Trời đêm làng quê tĩnh lặng như bao năm tháng trước, chỉ khác là tiếng côn trùng rì rào nay nghe như dịu dàng hơn, như đang mỉm cười chứng giám cho điều gì đó vừa chớm nở.
Dương đứng lặng trong gian bếp nhà chú Hiếu. Ánh đèn vàng vỡ nhẹ trên sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông suốt bao năm vẫn không đổi – chỉ thêm vài đường chân chim và nét rắn rỏi dày dặn hơn xưa.
“Chú…” Dương lên tiếng, giọng khẽ mà dứt khoát. “Con… à không, em… thích chú từ lâu rồi.”
Một khoảng im lặng dày đặc rơi xuống, như thể cả căn bếp ngưng thở. Dương ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh nhìn chú Hiếu – không ngạc nhiên, không hốt hoảng, chỉ là sự tĩnh lặng như mặt nước mùa thu.
“Anh biết,” chú Hiếu đáp, giọng khàn khàn như gió chạm vào vỏ cây sần sùi. “Anh cũng vậy. Chỉ là… anh chờ em lớn.”
Dương tiến lại gần. Mùi da thịt chú vẫn như xưa: thoang thoảng mùi nắng, mùi gỗ mục và chút khói từ bếp củi – thứ hương gợi về bao chiều thơ ấu được ẵm trên tay, ngủ gục trên lưng chú giữa đồng lúa vàng hoe.
“Giờ em lớn rồi,” Dương thì thầm, bàn tay đặt nhẹ lên ngực chú – nơi lớp áo mỏng không giấu được thân thể rắn chắc vẫn như tạc.
Hiếu im lặng. Anh đưa tay lên, chạm vào má Dương – lòng bàn tay thô ráp từng xoa dịu bao lần té ngã ngày bé, nay lại dịu dàng đến ngỡ ngàng. Cử chỉ của anh không vội, từng chút, từng chút một như người thợ cả đang lần tay qua một khối gỗ quý, vừa quen vừa lạ, vừa trân trọng vừa khát khao.
“Em chắc chứ?” Hiếu hỏi, giọng nhỏ đến mức như sợ phá vỡ điều gì thiêng liêng.
Dương không trả lời, chỉ nhón chân lên, đặt môi mình lên môi chú – nụ hôn đầu tiên của người con trai đã mang trong lòng một tình cảm suốt bao năm.
Chú Hiếu đáp lại. Chậm rãi. Âm ấm. Và khi bờ môi kia hé mở, lưỡi họ chạm nhau, không còn gì ngăn giữa khoảng cách tuổi tác, giữa những tháng năm chờ đợi.
Tay Dương run nhẹ khi chạm vào phần thân thể trần trụi của chú – làn da rám nắng căng trên những múi cơ cuồn cuộn. Ngực, bụng, lưng – đâu đâu cũng là vết tích của lao động, của những mùa gió chát và mồ hôi mằn mặn. Mỗi thớ thịt là một đoạn ký ức in sâu trong lòng Dương, và giờ đây, cậu đang vuốt lại nó bằng cả tình yêu.
“Anh tưởng sẽ mãi không dám,” Hiếu thì thầm, hơi thở nặng nhọc phả vào gáy Dương khi cả hai đã nằm trên chiếc giường tre cũ – nơi từng đắp chăn cho Dương những chiều lỡ ngủ quên khi sang chơi.
Dương đặt tay lên hông chú, khẽ kéo gần lại. “Đêm nay đừng sợ nữa, anh à…”
Và rồi, trong gian phòng chỉ còn tiếng thở gấp, tiếng va chạm của da thịt hòa lẫn vào mùi mồ hôi và hơi ấm thân quen. Dương lần đầu biết đến cảm giác được “hưởng trái ngọt” – không chỉ bằng thân xác, mà bằng cả trái tim run rẩy vì hạnh phúc.
Chú Hiếu không vội vàng. Mọi động chạm của anh như thể đã được gìn giữ cả một đời – vừa nâng niu, vừa dằn vặt. Từng nhịp chuyển động đều chắc chắn, đầy lực, nhưng cũng tràn ngập dịu dàng, như sợ Dương đau, như sợ hạnh phúc vụt mất nếu mạnh tay.
Không ai biết trong đêm tĩnh mịch ấy, tại một gian nhà đơn sơ sát bìa làng, có hai thân thể đàn ông đang quấn lấy nhau – từng chút, từng nhịp, từng hơi thở, như gió luồn qua kẽ lá, như nước ngấm vào đất khô sau cơn hạn dài.
Hiếu nghiêng người đỡ lấy Dương, ánh mắt tối sẫm dưới ánh đèn mờ, ánh nhìn ấy sâu như giếng nước trong đêm. Tay anh đặt lên eo Dương – nơi làn da căng mịn, săn chắc của người con trai mới lớn. Dương run nhẹ khi bàn tay thô ráp ấy lướt qua hông, rồi từ từ trượt xuống phía dưới.
Chạm vào.
Thân thể Dương giật khẽ.
“Ưm…” Dương hít sâu, âm thanh phát ra từ cổ họng như tiếng thở gấp bị kìm nén. Da cậu nóng ran, mọi dây thần kinh dường như căng ra chờ đợi.
Ngón tay Hiếu ấn nhẹ, rồi trượt vào rãnh mảnh mai giữa hai mông Dương. Cảm giác nơi lỗ nhỏ bị khám phá khiến Dương cong người lại theo phản xạ, tay siết vào cánh tay rắn chắc của chú. Từng đốt cơ nơi bắp tay, nơi ngực, nơi bụng Hiếu, cứng như đá mà ấm như than hồng, khiến Dương không thể không rướn người chạm vào.
