Dương nằm đó, ngực phập phồng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Thân thể cậu vừa trải qua một trận cuồng phong – nóng rực, dữ dội, nhưng cũng dịu dàng như gió sớm. Lỗ nhỏ sau lần đầu tiên vẫn còn nhói âm ỉ, nơi ấy giờ đây vẫn rịn ra chút tinh dịch còn sót lại, ấm nóng và dính nhớp.
Hiếu vẫn nằm cạnh, tay ôm trọn lấy cậu vào lòng. Lồng ngực người đàn ông ấy vững chãi, thơm mùi da thịt mặn mòi và đàn ông chín chắn – khiến Dương cứ muốn rúc sâu vào mãi. Thế nhưng… một khát khao khác lại đang âm ỉ cháy trong bụng dưới. Cơn đói lạ lùng.
Dương nhích người, đầu ngón tay khẽ lướt xuống bụng Hiếu. Khi tay cậu chạm vào phần hạ bộ – nó đã lại cứng lên.
Chú vẫn chưa no.
Và cậu cũng vậy.
“Chú…” Dương thì thầm, ngẩng mặt lên nhìn. Đôi mắt ánh lên tia sáng ham muốn rất rõ ràng, không còn e dè như lúc ban đầu. “Em… muốn nữa…”
Hiếu mở mắt, nhìn cậu chằm chằm. Một thoáng ngạc nhiên hiện lên, rồi lập tức được thay bằng ánh nhìn sâu và rực lửa. Anh không nói gì, chỉ xoay người đè nhẹ lên cậu. Môi anh đặt lên môi Dương lần nữa – lần này không còn rụt rè, mà là cướp đoạt. Mạnh bạo. Cứng rắn. Đậm mùi chiếm hữu.
Lưỡi lùa sâu vào, xoắn lấy nhau. Tay anh lần xuống giữa hai đùi cậu, luồn ra sau, đầu ngón tay lại day nhẹ lên lỗ nhỏ còn rịn ướt.
“Ưm… á… vẫn còn nhói…” Dương cong người lại.
“Anh sẽ làm cho em quen,” Hiếu thì thầm bên tai, giọng khàn và trầm như vang từ lòng ngực. “Đêm đầu mà, đâu thể chỉ một lần…”
Cậu chưa kịp đáp lời, cây hàng của Hiếu đã dựng thẳng, nóng hầm hập, đang dí sát vào khe mông cậu.
Phạch. Lần này chú đẩy vào ngay từ đầu – nhanh hơn, mạnh hơn. Dương giật bắn người, mím chặt môi:
“Ư… á… chú ơi…”
Bạch bạch bạch… Âm thanh thân thể chạm nhau lại vang lên trong căn phòng chật, lần này dồn dập hơn. Dương quắp chân lại, hai tay bấu lấy vai chú như bám vào tảng đá giữa dòng. Lỗ nhỏ vừa mới nguôi ngoai đã lại bị lấp đầy – lần này không còn đau như trước, mà là căng cứng, giật giật, co bóp theo từng cú thúc.
Hiếu nắm chặt eo Dương, thúc cây hàng vào sâu – mỗi cú như muốn đóng dấu thêm lần nữa.
“Ư… a… sâu quá… á á… chú ơi… em chảy mất…”
“Cứ chảy đi,” chú thở dốc. “Đêm nay là của em…”
Dương đón nhận tất cả – từng đợt va đập, từng nhịp rút ra nhấn vào, từng nhịp gồng lên khi chú chèn tới tận cùng. Mỗi lần chú rút ra, lỗ nhỏ như mút chặt lấy, phát ra âm thanh ướt át:
Ọc ọc… bạch… bạch…
Tay Hiếu lần lên ngực cậu, bóp lấy bầu ngực cứng của một người con trai trưởng thành. Dương rướn người theo, toàn thân run rẩy. Rồi cậu chủ động ngồi dậy, đẩy chú nằm ngửa, trèo lên. Cây hàng vẫn cương cứng, trơn bóng, ướt át. Cậu ngồi xuống, tự mình đưa vào – phạch – rồi từ từ nhún lên, nhún xuống.
“Chú để em làm…”
Hiếu nhìn Dương – không còn là cậu bé hồn nhiên ngày nào, mà là một thanh niên đang ngồi trên người mình, mắt nhắm nghiền, môi hé mở rên rỉ. Cậu thở hổn hển, từng cú ngồi xuống cây hàng khiến bụng dưới căng tức, nhưng lại không thể dừng lại. Tư thế mới khiến lỗ nhỏ bị kéo giãn theo chiều dọc, cảm giác vừa đau vừa sung sướng lan khắp vùng bụng.
“Á… á… chú… cây hàng của chú… nóng quá…”
Bạch bạch bạch… Dương nhún mạnh hơn. Chú nắm eo cậu, rồi chủ động thúc lên từ bên dưới. Hai luồng sức mạnh đan chéo nhau, cây hàng đâm tới điểm sâu nhất khiến Dương bắn tinh ngay trên ngực chú.
“Ư… ưm… á… em ra rồi… a…”
Dịch trắng dính lên da thịt, nóng hổi. Nhưng chú Hiếu vẫn chưa dừng lại. Dương ngã về trước, chú lật cậu lại lần nữa, kéo chân lên cao. Cây hàng lại thọc vào – phạch – mạnh mẽ hơn cả hai lần trước.
“Đêm nay… anh muốn làm em nhớ cả đời…”
Bạch bạch bạch bạch bạch… Thân thể dập vào nhau như sóng vỗ đá. Dương gào lên, bàn tay đập vào nệm. Toàn thân cậu quặn lại khi Hiếu thúc sâu vào lần cuối cùng và bắn thêm một lần nữa vào trong.
Cảm giác ấm nóng lại tràn đầy bên trong. Dương như ngất lịm trong sung sướng. Lỗ nhỏ run rẩy, co siết, giữ lấy tinh túy chú vừa dâng trọn.
Đêm đầu tiên ấy, không chỉ là một lần “thưởng trái ngọt”.
Mà là cơn khát đầu đời – dài, sâu và cháy bỏng – khiến cả hai không thể dừng lại.