Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Bi Long Đại ca
  3. Chương 7 - Ám sát
Prev
Next

Nhất Anh vẫn còn nằm trong vòng tay Bi Long, cơ thể nhỏ bé run rẩy vì dư âm của trận đụ sung sướng đầy khoái lạc vừa qua. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Bi Long, đôi mắt long lanh vì cảm thấy yêu anh vô hạn. Bi Long nhìn gương mặt xinh đẹp vô tội kia, trong lòng chợt nảy ra một ý, bèn thì thầm dâm đãng: “Tuy rằng anh nói trong lòng anh chỉ có một mình em… nhưng có lẽ em vẫn chưa tin lời đó là sự thật. Vậy thì sẽ tìm cách chứng minh cho em thấy. Anh sẽ đụ em trước mặt Bạch Nhãn, đằng nào em ấy cũng không nhìn thấy gì. Anh muốn chứng minh tình yêu của anh đối với em, ngay trước mặt cái người mà em nghi ngại, để em biết anh không hề nghĩ đến bất kỳ một ai khác.”

Nhất Anh tắt hẳn nụ cười, mặt đỏ bừng vì ngượng ngập, tay siết chặt bắp tay lực lưỡng của Bi Long: “Anh nói gì vậy? Làm như thế… tuy rằng Bạch Nhãn không nhìn thấy, nhưng lỡ cậu ta nghe thấy được thì sao?”

Bi Long cắn môi, tay vuốt ve cặp đào tròn mịn màng đã bị hành đến tơi bời của Nhất Anh sau trận đụ vừa rồi: “Anh muốn chứng minh cho biết là anh yêu em lắm. Anh muốn đụ em thật sâu, thật mạnh, để em quên đi cơn ác mộng đó. Bạch Nhãn tai thính cũng kệ, chúng ta đụ nhau lén lút một cách im lặng, không để em ấy phát hiện là được. Em yêu à… trong lòng anh chỉ có mỗi một mình em thôi…”

Nhất Anh cắn môi, nhưng ánh mắt em đầy thoả mãn khi nhìn thấy Bi Long nhất mực muốn chứng minh tình cảm. Em hôn anh thật sâu, thì thầm nói: “Được rồi! Vậy thì hãy đụ em trước mặt cậu ta, để em biết anh chỉ muốn đụ một mình em, chỉ yêu một mình em thôi!”

…

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi lên chiếc chiếu tre nơi Bi Long và Nhất Anh đang nằm quấn quýt. Họ vừa tỉnh giấc, cơ thể vẫn còn nồng nàn mùi dục tình sau trận đụ tối đêm qua. Nhất Anh ôm chặt Bi Long, thì thầm nói: “Tối qua anh ngủ có ngon không?”

“Anh ngủ ngon lắm em yêu!” – Bi Long hôn lên trán Nhất Anh, con cặc dưới háng bắt đầu cương cứng giật nảy khi đầu óc anh nhận ra bản thân đang ở cạnh người mà mình yêu nhất. Bất chợt ngoài cửa có tiếng bước chân, sau đó cửa gỗ phát ra tiếng “cốc cốc”.

Nhất Anh cùng Bi Long nhanh chóng mặc vội quần áo, sau đó em mở cửa cho người kia bước vào, không ai khác mà chính là Bạch Nhãn xinh đẹp đang mang thức ăn đến cho hai người.

Nhất Anh lặng lẽ liếc nhìn Bi Long, chỉ thấy ánh mắt anh lộ vẻ tà dâm và thèm khát cơ thể mình. Bi Long cắn môi đi về phía Nhất Anh, kéo em ngồi vào trong lòng mình. Thông qua lớp quần áo mỏng, con cặc anh chạm vào lỗ hậu nóng hổi đang giật nảy vì kích thích của Nhất Anh.

Bạch Nhãn ngồi xuống bên cạnh khay đồ ăn, cách họ chỉ vài bước chân, tai thính đến mức có thể nghe rõ tiếng bươm bướm đập cánh bên ngoài.

“Em tự tay nấu cháo cho anh đấy, anh Bi Long thử xem có ngon không?” – Bạch Nhãn nói bằng giọng trong trẻo, dường như bản thân vẫn chưa hay biết gì, trái lại có chút tò mò: “Hình như Nhất Anh ngồi sát anh quá nhỉ? Như vậy có thoải mái không?”

