Ngay trong chiều hôm đó, Bi Long cuối cùng cũng chia tay hai cha con Lão Nhị – Bạch Nhãn, lên đường cùng với Nhất Anh rời khỏi căn nhà tranh giữa ruộng dưa trĩu quả.
Lão Nhị đứng đó, mắt chột đeo vải lặng lẽ nhìn theo, Bạch Nhãn đứng bên cạnh dìu lấy cha, âm thầm nghe tiếng bước chân của Bi Long xa dần. Bi Long dừng lại quay đầu nói: “Lão Nhị, một lần nữa cảm ơn ông đã đưa Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn cho tôi. Bi Long này sẽ không phụ lòng Cố Bang Chủ, nhất định sẽ khôi phục lại Thanh Long Hội, đưa nó trở lại đỉnh cao như ngày nào.”
Lão Nhị khịt mũi, nhưng giọng không còn lạnh lùng như trước: “Lão Đại rời bang đã lâu, có thể tình cảm đối với bang hội chẳng còn như xưa. Mã tấu của Lão Đại rất sắc, trước giờ chém sắt như chém bùn. Đại ca Bi Long, anh đừng có chết sớm đấy nhé!”
Bi Long cười khẩy, sau cùng đưa ngón cái lên trước mặt dõng dạc nói: “Tôi nhất định sẽ thu phục được lão!”
Giọng Bạch Nhãn trong trẻo vang lên, cậu lấy ra một sợi dây chuyền được thắt bằng chỉ đó, trên đó có một tấm bùa hình tam giác mỏng manh, màu vàng úa: “Anh Bi Long, em có cái này muốn tặng cho anh!”
Bi Long quay trở về bên cạnh Bạch Nhãn. Ngón tay thon dài màu hồng phấn của cậu sờ soạng lên khuôn ngực lực lưỡng, rắn rỏi của Bi Long, sau đó đeo dây chuyền có lá bùa cho anh anh, dịu dàng cẩn thận nói: “Em không có gì quý giá, chỉ có lá bùa này, mong là nó sẽ có thể giúp được anh trong những lúc hiểm nguy!”
Nhất Anh lặng lẽ liếc Bạch Nhãn một cái đầy cảnh giác, chỉ thấy Bi Long xoa đầu cậu rồi kéo tay Nhất Anh rời đi, nét mặt đầy quyết tâm.
Bạch Nhãn lẩm bẩm trong miệng: “Anh Bi Long… hy vọng vở kịch này sẽ thành…”
…
Sào huyệt của Lão Đại nằm sâu trong một khu rừng tre rậm rạp, cách xóm Cồn không xa nhưng cũng chẳng gần, là một trại gỗ kiên cố với hàng rào làm bằng tre cao vút. Trời chạng vạng tối, Bi Long và Nhất Anh mới bước vào địa phận của Trại Tre nửa bước, một tên thuộc hạ của Lão Đại mặt mày dữ tợn đã xuất hiện ngăn họ lại. Hình như gã nhận ra được Bi Long, ánh mắt lộ vẻ khinh thường: “Đường đường là đại ca Bi Long mà cũng nâng gót ngọc đến đây ư?”
“Dẫn đường đi, tao muốn gặp Lão Đại!” – Bi Long lạnh lùng nói.
Tên thuộc hạ nhịn không nổi mà bật cười: “Muốn gặp Lão Đại, sợ rằng Bi Long anh bây giờ không thể! Chuyện ở bến tàu đã truyền đến Trại Tre, bây giờ ai cũng biết Bi Long anh là một kẻ bất tài, để anh em trong hội tan đàn xẻ nghé, anh còn có mặt mũi nói mấy chữ muốn gặp Lão Đại ư?”