“Lần đầu của em,” Dương thì thầm, môi chạm cổ chú, nơi có chút mùi mồ hôi mằn mặn và vị đàn ông rực rỡ. “Nhẹ thôi…”
Hiếu không đáp, chỉ gật đầu. Đôi môi anh di chuyển, lần từ hõm cổ Dương xuống ngực, đầu lưỡi miết theo sống ngực căng nở, rồi vòng xuống bụng dưới. Mỗi lần lưỡi lướt qua là da Dương lại rùng mình, bụng co thắt, lưng cong lên như đón nhận. Đến khi Hiếu cúi xuống giữa hai chân Dương, lưỡi anh chạm vào cây hàng đang căng cứng, Dương bật ra tiếng rên:
“Á… ưm… chóp… chép…”
Âm thanh phát ra cùng lúc với tiếng môi và lưỡi giao hòa – chóp chép, ướt át, mềm lịm, kích thích đến từng thớ thịt. Dương bấu chặt vào drap giường, cả thân thể run lên, từng cơ nhỏ co giật vì lưỡi chú đưa qua lại, liếm dọc theo chiều dài cây hàng, rồi mút lấy đầu khấc, khiến đầu óc Dương mơ màng như bị kéo ra khỏi thực tại.
Hiếu vừa mút, vừa ấn đầu lưỡi vào khe nhỏ đầu khấc, khiến cậu bé thở dồn dập:
“Chú ơi… sắp… Ưm… không chịu nổi nữa…”
Khi Dương gần chạm ngưỡng, Hiếu dừng lại, nhìn cậu bằng ánh mắt lặng thinh mà tràn đầy ham muốn. Anh luồn tay xuống dưới, đẩy hai chân Dương cong lên, mở rộng. Lỗ nhỏ màu hồng nhạt lộ ra, run lên nhè nhẹ.
Hiếu cúi xuống hôn vào đó. Chóp… chép…
“Á… á á…” Dương co rúm người lại. Miệng chú lướt qua lỗ nhỏ, lưỡi liếm quanh, mơn trớn thành vòng tròn. Dương nấc lên từng đợt, mồ hôi rịn trên trán. “Chú… chú đừng… á… đừng liếm vậy…”
Nhưng Hiếu vẫn tiếp tục, như thể muốn làm lỗ nhỏ ấy nhớ kỹ anh từ lần đầu tiên. Tiếng môi lưỡi hòa lẫn tiếng thở gấp của Dương, cùng với những tiếng “ọc ọc” ướt át phát ra khi chú liếm sâu hơn – khiến toàn thân Dương mềm nhũn, ngực phập phồng, tay chân buông thõng trong hoan lạc.
Rồi Hiếu đứng dậy, lấy cây hàng của mình – to, dài, gân guốc, phần đầu đã rịn nước. Dương nhìn nó, tim đập mạnh. Cậu không nói gì, chỉ đưa tay ra, run run sờ lấy, rồi gật đầu nhẹ.
Chú ấn vào. Đầu khấc vừa chạm lỗ nhỏ, Dương đã rướn người lên. “Á… từ từ…”
Phạch – đầu khấc trượt vào. Phạch – một nửa chiều dài len vào.
“Ư… chặt lắm…” Hiếu thở khẽ, tay giữ hông Dương.
Phạch – phạch – phạch… Dần dần, chú đẩy hết chiều sâu cây hàng vào trong, đến khi hai hạ bộ chạm nhau. Dương cắn răng, nước mắt ứa ra vì đau rát ban đầu, nhưng rồi cảm giác đầy, ấm, căng dãn ấy lan ra như dòng điện nóng rực, khiến cậu cong người theo từng nhịp chú thúc tới.
Bạch – bạch – bạch…
Tiếng da thịt đập vào nhau vang lên đều đặn trong căn phòng nhỏ. Cảm giác mỗi lần chú rút ra, lỗ nhỏ dính dáp theo cây hàng, rồi lại được nhấn sâu vào đến tận cùng – khiến Dương chỉ biết thở hổn hển, hai mắt mờ nước.
“Chú… chú ơi… mạnh thêm chút nữa… ưm… sâu quá rồi…”
Hiếu đổ người đè lên cậu, hai tay ôm lấy đầu, môi lại tìm đến môi. Trong khi lưỡi cuốn lấy lưỡi, cây hàng vẫn ra vào không ngừng, bạch bạch bạch – những cú thúc ngày một nhanh, dồn lực, như muốn đánh dấu chủ quyền tận sâu trong người Dương.
“Ưm… á… em chịu… không nổi…” Dương rên, cơ thể siết chặt lấy cây hàng đang di chuyển trong lỗ nhỏ.
Cao trào kéo đến như cơn sóng dữ. Dương cong người lại, bật ra từng tiếng nấc. Trong khi ấy, Hiếu rên khẽ: “Anh… a… tới rồi…”
Cây hàng giật nhẹ bên trong, rồi tuôn trào. Dương cảm nhận được dòng nóng rực phả sâu vào tận ruột gan, khiến bụng dưới co lại, tim đập như trống trận. Lỗ nhỏ thít chặt lấy chú, giữ anh bên trong thêm vài giây nữa trước khi cả hai đổ sụp lên nhau, mồ hôi ướt đẫm, hơi thở nồng nặc mùi yêu đương.
Căn phòng lại chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng tim đập. Và tiếng hai cơ thể áp sát, không còn khoảng cách.
Hiếu vén tóc Dương, thì thầm vào trán cậu:
“Đêm nay, em không còn là cậu bé năm nào nữa.”