Bi Long cười trừ: “Không sao đâu! Nhất Anh là người thân cận với anh, bình thường tụi anh vẫn ngồi gần như thế!”

Bạch Nhãn mỉm cười, sau đó chau mày mò mẫm, nhận ra bản thân đã đem sót một chén dưa muối, cho nên liền thở dài nói: “Em quên một món dưa muối dưới bếp rồi, để em trở lại đó lấy lên ngay nhé!”

“Không cần đâu Bạch Nhãn, như vậy cực em quá! Anh cũng không thích dưa muối. Em không cần xuống bếp lấy nó đâu. Thay vào đó… anh có một chuyện muốn nhờ em.”

Bạch Nhãn tò mò hỏi: “Là chuyện gì thế ạ?”

Bi Long đáp: “Lần trước chạm trán với đám Linh Xà, áo của anh bị rách vài đường, em có thể vá lại giúp anh không? Anh thấy bên bàn đối diện có sẵn kim chỉ.”

Bạch Nhãn mỉm cười hiền lành: “Em còn tưởng chuyện gì, chuyện này nhỏ như hạt mè ấy mà!”

Bi Long cảm ơn Bạch Nhãn, cứ thế mà cởi bỏ chiếc áo trên người, ánh mắt lộ vẻ tà dâm nhìn Nhất Anh, tiếp đó cởi bỏ cả chiếc quần đang mặc, để bản thân trần truồng trước mặt Bạch Nhãn, nhưng mà cậu ấy làm gì phát hiện.

“Áo của Nhất Anh cũng bị rách, làm phiền em nhé Bạch Nhãn!”

Bạch Nhãn thoáng nhíu mày, nhưng khi được cầm lấy chiếc áo của Bi Long, mùi long diên hương trộn với mùi cơ thể hoà quyện vào nhau xộc lên mũi cậu, sự khó chịu đó của Bạch Nhãn dần tan biến: “Anh quá khách sáo rồi!”

Bi Long mỉm cười hài lòng rồi lột sạch quần áo Nhất Anh ra, đưa mỗi chiếc áo cho Bạch Nhãn. Trong lúc Bạch Nhãn tiến về bộ bàn ghế bên cạnh cửa sổ đối diện chiếc bàn ăn, hai cơ thể trần truồng của Bi Long và Nhất Anh bắt đầu quấn lấy nhau.

Bi Long nút lưỡi Nhất Anh trong im lặng, cố gắng không tạo ra tiếng “chóp chép”, “chùn chụt”. Anh để Nhất Anh ngồi lên cặc mình như hai chiếc ghế chồng lên nhau, con cặc 19 phân dễ dàng trượt vào lỗ hậu vì cái lồn của Nhất Anh đã bị nong rộng sau trận đụ tối đêm qua. Hai người trần truồng đụ nhau theo tư thế ngồi ghế, Nhất Anh đặt mông ngồi trên hai đùi săn chắc của Bi Long, lưng tựa vào khuông ngực vuông vức và sáu múi bụng săn chắc của anh, lỗ hậu nuốt trọn con cặc Bi Long một cách lén lút, chậm rãi, sâu đến tận gốc, khiến Nhất Anh cắn môi kìm nén tiếng rên, cơ thể run lên bần bật vì hồi hộp và khoái lạc. Bi Long ôm chặt eo cậu, nắc vào lồn nhẹ nhàng, mỗi cú thúc khiến con cặc ngoáy sâu bên trong, chạm điểm sướng nhất của Nhất Anh.

Nhất Anh vặn vẹo người, thật sự muốn rên cho thoả mãn, nhưng phải giữ im lặng, chỉ dám thì thầm bên tai Bi Long: “Ah… anh… sâu quá… em sướng…”

Bạch Nhãn nghiêng đầu, phát hiện ra tiếng rên the thé của Nhất Anh, vành tai thính vểnh lên: “Tiếng gì lạ vậy? Giống như… tiếng ai đó đang khó chịu, đến mức chịu không nổi?”