“Bốp” một tiếng. Bi Long vung tay tát vào má hắn tay nhanh đến mức hắn không phản ứng kịp. Đám đàn em bên dưới thấy đàn anh bị đánh thì hết thảy sấn lên. Bi Long đẩy Nhất Anh đến một chỗ an toàn rồi một mình cân sáu bảy tên ở đó, đánh đến khi bọn chúng nằm la liệt dưới đất. Tên thuộc hạ to lớn nhân lúc anh đang bận đánh những tên đàn em khác, cố tình cầm dao ném về phía Bi Long nhưng giữa lúc hắn chưa kịp ném, bả vai đã bị một chiếc phi tiêu găm vào. Đầu phi tiêu có chứa thuốc mê, ngay lập tức tên thuộc hạ ngã xuống đất bất tỉnh.
Bi Long quay lại tò mò nhìn, nhận ra người vừa ném phi tiêu ở đó là người quen: “Cổ Thiên?”
Nhất Anh đưa mắt nhìn chàng trai ở đó. Anh tên là Cổ Thiên, cánh tay đắc lực cử Lão Đại, gương mặt đẹp trai không kém Bi Long, trên cổ đeo một chiếc dây chuyền chứa độc dược. Chữ “Cổ” trong tên của anh có nghĩa là cổ độc, trên bắp tay còn có xăm một chiếc bình hồ lô chưa độc dược.
Cổ Thiên mỉm cười nói: “Rồng mắc cạn bị tôm giỡn mặt, thiệt thòi cho đại ca Bi Long rồi! Anh muốn gặp Lão Đại ư, đi theo tôi!”
Nói xong Cổ Thiên đá vào lưng một tên đàn em đang sợ hãi bò dưới đất: “Bọn chó chúng bây còn không mau dẫn đường?”
Bi Long liếc nhìn Nhất Anh gật đầu, hai người cùng Cổ Thiên được tên đàn em dẫn vào nhiều lối quanh co tựa mê trong khu rừng tre, cuối cùng cũng có thể đặt chân vào lều trại chính, nơi một ông già lực lưỡng, râu quai nón xồm xoàm đang ngồi hút thuốc. Ông ta chính là Lão Đại.
Lão Đại trông thấy Bi Long thì phì cười, khói thuốc phả ra mù mịt: “Hôm nay rồng đến nhà tôm, đúng là chuyện lạ, chuyện lạ!”
Bi Long giơ ngón tay cái đang đeo Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn, trầm tĩnh nhưng dõng dạc nói: “Lão Đại, Thanh Long Hội hiện giờ đang lâm nguy. Linh Xà Hội đã bắt giữ anh em của chúng ta, tra tấn họ để ép bọn họ quy hàng. Bi Long tôi biết trước lão không phục người đại ca này, nhưng hiện giờ tôi đã được Lão Nhị tin tưởng giao cho Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn, tôi muốn mượn lực lượng còn lại của Thanh Long Hội từ chỗ của lão. Chúng ta có thể phản công, cứu anh em và lấy lại địa vị ở xóm Cồn.”
Lão Đại cười khẩy: “Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn? Nhóc con, mày nghĩ có nhẫn ngọc trong tay là đủ để lão nghe theo lời của mày à? Cố Bang Chủ qua đời, Thái tử kế vị thì mất tích, Bi Long mày chỉ là thằng nhóc mồ côi giỏi nịnh nọt, được Cố Bang Chủ mù quáng tin lầm. Kết quả Thanh Long Hội giờ tan nát vì thằng chó chết như mày lãnh đạo, vậy mà mày lại trưng mặt dày đến đây xin lực lượng tù chỗ của lão? Lão không mù quáng như Cố Bang Chủ, mày đừng hòng ở đó ảo tưởng, làm càn!”
Bi Long siết chặt nắm đấm: “Lão Đại, ông có thể không tôn trọng tôi, nhưng không được nói ra những từ bất kính đó với Cố Bang Chủ!”
