Đêm dường như dài ra vô tận.
Gió từ ngoài đồng thổi lùa vào qua khung cửa sổ mở hé, mang theo mùi lúa chín nhè nhẹ và cả hương đất sau cơn mưa chiều. Nhưng trong căn phòng ấy, hơi nóng vẫn chưa nguôi, mồ hôi vẫn còn dính trên ngực, trên lưng, trên hai tấm thân vừa quấn lấy nhau hết lượt này đến lượt khác.
Dương nằm ngửa, mắt khẽ mở, ánh nhìn mơ màng. Lồng ngực cậu phập phồng, vẫn chưa bình yên lại. Bên cạnh, chú Hiếu đang tựa lưng vào vách, một tay ôm lấy vai cậu, một tay vuốt nhè nhẹ bắp đùi cậu – như muốn xoa dịu lỗ nhỏ vẫn còn tấy rát, nhưng lại vô tình khơi lại cảm giác căng tràn ấy.
Cây hàng của chú… vẫn chưa hạ nhiệt.
Và cơ thể Dương, dù đã được lấp đầy tới hai lượt, lại bắt đầu nôn nao.
“Không buồn ngủ à?” Chú khẽ hỏi, giọng trầm khàn vì đã dùng quá nhiều hơi thở để rên rỉ trong đêm.
Dương lắc đầu. Cậu rúc đầu vào ngực chú, môi mấp máy, giọng bé như hơi thở:
“Không ngủ được… cơ thể cứ… nóng quá…”
Hiếu cúi xuống, hôn lên trán cậu, rồi dịch người, để Dương nằm gối đầu lên đùi mình. Tay anh luồn xuống, vuốt ve từ cổ đến ngực, từ bụng dưới đến mép khe mông đang hé mở.
“Chỗ này… còn đau không?”
“Không… mà cũng có… nhưng… lại muốn nữa…”
Câu nói ấy vừa dứt, cây hàng đã dựng lên lần nữa. Căng cứng. Dài. Nóng hổi.
Dương xoay người, không chờ đợi. Cậu chống tay vào đùi chú, từ từ cúi xuống – rồi hé miệng, ngậm lấy phần đầu đỏ hồng ấy. Lưỡi cậu lướt nhẹ, mơn man, rồi trườn sâu dần.
Chóp chép… ọc ọc…
Âm thanh ướt át vang lên đều đặn khi Dương nuốt từng chút một, để cây hàng ngập sâu trong miệng. Cậu chưa từng làm điều này, nhưng bản năng dẫn dắt, và cảm giác được chú khẽ rên bên trên càng khiến cậu thêm háo hức.
“Ư… Dương ơi… đừng liếm nữa… anh lại… không chịu nổi mất…”
Dương vẫn không dừng. Miệng làm việc, tay luồn xuống, vỗ vỗ lên hai bìu đang căng nặng.
Ọc ọc… chóp chép… liếm… mút…
Cuối cùng, Hiếu kéo cậu lên. Mặt anh đỏ bừng, trán rịn mồ hôi. Anh xoay cậu lại, ép cậu nằm nghiêng rồi nhấc chân cậu lên. Lỗ nhỏ hé ra, đỏ thẫm, như đang gọi mời.
Phạch. Cây hàng vào một lần dứt khoát, không cần do dự.
Bạch bạch bạch… Lại bắt đầu.
“Á… á á… sâu quá… chú ơi…”
“Ừm… ngoan… lại mở ra rồi…”
Cảm giác lần này khác hẳn. Tư thế nghiêng khiến cây hàng đâm chếch lên – chạm đúng điểm trong cùng – khiến Dương rên lớn, toàn thân run lẩy bẩy. Hai tay cậu ôm lấy gối, mồ hôi lấm tấm rơi xuống má.
Hiếu không dừng. Từng cú thúc đầy lực, chắc nịch. Cơ bụng cậu căng cứng, lỗ nhỏ co bóp đón nhận từng nhịp đẩy.
Bạch bạch… ọc ọc… bạch bạch…
Dương như trôi vào cơn mê. Chú đè sát lưng cậu, tay vòng ra trước nắm lấy cây hàng cậu, miết mạnh trong khi vẫn tiếp tục thúc phía sau.
“Á… á á… chú… em lại… nữa rồi… á!!”
Tinh trùng vọt ra, bắn trắng cả ra giường. Nhưng chú vẫn chưa dừng.
Thân thể họ cứ thế lay động dưới ánh trăng khuya.
Cậu bị lấp đầy một lần, rồi lại một lần. Lỗ nhỏ rịn dịch, rồi lại siết chặt. Đùi run, bụng dưới co giật, lưng cong lên như chiếc cung bị kéo căng tới cực hạn.
Cho đến khi… cây hàng của chú giật mạnh trong lần thúc cuối, rồi trút ra lần ba – ấm nóng, sâu hun hút.
Dương gào khẽ, mi mắt giật liên hồi. Đêm dường như loang ra một tầng màu bạc – mồ hôi, tinh dịch, và tình dục cuộn xoáy như sương mù đặc quánh.
Họ nằm lại, kiệt sức, da thịt dính lấy nhau. Dịch trắng tràn ra từ lỗ nhỏ, chảy dài xuống đùi, dính vào ga trải giường. Nhưng không ai quan tâm nữa.
Đêm ấy, cả hai không ngủ. Chỉ nghe nhau thở, cảm nhau rung rẩy.
Vì hai trái tim đã cùng đập rộn ràng.
Vì hai thân thể đã hòa làm một.