Nhất Anh nhanh miệng chống chế, giọng hơi run: “Ah… xin lỗi… em cắn nhầm quả ớt hơi cay… Đại ca Bi Long, anh ăn cháo đi…”

Bi Long vờ như húp cháo, như thực chất là bợ nách Nhất Anh lên húp lấy húp để phần nách mịn mít không một sợi tơ của Nhất Anh, giống như một con thú săn mồi thèm khát chỗ đó. Anh nắc mạnh hơn một chút, con cặc ra vào lỗ hậu ướt át, tiếng da thịt va chạm khe khẽ bị tiếng húp nách che đi mất, khiến tim họ đập thình thịch vì sợ bị phát hiện. Bi Long liếm láp nách của Nhất Anh “soạp soạp”, khiến cho em sướng run bần bật, nước mắt khoái lạc lăn dài nhưng phải cắn chặt môi.

Bạch Nhãn tiếp tục trò chuyện: “Nghe anh Bi Long húp cháo của em như thế, hẳn là cháo của em đã nấu đúng khẩu vị của anh. Em vui lắm đấy!”

Bi Long rên khẽ trong cổ họng, nhưng che đậy bằng tiếng ho: “Ừ… ngon lắm… cháo em nấu ngon quá…”

Rồi anh nắc vào lồn Nhất Anh nhanh hơn, con cặc lấp đầy lỗ hậu, khiến cho em cong người, lỗ lồn co bóp chặt lấy con cặc Bi Long vì hồi hộp.

Bi Long xoay người Nhất Anh lại để mặt đối mặt, anh gấp một miếng thịt lợn cho vào miệng mình rồi mớm cho Nhất Anh, đụ em theo kiểu ngồi mà hai người mặt chạm mặt. Con cặc anh đẩy sâu vào lỗ hậu, hông xoáy tròn chậm rãi để tránh tiếng động phát ra. Nhất Anh bấu chặt vai anh, rên khe khẽ: “Ưmm… anh… em chịu hết nổi… sướng quá…”

Nhưng khi tiếng rên ấy vang lên, Bạch Nhãn lại vểnh tai: “Tiếng gì vậy nhỉ? Nghe rõ ràng là tiếng the thé yếu ớt!”

Bi Long nhanh trí trả lời, giọng anh đang thở hổn hển vì sung sướng nhưng phải cố giữ bình tĩnh: “À… sáng nay con chó của Lão Nhị đuổi bắt mèo… chắc con mèo nó bị thương rồi, nằm kêu “ngao ngao” ngoài ruộng ấy!”

Bạch Nhãn ngây thở đáp: “À…” rồi lại tập trung may vá.

Bi Long thở phù một tiếng rồi bụm miệng Nhất Anh nắc mạnh hơn, đem con cặc chạm điểm sung sướng nhất của Nhất Anh, khiến em run lẩy bẩy, dâm dịch tràn ra từ lỗ hậu rơi xuống nền gạch phát ra âm thanh “chẹp chẹp”. Vành tai thính của Bạch Nhãn vểnh lên, Bi Long liền cười cười nói: “Anh vô ý làm nhễu vài muỗng cháo xuống sàn nhà rồi!”

“Không sao, lát nữa em sẽ dọn cho!” – Bạch Nhãn mỉm cười đáp.

Nhất Anh cố đưa cằm thoát khỏi bàn tay của Bi Long rồi ngượng ngập nói: “Không cần đâu ạ, để em lau ngay đây!”

Nhất Anh quỳ gối xuống nền gạch rồi dùng giẻ lau chùi đi đám dâm dịch vương vãi ở đó. Bi Long cũng quỳ xuống từ phía sau được nước đụ tới theo kiểu chó một cách lén lút. Anh quỳ ngay phía sau Nhất Anh, đẩy con cặc vào lỗ hậu chậm rãi. Tay anh bịt miệng Nhất Anh nhẹ nhàng để tránh tiếng rên phát ra, hông đẩy liên hồi nhưng chậm rãi, mỗi cú ngoáy cặc khiến mông Nhất Anh va chạm nhẹ vào đùi anh, không đủ phát ra tiếng động. Nhất Anh ưỡn người sung sướng, lỗ hậu co bóp ôm chặt lấy con cặc Bi Long, khoái lạc dâng trào khiến cậu muốn hét lên, nhưng chỉ dám im lặng giữ chúng trong cổ họng.

Bạch Nhãn cất tiếng: “Anh Bi Long à, có lẽ sau khi suy nghĩ thấu đáo qua một đêm, em nghĩ cha sẽ quyết định trao lại Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn cho anh thôi… bằng không em sẽ thuyết phục cha, anh đừng lo nhé!”

