Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
  3. Chương 51
Prev
Novel Info

…….

…….

…….

– Ưm…ưm….ưm…đừng mà…. hức ….ư…ư…. sướng…
– Ngoan! Em sắp ra rồi!
– Hức…..không nổi ….ưm…..ưm….. đừng…ư…. đừng..

……..

– Địt mẹ! Em ra rồi!

Tôi mất hết sức lực, dựa vào Dương, mặc cho con cặc của cu cậu vẫn còn cắm sâu trong cái lồn đã mềm oặc của tôi. Nhật thì đang ở đối diện, nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp. Dương cũng rút con cặc của mình ra, tinh trùng cộng với nước lồn tôi ào ạt chảy ra thấm cả một mảng nệm.

Từ khi ở hồ Tuyền Lâm về, 2 đứa đã im lặng, hầu như chả nói 1 lời nào, chỉ dành hết sức lực mà đụ tôi thôi. Vừa mới bước vào phòng, Nhật đã cởi sạch quần áo tôi ra, tham lam đánh dấu mọi ngóc ngách trên cơ thể của tôi. Dấu vết của cuộc hoang lạc tối qua vẫn còn, nay lại chồng chéo với những dấu vết mới. Những vết bầm tím kết hợp với những vết đỏ vừa tạo ra lại càng nổi bật hơn trên nền da trắng của tôi. Đã mấy tiếng trôi qua rồi mà 2 đứa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, thậm chí còn quấn lấy tôi hơn bình thường. Tôi bị 2 đứa ôm chặt đến phát nóng, mặc cho cái thời tiết lạnh lẽo của Đà Lạt, tôi vẫn ướt sũng mồ hôi như đang trong sauna. Bị tụi hành đến lên bờ xuống ruộng, cả cơ thể tôi giờ đây chả còn tí cảm giác gì, như vừa bị 10 chiếc xe tải cán qua cán lại, ngay cả ngón tay cũng không thể nhấc lên nổi. Nhật đỡ tôi dậy, rồi đột nhiên Nhật lại ôm chầm lấy tôi, cả Dương nữa.

Tôi biết nổi bất an trong lòng chúng nó, mặc dù tôi đã bảo là chả sao cả, chỉ là một cuộc hẹn bình thường thôi, nhưng dường như 2 đứa đang vô cùng sợ hãi, bằng chứng là cuộc làm tình vừa rồi, chúng đã cố gắng hết sức để kéo dài thời gian, như thể sợ rằng một khi cả 2 đã bắn ra, thì tôi sẽ ngay lập tức biến mất vậy.

– Anh thật sự không cần tụi em đi cùng à? (Dương)
– Anh có nhất thiết phải đi tới đó không? (Nhật)

Tôi biết 2 đứa đang chờ cái gì, chỉ cần tôi gật đầu đồng ý không đi, thì 2 đứa sẽ đè tôi ra ngay lập tức, nhưng tôi không muốn trốn tránh nữa.

– Anh cần đi để chấm dứt mọi chuyện!
– Ngoan ở phòng đợi đi, anh sẽ về sớm thôi! 2 đứa có muốn ăn gì không, anh về mua cho 2 đứa!
– Em chỉ muốn ăn anh!

Rồi bất ngờ 2 đứa cúi xuống gặm nhắm cổ tôi một cách thô bạo. Tôi cũng tùy ý để chúng nó làm càn, nhưng không ngờ, từ phía sau, Nhật bất thình lình cắm thắng con cặc cứng ngắt từ lúc nào vào lồn tôi mà không báo trước, làm tôi trợn mắt rên lên, nhưng đã bị Dương ở phía trước giữ chặt, trầm giọng lên tiếng:

– Cho em thêm 1 lần nữa thôiii! Nhanh lắm…

———-

Vậy là dù có trừ hao trước, nhưng tôi vẫn đến trễ 1 tiếng. Cánh cửa gỗ mở ra, tiếng chuông gió kêu lẻng xẻng. Vẫn là quán cà phê cũ, vẫn là chỗ ngồi cũ bên cạnh cửa sổ nhìn ra những đồi thông bát ngát đang tràn ngập ánh đèn . Anh vẫn vậy, vẫn nét thanh tú nhưng giờ đây đã trầm mặc và vững chãi hơn., nhưng cũng phải thôi, tôi cũng có phải là thằng học sinh cấp 3 ngây ngô như năm nào nữa đâu. Hình như anh đến từ rất sớm, ly nước của anh đã sớm tan hết đá, cả ly nước lọc bên cạnh cũng đã vơi hơn nửa. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi chỉ mỉm cười nhẹ một nụ cười công nghiệp lịch sự hết sức có yheet dành cho một người quen cũ, không còn vẻ nồng nhiệt rạng rỡ của những buổi trưa hè năm 17.

