọc ọc vang lên trong cổ họng cậu, đầu lưỡi liếm dọc thân, rồi mút căng lấy từng tấc da căng cứng. Tay cậu không ngừng vuốt, vừa giữ, vừa cảm nhận từng lần giật khẽ của cây hàng trong miệng mình.
Một lúc sau, chú không chịu nổi, kéo cậu lên. Cả hai lại dính sát vào nhau. Dương bị chú nhấc bổng, đặt nằm ngửa trên giường, chân cậu bị tách ra, đầu gối cong lên để lộ rõ cái lỗ nhỏ phía sau – hồng, ẩm và đang co bóp nhẹ như mời gọi.
Chú Hiếu cúi xuống, hôn lên bụng dưới Dương, rồi lướt môi xuống thấp hơn. Khi đầu lưỡi chú chạm vào lỗ nhỏ, Dương rướn người, “A… chú ơi…” – tiếng cậu đứt quãng vì nhột, vì sướng. Chú liếm đều, xoay tròn, rồi chọc nhẹ vào trong, làm lỗ nhỏ mềm dần, mở ra theo từng vòng ẩm nóng của đầu lưỡi.
Chừng khi đủ ướt, chú ngồi dậy, đặt đầu khấc ngay cửa vào. “Đau thì nói với chú, đừng ráng,” – chú dặn, nhưng Dương chỉ cắn môi, nắm lấy tay chú và gật đầu.
Phạch – đầu khấc ấn vào, Dương gồng cứng người, mồ hôi túa ra sau lưng. Chú giữ yên, vuốt ngực cậu, rồi chậm rãi nhấn thêm. “Ư… ưm ưm…” – Dương rên rỉ, hai chân cậu quặp lấy hông chú như muốn kéo vào sâu hơn nữa.
Từ từ, cây hàng vào trọn. Khi chú rút ra gần hết rồi phạch vào lần nữa, lỗ nhỏ bật lên âm thanh bạch bạch đầy ướt át. Chú bắt đầu nhịp đều – chậm, sâu, từng cú thúc chạm đúng điểm bên trong khiến Dương cong người lên theo bản năng.
“Chú ơi… a… chạm vào đó nữa đi… sâu nữa… ưm ưm…” – tiếng cậu vang lên gấp gáp. Chú nhấn mạnh, nhịp mạnh hơn, tiếng bạch bạch vang khắp căn phòng kín.
Mỗi lần vào sâu, lỗ nhỏ lại co chặt lấy cây hàng, khiến chú rít khẽ. Mồ hôi cả hai hòa quyện, trượt xuống ngực, bụng, xuống cả nơi đang nối liền ấy. Dương bấu vai chú, rên a… á á… chú ơi, con sắp… – chú hiểu, tăng tốc, dồn lực, nhịp thúc mỗi lúc một mạnh.
Dương bật ra trắng đục ngay giữa bụng, co giật trong tay chú. Cùng lúc, chú gầm khẽ, rồi siết cậu thật chặt, phạch sâu hết cỡ vào trong, giữ yên, rồi bắn mạnh – từng đợt nóng hổi tràn sâu vào lỗ nhỏ ấm mềm.
Hai người nằm ôm nhau, thở dồn dập. Trong ánh chiều đã nhạt, làn da rám nắng và da cậu thanh mịn quyện lại – như thể giờ phút này, họ chẳng cần gì hơn ngoài vòng tay nhau, nơi mọi khoảng cách năm tháng đã được lấp đầy.