Lão Đại nghiến răng đứng phắt dậy, cầm trong tay thanh mã tấu dài hơn một thước, ánh dao lóe lên dưới ánh trắng bạc: “Mày thích dạy đời lão lắm ư? Bây đâu, bước lên lấy mạng thằng chó chết làm hại Thanh Long Hội này cho tao!”
Hai tên thuộc hạ thân cận của Lão Đại lập tức bước lên. Một tên là Cờ Trắng, cao to như gấu, cơ bắp cuồn cuộn, tay cầm hai cây búa tạ to lớn, nặng nề. Mỗi bước chân của hắn dường như làm cho cả mặt đất rung nhẹ. Tên còn lại là Cờ Đen, ốm nhôm, da đen, di chuyển linh hoạt nhanh như bóng ma, tay cầm hai chiếc lưỡi liềm sắc bén, ánh mắt của hắn lạnh như xác chết.
Bi Long lộ vẻ tập trung, chỉ kịp cầm lên một thanh tre dưới đất làm vũ khí, tư thế sẵn sàng chiến đấu: “Lão muốn đánh nhau à? Vậy thì để Bi Long tôi cho các người nếm thử như thế nào là bản lĩnh cú đại ca Thanh Long Hội, người đã được Cố Bang Chủ hết mực tin tưởng!”
Lão Đại hét lên, cầm thanh mã tấu vung vài đường xuống đầu Bi Long. Bi Long nghiêng người né tránh, vung gậy tre đánh trả ngược lại. Lão Đại lùi một bước, Cờ Trắng lao tới, hai cây búa tạ đập xuống mạnh bạo. Bi Long xoay người tránh, gậy chọc thẳng vào sườn Cờ Trắng, nhưng Cờ Đen nhanh như chớp lao tới từ bên hông Cờ Trắng, thanh lưỡi liềm cong vút sắc lạnh gần như muốn cắt ngang vào cổ Bi Long. Bi Long xoay người né tránh, vung gậy quét ngang chân Cờ Đen, buộc hắn phải nhảy lùi.
Ba người Lão Đại, Cờ Trắng, Cờ Đen cứ như thế mà liên thủ ăn ý. Lão Đại dùng thanh mã tấu dài thòn chém ngang chém dọc, tạo áp lực lớn từ chính diện. Cờ Trắng dùng sức mạnh lực lưỡg, hai cây búa tạ đập xuống liên hồi như bão tố. Cờ Đen di chuyển linh hoạt, lưỡi liềm tìm sơ hở trên người Bi Long, đã mấy lần cắt toạc những vết nhỏ trên áo quần Bi Long.
Mặc dù Bi Long bị ba người vây đánh nhưng anh vẫn giữ được thế cân bằng. Gậy của anh nhanh thoăn thoắn, mỗi cú chọc đều mang sức mạnh của người từng trải qua vô số trận chiến. Anh gõ trúng vai Cờ Đen, khiến gã gầm lên đau đớn, rồi xoay người chém lưỡi liềm phản công. Ai ngờ Bi Long còn nhanh hơn, cứ thế né vội làm lưỡi liềm của Cờ Đen chém vào đùi Cờ Trắng. Lão Đại thấy hai tên thuộc hạ đã thất thế, chỉ điên loạn vung mã tấu chém mạnh. Bi Long giơ gậy tre đỡ lấy cán mã tấu, khiến Lão Đại nghiến răng chửi: “Thằng chó chết!”
Trong lúc bọn họ đang giằng co, Lão Đại âm thầm nháy mắt một cái. Cổ Thiên từ phía sau hiểu ý, bất ngờ ném một thanh phi tiêu chứa độc dược về phía Bi Long. Hắn nhanh nhẹn liên tục phất tay, hai mũi phi tiêu bay vút về phía Bi Long. Bi Long né được hai mũi, nhưng không ngờ có ẩn một mũi phi tiêu thứ ba không có âm thanh, đây mới là tuyệt chiêu của Cổ Thiên. Cứ như thế thanh phi tiêu thứ ba chẳng biết lòi ở đâu ra cứ thế đâm vào vai phải anh Bi Long, dây chuyền chỉ đỏ của Bạch Nhãn cũng bị đứt rơi xuống. Độc dược lan cực nhanh, cánh tay Bi Long tê dần, thanh gậy tre cứ thế rơi xuống đất.