– Xin lỗi em đến muộn.
– Không sao!
-……

Tôi cũng chả biết nói gì, chúng tôi rơi vào im lặng rất lâu. Tiếng gió xào xạc bên ngoài cứ liên tục đập vào ô cửa, càng làm không khí giữa chúng tôi thêm xa lạ. Tôi đang nhìn vu vơ ra bên ngoài, còn anh thì đang nhìn tôi chằm chằm, nhưng mỗi khi tôi dời mắt qua anh, thì anh lại lảng mắt đi chỗ khác, không dám nhìn đối diện tôi.

– Mấy năm qua anh thế nào rồi?
– Anh vẫn ổn, tốt nghiệp xong thì anh ở Đức làm luôn.
– Chúc mừng anh!
– Cảm ơn em!
-…..
– Minh à… anh xin lỗi!
– Không có gì…. À mà anh xin lỗi vì cái gì?

Có vẻ anh đang bất ngờ trước sự dửng dưng của tôi, à cũng phải, ngay cả tôi cũng ngạc nhiên cơ mà. Nếu là 5 năm trước, chắc tôi đã nổi điên lên mà lao tới đánh anh một cái, hoặc ít nhất là chửi rủa anh bằng những lời vô cùng khó nghe rồi.

– Anh biết mình nợ em một lời giải thích tử tế hơn là một câu chia tay đột ngột ngày đó.
– Anh xin lỗi vì đột ngột chia tay?
-….
– Hay anh xin lỗi vì xem em như thú vui tạm thời trước khi anh đi du học?
-….

Anh im lặng rất lâu, vậy là tôi đã đúng rồi. Cái tôi nghĩ nó không thể xảy ra nhất, lại là cái nguyên nhân thật sự. Nhưng trong giây phút đó, tôi lại chợt cảm thấy thoải mái, thoải mái vì mình đã buông bỏ được một mối tình không đáng.

– Anh xin lỗi! Anh từng có ý nghĩ như vậy, nhưng sau này khi rời xa em rồi, anh mới thật sự nhận ra rằng anh cũng yêu em lắm!
– Cảm ơn anh, ít ra cũng có 1 chút tình cảm thật lòng trong đó.
– Không phải là ít đâu, anh nhận ra mình yêu em rất nhiều. Năm năm qua, chưa một ngày nào ở Berlin anh thấy mình ổn cả. Anh cứ ngỡ sự nghiệp sẽ khỏa lấp được khoảng trống, anh cứ ngỡ sẽ nhanh quên được em, nhưng anh sai rồi. Ngày đó là anh khốn nạn, anh trêu đùa tình cảm của em, nhưng người đau nhất lại là anh khi thấy em biến mất khỏi cuộc đời mình.
– Anh có biết sau khi anh đi, em đã sống thế nào không?
-……
– Em đã tự hỏi mình đã sai ở đâu để bị vứt bỏ như một món đồ hết hạn. Em gọi cho anh, anh tắt máy. Em nhắn tin cho anh, anh chỉ seen không rep, thậm chí còn chặn em. Em cũng đã từng có ý định cầu xin anh đừng đối xử với em như vậy hoặc ít nhất là đừng tuyệt tình như thế!
-…..
– Em học hành sa sút lắm đó! Từ một đứa hạng nhất của lớp, em tuột xuống hạng 10, thậm chí cha mẹ em còn dắt em đi khám tâm lý khi thấy em cứ lầm lì như trầm cảm!
-…..
– Cũng phải thôi, là anh đã vẽ nên một thế giới màu hồng cho em, rồi cũng chính anh đã tạt thẳng 1 thùng sơn đen lên cái thế giới ấy!
-…..
– Hahaha, mà cũng may năm đó không phải lớp 12 ấy, nếu không thì chắc lúc đó em đã rớt đại học, thành một đứa ất ơ đầu đường xó chợ nào rồi! Nghĩ lại em cũng cảm ơn anh đấy!
– Anh xin lỗi… anh thực sự xin lỗi…
– Nhưng mà đó là chuyện của mấy năm trước rồi. Giờ em thấy lòng mình nhẹ tênh à. Em không còn giận anh nữa đâu. Nếu không có sự tuyệt tình của anh ngày đó, em sẽ không bao giờ học được cách yêu thương chính mình.