Bi Long luồng tay về phía trước sục cặc Nhất Anh, khiến em ưỡn người run bần bật. Bi Long cắn môi chau mày kiềm lại cơn sung sướng, chỉ chu môi thở “phù phù” cho thoả cơn nứng rồi trả lời Bạch Nhãn: “Cảm ơn em nhé… anh cũng nghĩ cha em sẽ vì nghĩa lớn mà trao nhẫn ngọc cho anh…”

(( tác giả Thỏ Chín Đuôi ))

Bi Long đụ mạnh hơn, miễn cưỡng thôi “phù phù” cho đỡ nứng, con cặc chọc ngoáy khuấy đảo bên trong lỗ lồn của Nhất Anh, tinh dịch nóng hổi sắp bắn ra. Nhất Anh cũng vậy, con cu hồng hào của em bị hành hạ trong bàn tay săn chắc và thô ráp của Bi Long, cuối cùng cũng bắn ra những dòng tinh trắng đục vào tay anh, nhưng tiếng rên của em đã kịp bị Bi Long bịt miệng lại, bị át đi bởi tiếng ho của Bi Long. Lỗ hậu của Nhất Anh co bóp liên hồi trong khi em bắn tinh, làm Bi Long sướng đến không thể tả nổi.

Tiếp đó Bi Long rùng mình cắn lấy đầu vai của Nhất Anh để kiềm chế không rên, vì anh cũng đã lên đỉnh xuất tinh trong lỗ lồn co bóp của Nhất Anh. Hai cơ thể trần truồng đổ sập lên nhau sau trận đụ lén lút đầy dâm đãng.

Đúng lúc ấy, Bạch Nhãn cuối cùng cũng vá xong quần áo cho Bi Long và Nhất Anh, liền đứng dậy bước về phía hai người trả lại áo. Bi Long ngăn cản, tránh để Nhất Anh đi lại gần và phát hiện: “À… em cứ để áo ở đó đi Bạch Nhãn!”

Bạch Nhãn mỉm cười: “Em muốn tự tay mặc cho anh!”

Bi Long cắn môi lo lắng khi bước chân chậm rãi của Bạch Nhãn tiến dần tới, chỉ biết nhanh tay với lấy hai chiếc quần nhưng khoảng cách của nó xa quá. Giữa lúc Bạch Nhãn sắp tiến gần đến, ở bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa “cốc cốc”, thì ra là Lão Nhị.

“Đại ca Bi Long, lão có chuyện này muốn nói!”

Nhờ có sự xuất hiện của lão Nhị, Bạch Nhãn mới dừng lại rồi ra ngoài mở cửa cho cha, còn Bi Long và Nhất Anh có thêm đủ thời gian để mặc lại quần.

Lão Nhị bước vào, trông thấy Bi Long và Nhất Anh quần dưới sộc sệch thì không khỏi tò mò: “Chuyện gì thế? Sao hai người lại không mặc áo?”

Bi Long mím môi gãi đầu, nhưng Bạch Nhãn đã mau miệng nói: “Cha à, áo của bọn họ bị rách nên đã cởi ra cho con khâu lại, con cũng mới vừa làm xong đây.”

Nói xong, Bạch Nhãn liền đem áo đến cho Bi Long và Nhất Anh mặc vào. Hai người thở phào nhẹ nhóm, Lão Nhị cũng “À” một tiếng rồi nghiêm nghị lấy trong túi ra một chiếc hộp: “Lão đã suy nghĩ thấu đáo rồi! Giống như lời của anh đã nói, đại ca Bi Long, tạm thời chúng ta vẫn chưa tìm được Thái tử, mà Thanh Long Hội thì đang nguy khốn, lão sẽ cho anh “mượn”… (Lão Nhị ho) anh nên nhớ là “mượn” Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn! Sau khi mọi chuyện thành công, anh nhất định phải trả nhẫn ngọc cho lão đấy nhé!”

Bi Long nghiêm túc nhận lấy chiếc nhẫn ngọc, sau đó chậm rãi nói: “Cảm ơn ông Lão Nhị, tôi nhất định sẽ tận dụng tốt Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn. Tôi sẽ lập tức lên đường hàng phục lực lượng của Lão Đại bằng chiếc nhẫn này. Chúng ta sẽ sớm báo thù cho Thanh Long Hội.”