Bi Long quỵ một gối ôm vai. Cờ Trắng Cờ Đen vây quanh anh định kết liễu, nhưng bọn chúng chợt dừng lại khi giọng nói trong trẻo của Nhất Anh vang lên: “Dừng lại, nghe tôi đọc di ngôn của Cố Bang Chủ!”
Thì ra khi nãy Nhất Anh trông thấy Bi Long thất thế thì vô cùng lo lắng, em nhìn thấy tầm bùa vàng rơi dưới đất, thầm nghĩ lại lời nói có chứa ẩn tình của Bạch Nhãn, cứ thế liều mạng nhảy từ phía sau lao tới, quỳ xuống nhặt tấm bùa, tay run run mở lớp giấy vàng úa.
Bên trong tấm bùa là một tờ giấy dó cũ kỹ rất mỏng được gấp nhiều lần. Khi mở hết tờ giấy dó ra thì có một mảnh giấy khá lớn, trên đó là chữ viết tay của Cố Bang Chủ rất nhỏ và nhiều. Nhất Anh không để mọi người chờ lâu, cứ thế cẩn thận đọc rành mạch những gì được viết trong mảnh giấy: “Lão Nhị, nếu một ngày nào đó Bi Long một thân một mình đến tìm Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn, lão nhất định phải giao lại nhẫn ngọc cho Bi Long. Hơn nữa Bi Long muốn lấy nhẫn ngọc chỉ có một lý do: thu phục Lão Đại. Nếu Lão Đại không chịu quy hàng, hãy đưa cho hắn xem lời ta viết!”
“Thái tử là con ruột ta, nhưng quả thật ta cũng không tin là nó còn sống. Nếu bấy giờ Thái tử vẫn chưa được tìm thấy, thì Bi Long chính là người kế nhiệm duy nhất của ta. Bi Long tuy không mang giọt máu của Lão Cố này, nhưng hắn là kẻ đã đổ máu cho Thanh Long Hội nhiều nhất. Nếu không nghe theo Bi Long, tức là phản lại di ngôn của ta!”
Nhất Anh đọc to từng chữ, giọng run rẩy. Lão Đại nghe xong thì cười khẩy: “Muốn giả tạo di ngôn của Cố Bang Chủ lừa bọn ta à, chúng bây đừng hòng!”
“Mày nhỏ con hơn bọn nó, nhưng mày là đứa thông minh nhất, vậy nên tao sẽ cho mày làm Lão Đại! Nhưng mày phải gọi tao là Ông Cố, vậy thì tao mới cho mày làm!” – Nhất Anh đọc nốt mấy câu cuối trên tờ giấy dó.
Mặt Lão Đại biến sắc, thanh mã tấu trong tay rơi xuống đất. Cờ Trắng và Cờ Đen cũng sững lại khi thấy cảnh đó, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Nhưng mà Cổ Thiên thông minh hơn, hắn biết những lời đó có lẽ chính là lời lẽ riêng tư hay một kỉ niệm nào đó mà chỉ có Cố Bang Chủ và Lão Đại biết. Bây giờ mảnh giấy dó này lại kể ra được bí mật đó, rõ ràng đây đích thị chính là di ngôn của Cố Bang Chủ.
Lão Đại quỳ xuống, giọng khàn đặc: “Cố Bang Chủ… ông có ơn với tôi, sao Lão Đại này có thể phản lại di ngôn của ông được chứ? Được rồi Bi Long, từ nay anh em trong Trại Tre – phần còn lại của Thanh Long Hội là của cậu. Chúng ta cùng nhau hợp lực đánh bọn chó Linh Xà, báo thù cho anh em Thanh Long Hội!”