Lại một sự im lặng bao trùm lên 2 chúng tôi. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu mờ ảo trong sương. Tôi thật sự khâm phục tôi lúc này, không khóc, không giận dữ, cũng không một lời oán trách anh, chỉ cảm nhận được một sự nhẹ nhõm trong lòng mà 5 năm năm rồi tôi mới tìm lại được.

Anh vẫn cúi gầm đầu, 2 tay đan chặt vào nhau, rất lâu sau, anh mới mở miệng hỏi:

– Sao em biết được chuyện đó?
– Chuyện gì?
– Chuyện anh đã có ý định du học từ sớm?
– Haha, chẳng phải lúc trước anh khen em thông minh sao, em đoán thôi, em cũng chỉ mới biết được sự thật cách đây 2 năm, khi mà gặp lại bạn của anh ở quê. Tuy anh ấy không nói ra, nhưng em xâu chuỗi lại thì đã biết được rồi!
– Anh xin lỗi…
– Em biết rồi, anh cứ nói mãi
-…..
– Thôi cũng trễ rồi, em phải về trước đây, trễ quá em sợ không còn ai bán khoai lang nướng nữa!
– Em về cẩn thận, về nhanh kẻo 2 bạn trẻ kia chờ!

Tôi ngạc nhiên khi nghe anh nói, dường như anh đã lờ mờ đoán ra được mối quan hệ của tôi với Dương và Nhật, nhưng nhìn thẳng vào mắt anh, tôi cảm nhận được một sự chân thành, tôi khẳng định vậy.

– Cảm ơn anh, chúc anh tìm được hạnh phúc của mình!
– Cảm ơn em! À mà, mình vẫn là bạn chứ?

Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng bước đến cửa, nhìn anh rồi nói:

– Dĩ nhiên rồi!

Anh cười, một nụ cười y nguyên như nụ cười của 5 năm về trước. Có lẽ, tôi và anh bây giờ đều đang rất nhẹ nhõm.

—–

Bước ra khỏi cửa, tôi liền nấp vào một bụi cây ven đường. Đúng như tôi dự đoán, chỉ hơn 1 phút sau, có 2 bóng đen thù lù bước ra khỏi quán. Bất ngờ tôi bước ra làm 2 đứa giật mình.

– Nãy giờ nghe được gì rồi?
– À thì…. Ủa anh! Trùng hợp quá! Anh cũng đi cà phê ở quán này à? (Dương)
– Trùng hợp quá, không ngờ lại gặp anh ở đây! (Nhật)

Nhìn cái bộ dạng hốt hoảng lẫn bối rối vì bị bắt tại trận của 2 đứa làm tôi cười bò. Mặt 2 đứa bây giờ thộn ra, nói năng thì lấp bấp, chắc đang bịa ra lý do gì đây.

– Nói! Theo dõi anh làm gì?
– Thì đi theo bảo vệ vợ! (Nhật)
– Em sợ vợ bị người ta bắt cóc mất (Dương)
– Xạo sự!
– Sao anh phát hiện ra tụi em vậy? (Nhật)
– 2 đứa tưởng trùm kín mít vậy là anh không nhận ra à? 2 đứa như 2 cọ trâu nước dị, còn ngồi nép trong góc, tưởng vậy là không ai thấy à? Sao? Nghe được cái gì?
– Hong nghe gì hết, chỉ thấy yêu vợ hơn thôi! (Dương)
– Vợ yên tâm, tụi em sẽ bảo vệ anh, hong để ai làm tổn thương anh nữa đâu! (Nhật)
– Có mới nói đó nghe!
– Có mà! Có mà! Yêu vợ nhất trên đời!!!

——–

Hello mọi người, lại là Au đây!

Au chân thành cảm ơn mọi người đã đợi Au trong suốt thời gian Au lặng mất tăm. Au thấy có lỗi quá huhu!

Hiện tại thì công việc của Au cũng đã ổn ổn một chút, sau này Au sẽ cố gắng ra truyện đều đặn hơn.

Mong mọi người vẫn luôn ủng hộ Au và 3 đứa con nha!

Mãi iuuuuu 🫶🫶🫶🫶

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 51 9 phút ago
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 51"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz