Sáng sớm, nắng nhẹ đã bắt đầu len qua rèm cửa, vẽ lên giường từng vệt sáng vàng dịu. Tiếng gà gáy xa xa vọng lại cùng mùi gió mới sau cơn mưa đêm, nhưng trong gian phòng nhỏ, không khí vẫn còn vương lại hơi ấm từ hai cơ thể vừa hòa quyện đến tận bình minh.
Dương tỉnh giấc, mi mắt mở ra chậm rãi.
Cơ thể cậu rã rời như vừa trải qua một cơn sốt dài. Cổ họng khô khát, lưng đau âm ỉ, phần hông như tê rần – nhưng trong bụng lại lan tỏa một cảm giác dễ chịu, trọn vẹn đến lạ thường. Giữa hai chân, lỗ nhỏ vẫn còn rịn ẩm, hơi căng lên mỗi khi cậu cử động nhẹ.
Cậu ngáp khẽ, ngồi dậy, kéo tấm chăn đang tụt ngang bụng lên che bớt bầu ngực và phần đùi. Từ trong nhà vọng ra âm thanh soàn soạt – tiếng dao chạm thớt, tiếng bếp gas lách tách bật lửa.
Dương lặng lẽ mặc áo mỏng, chân trần bước ra gian bếp.
Chú Hiếu đang đứng quay lưng lại, chiếc áo thun xám dính sát lưng vì mồ hôi buổi sáng, làm nổi bật cơ lưng rộng, bắp tay rắn rỏi đang thoăn thoắt đảo trứng trong chảo. Mùi thơm bơ, mùi hành phi nhẹ lan tỏa trong không khí.
Cảnh tượng ấy khiến Dương đứng ngẩn người mất vài giây.
Rồi cậu bước đến gần, ôm lấy eo chú từ phía sau.
Chú khẽ giật mình, nhưng rồi mỉm cười:
“Thức rồi à? Mệt không? Chú làm trứng ốp la, ăn nhanh rồi còn—”
“Không muốn ăn trứng,” Dương nói, giọng ngái ngủ nhưng đầy ẩn ý. Cằm cậu gác lên vai chú, má chạm vào cổ anh.
“Ừ? Vậy ăn gì?”
Dương chậm rãi vòng ra trước, tay luồn lên áo chú, xoa nhẹ ngực anh:
“Muốn ăn… món khác…”
Mắt cậu ngước lên, môi mím mím như nghịch.
Chú Hiếu nhìn xuống, ánh mắt thoáng sửng sốt, rồi như hiểu ra. Anh cười khổ, đặt chảo xuống, tắt bếp.
“Mới sáng mà đói kiểu đó rồi sao?”
“Cả đêm… ăn một lần rồi thôi. Em chưa thấy ai ăn sáng mà chỉ uống ngụm nước đâu.”
Cậu cười tinh ranh, tay đã lần xuống bụng chú, kéo thun quần xuống từng chút.
Cây hàng của chú, dù mới sáng, cũng dần dần căng lên, ngóc dậy.
Dương quỳ xuống, giữa gian bếp sáng trưng ánh nắng, cậu ngửa đầu nhìn chú:
“Cho em ăn bữa sáng này đi…”
Không đợi đồng ý, cậu đã há miệng ngậm lấy phần đầu đang nóng dần ấy.
Chóp chép… chóp chép… ọc ọc…
Tiếng ướt át vang lên trong gian bếp vắng, xen giữa tiếng rên rỉ trầm khàn. Cậu dùng môi lượn quanh đầu khấc, lưỡi liếm dưới đáy, rồi nuốt sâu tới tận cuống họng.
Chú Hiếu vịn vào bếp, cơ bụng co lại, mắt nhắm hờ:
“Ư… Dương… em… liếm kỹ vậy, chú sợ… không kìm được…”
“Thì phun đi,” cậu thì thầm khi rút ra liếm đầu khấc một vòng, rồi ngậm lại thật sâu.
“Cho em no…”
Vài phút sau, Dương nuốt trọn dòng trắng sánh vừa phun ra nóng hổi, cổ họng rung nhẹ.
Chú Hiếu khụy nhẹ đầu gối, thở dốc, nhìn cậu với ánh mắt pha lẫn thương yêu và bất lực.
Dương đứng dậy, lau mép, nắm tay chú kéo vào phòng:
“Ăn sáng xong rồi. Giờ… em muốn nằm nghỉ thêm… nhưng mà…”
“Nhưng mà?”
“Muốn nằm trong tư thế… chú ở trên…”
Chú bật cười, bế thốc cậu lên trong vòng tay rắn chắc.
Sáng sớm, ngày mới vừa bắt đầu. Và dường như, cơ thể hai người vẫn còn rất nhiều để cho – để nhận – để cùng nhau tiếp tục những đêm chưa ngủ và những sáng chưa no…
Khi nằm lại lên giường, lưng chạm nệm, Dương khẽ rùng mình. Phần hông vẫn còn ê ẩm, nhưng lòng lại lâng lâng. Cậu nhìn lên chú Hiếu – người đàn ông mà từ nhỏ cậu đã ngưỡng mộ, rồi dần thương, rồi âm thầm yêu.
“Chú này…” – Dương nói, giọng khàn nhẹ sau cơn thở dốc.
“Ừ?”
“Cái hồi chú mới dọn tới… em đã thích chú rồi đó.”
“Thật không?” – Chú vừa hỏi vừa cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu.
“Thật. Nhưng không dám nói. Lúc đó còn nhỏ, chỉ biết thấy chú là cứ chạy theo. Chỉ cần được ngồi gần chú là vui rồi…”
Chú Hiếu vuốt tóc cậu, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn bất kỳ lần nào trước.
“Còn chú… lúc đó cũng thương em. Nhưng là thương kiểu người lớn nhìn con nít, cưng chiều như cháu. Chỉ có mấy năm gần đây, em cao lớn, trưởng thành… rồi ánh mắt em nhìn chú… chú biết em không còn là đứa nhỏ ngày xưa nữa.”
“Giờ chú có còn thấy em là con nít không?”
Chú không đáp ngay. Anh cúi xuống, hôn chậm rãi lên môi cậu.
Một nụ hôn dài, đằm và ấm.
Rồi chú nói:
“Không. Em là người đàn ông mà chú khao khát.”
Câu trả lời ấy làm tim Dương như vỡ ra trong ngực. Cậu mỉm cười, vòng tay siết lấy chú.
Hai người nằm sát vào nhau. Tấm chăn hạ thấp ngang hông, làn da tiếp xúc, mồ hôi thơm nhẹ, nhịp tim chậm rãi hòa làm một.
Một lúc sau, Dương khẽ nói:
“Chú nè… ba mẹ em sắp về từ chuyến đi rồi đó.”
Chú hơi khựng lại.
“Ừm… rồi mình phải… làm sao đây?”
“Em không muốn giấu. Nhưng… cũng chưa muốn nói vội. Em chỉ mới bắt đầu được ở bên chú…”
Chú gật đầu, siết chặt vòng tay.
“Chú sẽ đợi. Bao lâu cũng được.”
Ngoài trời, nắng lên rõ hơn. Tiếng chim hót ríu rít ngoài hiên, như gọi về một ngày bình yên. Nhưng trong căn phòng ấy, có hai trái tim đang đập cùng nhịp – vừa chạm đến nhau bằng xác thịt, vừa chạm đến nhau bằng cảm xúc chân thành, sau bao năm chờ đợi.