…
Tối đêm đó, trên dưới Trại Tre uống rượu tiệc tùng chuẩn bị cho trận chiến ngày mai. Bi Long và Nhất Anh lặng lẽ rời khỏi tiếng cười nói ồn ào, tiếng cụng chén của anh em trong Trại Tre vang vọng xa xa.
Bi Long muốn một khoảnh khắc riêng tư với Nhất Anh. Hai người đi dọc theo bờ suối nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng bạc, tiếng nước chảy róc rách che lấp tiếng cười nói rộn ràng xa xa.
Bi Long dừng lại, quay người ôm lấy Nhất Anh từ phía sau, giọng trầm ấm đầy xúc động: “Nhất Anh… cảm ơn em. Nếu không có em kịp lúc mở tấm bùa, không có di ngôn của Cố Bang Chủ, anh đã chết dưới thanh mã tấu của Lão Đại rồi!”
Nhất Anh quay lại, đôi mắt long lanh tựa ánh sao, khuôn mặt trắng mịn như ngọc trai, môi đỏ mọng gợi cảm nói: “Bi Long… lúc đó em quả thật là rất sợ mất anh… em nghĩ mình sẽ chả thiết sống nữa nếu như không có anh…”
Bi Long cúi xuống, môi anh tìm đến môi Nhất Anh, hai người cứ thế nút lưỡi thật sâu. Lưỡi Bi Long thè ra, liếm dọc theo môi dưới của Nhất Anh, rồi luồn vào trong, quấn lấy lưỡi cậu, đá lưỡi, bú lưỡi thật dâm đãng, tình tứ và ướt át, nước bọt cả hai hòa quyện lẫn nhau, chảy cả xuống cằm.
Nhất Anh rên khẽ trong miệng anh, hai tay vòng qua cổ anh, cơ thể nhỏ bé áp sát vào cơ thể lực lưỡng của anh. Dưới ánh trăng bạc, khuôn mặt cậu đẹp đến xiêu lòng, đôi mắt long lanh, hàng mi cong vút, bờ môi căng mọng đàn bị Bi Long hôn đến đỏ ửng, trông vừa ngây thơ vừa dâm đãng.
Tiếng cười nói, cụng chén từ Trại Tre vẫn vang vọng xa xa. Bi Long thì thầm bên tai cậu: “Em yêu… anh muốn đụ em quá! Anh muốn đụ em ngay bây giờ ở đây… tụi mình lén lút thôi… để anh đụ em nha em yêu!”
Nhất Anh không kịp từ chối, mặt em đỏ bừng, cơ thể đã bị Bi Long bế đến một bụi cây rậm rạp gần bờ suối, nơi cỏ lau cao che khuất hoàn toàn ánh lửa từ xa. Bi Long cởi nhanh áo Nhất Anh, để lộ thân hình trắng mịn, mảnh khảnh nhưng gợi cảm chết người. Anh cúi xuống liếm dọc theo cổ cậu, chiếc lưỡi nóng bỏng lướt qua làn da mịn màng, rồi xuống bầu ngực đàn hồi, sau đó Bi Long thoả sức bú liếm hai núm vú hồng hào của Nhất Anh khiến nó cương lên đỏ ửng. Nhất Anh cắn môi kìm tiếng rên, cơ thể ướn lên vì sướng: “Anh… nhẹ thôi… anh em ngoài kia nghe thấy thì tiêu đó…”
“Sợ gì chứ! Anh muốn làm em sướng đến phát khóc!”
Bi Long quỳ xuống, bợ hai cặp mông to như quả đào tròn trịa của Nhất Anh chổng cao lên, mặt anh áp sát vào lỗ hậu hồng hào đang co thắt phập phồng như mời gọi. Anh liếm dọc khe mông, lưỡi xoáy quanh vành lỗ, rồi đẩy sâu vào bên trong, bú mạnh như thèm khát. Tay anh luồn xuống móc ngoáy lỗ hậu, ngón tay cong lên chạm vào điểm nhạy cảm bên trong, kết hợp với đầu lưỡi liếm láp liên hồi. Nhất Anh run bần bật vì sướng, nước dịch từ lỗ hậu trào ra, em cắn chặt môi để kìm tiếng rên, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi, cơ thể giật lên, cực khoái ập đến, lỗ hậu co bóp dữ dội, nước bọt hoà với nước nhờn bên trong bắn ra như dâm thuỷ tuôn trào, làm ướt phân nửa khuôn mặt đẹp trai của Bi Long.
“Em yêu… lỗ đít em ướt át quá… còn bắt nước dâm nữa chứ… em dâm đãng quá con đĩ ơi… anh thích lắm…” – Bi Long thì thầm, giọng trầm ấm làm người ta sướng điên, cứ thế anh lau nước nhờn trên môi rồi đứng dậy.
Bi Long cởi quần, con cặc to lớn 19cm cứ thế bật ra cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng vì dâm dịch đã rỉ ra vì nứng. Nhất Anh quỳ xuống, đôi mắt long lanh nhìn lên con cặc to tướng trước mặt mà thèm khát, không chậm một giây mà há miệng ngoạm lấy cặc anh. Em bú sâu tận họng, nước bọt chảy dài vương vãi xuống cằm như con đĩ thèm cặc. Lưỡi em xoáy quanh rãnh quy đầu rồi mút trọn đầu khấc, cứ thế nuốt con cặc sâu đến cuống họng, cổ họng co bóp thắt chặt con cặc Bi Long khiến cho anh rên khẽ: “Em yêu bú giỏi quá… bú sâu nữa nào… nước bọt em dâm đãng thế này… anh muốn bắn vào miệng em quá…”
Nhất Anh ngậm sâu con cặc rồi nhả ra liếm dọc thân cặc, sau đó dùng lưỡi đá quanh hòn dái, rồi ngậm cả hai hòn dái vào miệng mút nhẹ. Nước bọt em chảy dài, thấm ướt cằm và ngực.
Bi Long không chịu nổi nữa, anh kéo Nhất Anh nằm ngửa xuống cỏ, hai chân cậu dang rộng. Anh đè lên người Nhất Anh, con cặc đẩy mạnh vào lỗ hậu ướt át đã sẵn sàng ăn cặc, cứ thế đâm phát tận gốc sâu lút cán. Hai người đụ nhau kiểu truyền thống mặt đối mặt, Bi Long vừa đụ vừa nút lưỡi Nhất Anh, hai chiếc lưỡi như hai con rắn quấn lấy nhau ướt át. Bi Long nhả lưỡi Nhất Anh ra rồi liếm dọc nách cậu, mùi thơm thoang thoảng của Nhất Anh khiến Bi Long càng thêm nứng. Anh cúi xuống mút mạnh núm vú hồng hào, liếm đến mức đỏ ửng, háng nắc vào lồn Nhất Anh như một cái máy đụ: “Nhất Anh ơi… lỗ đít em nuốt cặc anh bót quá… cái lồn em thật là ấm nóng, ướt át dâm đãng… anh sẽ đụ em mạnh hơn nhé… đụ em nát lỗ lồn luôn… nhưng mà rên khẽ thôi con đĩ… anh không muốn anh em ngoài kia nhận ra em dâm đãng thế này…”
Nhất Anh cắn môi, rên ú ớ trong miệng: “Anh… anh đụ em sâu quá… cặc anh đâm tận tim em… em sướng… sướng chết mất… đụ mạnh nữa… em muốn tinh anh bắn vào lồn em…”
Bi Long cắn môi kéo Nhất Anh quỳ lên như chó cái. Nhất Anh quỳ gối, mông chổng cao như đĩ dâm thèm cặc. Bi Long quỳ phía sau, nhìn cái lỗ dâm phập phồng mời gọi và thấm đẫm khí đụ bóng loáng, không nhịn nổi mà cúi xuống bú liếm lỗ hậu, mãi đến khi Nhất Anh đạt cực khoái lần nữa, nước nhờn bắn ra ướt mặt anh mới thôi. Sau đó anh nắc con cặc mạnh bạo từ phía sau vào lỗ lồn bị chơi đến sưng đỏ của Nhất Anh, háng va chạm vào cặp mông kêu lên “bạch bạch”. Bi Long cắn môi dâm đãng vỗ mông Nhất Anh rồi khẩu dâm: “Em yêu của anh… chổng mông cao lên nào… chổng lên như đĩ dâm thèm cặc đi em…lỗ đít em nuốt cặc anh sâu chưa kìa… anh sẽ đụ em nát ra luôn nha, nha con đĩ của anh!”
Nhất Anh úp mặt vào cỏ, mông chổng lên cao, rên không kịp thở: “Anh… đụ em sướng quá… em là con đĩ của anh… đụ em nát lỗ đít đi anh… em sướng… bắn tinh vào lồn em đi…”
Bi Long kéo Nhất Anh thẳng lưng dậy rồi nút lưỡi em, sau đó anh nằm ngửa để Nhất Anh ngồi lên, cứ thế mà cưỡi con cặc anh điên cuồng, mông em nhún xuống mạnh bạo làm con cặc chạm sâu tận ruột. Nhất Anh ưỡn người, tay chống ngực anh mà rên rỉ.
Bi Long siết vòng eo nhỏ nhắn của em mà đẩy hông nắc lên: “Cưỡi anh mạnh lên nào… anh là của em đó con đĩ… lỗ đít em nuốt cặc anh sâu quá… anh sắp ra… ah…”
Bi Long dừng lại vì chưa muốn xuất tinh. Anh nhẹ nhàng đẩy Nhất Anh nằm xuống trườn lên người anh theo kiểu 69 dâm đãng. Hai người nằm ngược chiều nhau, mặt đối mặt với hạ bộ của đối phương, cơ thể quấn quýt như hai con rắn quấn lấy nhau trong dục vọng.
Nhất Anh nằm trên, mông trắng mịn chổng cao ngay trên mặt Bi Long, lỗ hậu hồng hào ướt át dâm đãng đang trào khí đụ ra ngoài, nhỏ giọt xuống môi anh. Con cặc nhỏ nhắn của cậu cương cứng đỏ ửng, đầu khấc bóng loáng dịch nhờn, chĩa thẳng vào miệng Bi Long.
Nhất Anh cúi xuống, ngậm trọn con cặc to lớn 19cm của anh, miệng khép chặt, lưỡi xoáy quanh rãnh quy đầu chậm rãi rồi nhanh dần, nước bọt chảy dài vương vãi xuống gốc cặc và hai hòn dái căng mọng. Em nuốt sâu con cặc Bi Long đến tận cuống họng, cổ họng co bóp siết chặt đầu khấc khiến Bi Long rên khẽ trong cổ họng: “Em yêu… ahhhh… em bú cặc anh sâu quá… miệng em nóng bỏng… nước bọt em dâm đãng thế này… anh sướng… anh muốn bắn vào miệng em…”
Bi Long dù sướng nhưng vẫn không nằm yên rên rỉ, anh muốn thưởng cho Nhất Anh. Hai tay anh bợ cặp mông trắng mịn của em chổng cao hơn, mặt anh áp sát vào lỗ hậu ướt át. Anh liếm dọc khe mông, chiếc lưỡi ấm nóng và trơn tuộc lướt qua vành lỗ hồng hào, rồi đẩy sâu vào bên trong, bú mạnh như đang ăn một món ngon. Bú liếm chưa thoả, tay anh móc ngoáy hai ngón vào lỗ hậu, cố tình cong lại để ngón tay đâm vào điểm nhạy cảm bên trong, khiến Nhất Anh run bần bật, nước nhờn trào ra ướt mặt anh. Em cong người, mông chổng cao hơn, rên xiết trong miệng đầy cặc anh: “Ahhh… bú lỗ đít em mạnh nữa đi anh yêu… anh bú lồn em làm… em sướng… nước nhờn bắn ra rồi… em nứng quá… anh móc sâu nữa đi… móc cho em ra đi… em muốn anh liếm sạch dâm khí của em… rồi em sẽ bú cặc anh sâu hơn nữa… em muốn tinh anh bắn vào họng em…”
Hai người bú liếm lẫn nhau điên cuồng trong tư thế 69, cơ thể quấn quýt ướt át mồ hôi và nước bọt. Nhất Anh nuốt sâu cặc anh, cổ họng co bóp siết chặt, nước bọt chảy dài xuống cằm, nhỏ giọt lên bụng anh. Bi Long bú liếm lỗ hậu em, lưỡi đẩy sâu xoáy tròn, tay móc ngoáy liên hồi khiến nước nhờn bắn ra tung tóe lên mặt anh, em cong người rên khe khẽ: “Anh ơi… em sướng… lỗ đít em bị anh bú nát rồi… nước nhờn em bắn đầy mặt anh rồi kìa… em là con đĩ dâm của anh… con đĩ chỉ biết bú cặc anh và để anh bú lỗ lồn… anh bú mạnh nũea đi… bú hết nước nhờn của em luôn cũng được…”
Bi Long cuối cùng cũng đạt cực khoái, anh rên khẽ trong cổ họng, con cặc run mạnh bên trong miệng Nhất Anh, tinh dịch nóng hổi phun tung tóe sâu tận họng Nhất Anh, lấp đầy miệng em đến mức tràn ra khóe môi, chảy dài xuống cằm. Nhất Anh nuốt ực ực, nuốt hết tinh nóng của anh, nước mắt khoái lạc lăn dài vì sướng. Ngay sau đó em cũng đạt cực khoái, con cu bé bỏng run mạnh, tinh trắng đục bắn ra vào miệng Bi Long, anh nuốt lấy, liếm sạch từng giọt tinh trên đầu khấc cậu.
Hai người vẫn tiếp tục bú liếm hạ bộ của nhau để tận hưởng dư âm khoái lạc, lưỡi họ quấn lấy hạ bộ của nhau, nước bọt và tinh dịch hòa quyện, mùi dục tình nồng nặc lan tỏa trong bụi cây. Nhất Anh nằm gục lên người anh thở dốc, thì thầm nghẹn ngào: “Trời ơi… em sướng… miệng em đầy tinh anh rồi… lỗ đít em thì đầy nước bọt của anh… em yêu anh… em là con đĩ của anh mãi mãi…”
Bi Long vuốt tóc em, hôn nhẹ lên trán Nhất Anh, giọng trầm ấm nói: “Em yêu… anh cũng vậy… anh yêu em… mãi mãi là của em…”
Từ xa, một cái bóng đen đang đứng lặng lẽ sau bụi cây, ánh mắt lặng lẽ nhìn cảnh tượng nồng cháy, không nói một lời, chỉ nuốt nước bọt lặng lẽ quay đi.
Bi Long không nhận ra điều đó, tiếp tục thì thầm bên tai Nhất Anh: “Em yêu… sau khi chúng ta đánh bại Linh Xà… anh sẽ ở bên cạnh em… yêu em… mãi mãi…”
Nhất Anh vùi đầu vào ngực anh, thì thầm: “Vâng… anh… em mãi là của anh…”
Tiếng suối chảy róc rách, ánh trăng bạc vẫn sáng tỏ, che giấu bí mật nồng cháy của hai người trước ngày quyết chiến sinh tử.
(( nhấn sao để hóng tiếp ))