Bạch Nhãn có chút không nỡ: “Anh vừa mới ăn xong, hay là hãy nghỉ một lát rồi hãy lên đường?”

Bi Long nhìn gương mặt có hơi mệt mỏi sau trận đụ lén lút khi nãy của Nhất Anh, bèn mỉm cười gật đầu đồng ý.

…

Trưa hôm đó, gió bên ngoài ruộng dưa thổi vi vu, căn nhà tranh chìm trong cảnh yên bình. Bi Long nằm nghỉ ngơi bên cạnh Nhất Anh, Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn được đeo chắc trên ngón tay. Bất chợt, một bóng áo trắng đeo mặt nạ bằng bạc bay qua cửa sổ, không ai khác chính là Tiểu Long – Đường chủ Linh Xà Hội. Hắn cầm dao găm sắc nhọn tiến đến chỗ Bi Long, mắt lóe lên sát khí: “Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn, chiếc nhẫn này phải là của tôi!”

Bi Long tỉnh giấc kịp thời, ôm lấy Nhất Anh xoay người né tránh, dao găm của Tiểu Long cắm trượt vào chiếu. Bi Long đẩy Nhất Anh sang một chỗ an toàn hơn, tiếp đó anh vùng dậy phản công, nắm lấy cổ tay Tiểu Long, vặn mạnh: “Tiểu Long, mày dám bén mảng tới đây?”

Tiểu Long cười lạnh dưới lớp mặt nạ, uyển chuyển như một con rắn độc xoay cổ tay thoát khỏi sự khống chế của Bi Long rồi vung dao chém liên hồi: “Bi Long, anh gian manh lắm! Chiếc nhẫn lần đó anh đưa tôi là giả, anh tưởng có thể qua mặt được tôi sao? Mau đưa Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn lại đây!”

Hắn tung cước đá vào bụng Bi Long, Bi Long cung tay đỡ lấy cú đá đó, nhưng lực của Tiểu Long khá mạnh khiến cho anh lùi lại vài bước. Tiểu Long biết không thể dễ dàng đánh bại Bi Long, liền hèn hạ nhắm mũi dao về phía Nhất Anh.

Bi Long vung chiếc chén trà trên bàn về phía cổ tay Tiểu Long, khiến thanh dao của hắn rơi xuống nền gạch phát ra một tiếng “keng”, mảnh sứ của chén trả vỡ tan tành sượt qua cổ hắn để lại một vết thương. Bi Long thừa thắng xông lên đánh tay đôi với Tiểu Long. Tiểu Long uốn lượn như rắn, không ngờ còn giấu một thanh dao găm khác trong người, vung ra nhanh như chớp khiến Bi Long dù đã nhanh nhẹn né tránh nhưng đầu vai vẫn bị một vết cắt nông.

Bi Long gầm lên, dùng cơ bắp lực lưỡng phản công, sức mạnh dường như tăng lên gấp bội. Tiểu Long tung một dao nhưng bị anh dùng ghế chặn lại, sau đó hắn ăn trọn một nắm đấm mạnh mẽ của Bi Long, khiến cho hắn té xuống nền gạch. Tiểu Long chau mày thông qua lớp mặt nạ, đúng lúc đó Lão Nhị cùng Bạch Nhãn nghe tiếng động chạy đến hỗ trợ. Tiểu Long “hừ” một tiếng rồi nhảy qua cửa sổ rời đi.

Bi Long đuổi theo vài bước, nhưng vết thương trên vai vì vận động mạnh đã máu xuống cẳng tay của anh, chuyện này đã bị Lão Nhị bắt gặp. Lão ngăn cản: “Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn vẫn còn nguyên, chúng ta không cần đuổi theo hắn, chỉ sợ đằng trước có cạm bẫy. Chuyện trước mắt bây giờ chính là đi đến tổng đà của Lão Đại kẻo đêm dài lắm mộng!”

Bi Long gật đầu đồng ý. Cả Nhất Anh và Bạch Nhãn đều chạy đến lo lắng băng bó vết thương cho Bi Long. Nhất Anh trào nước mắt lo lắng, nhưng Bi Long mỉm cười xoa đầu em, tỏ ý mình không sao, đây chỉ là vết thương cỏn con không là gì to tác.

(( nhấn sao để hóng típ))

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025
Chủ Tiệm Sửa Xe Đẹp Trai
Chương 11 2 Tháng 1, 2026
Chương 10 2 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 7"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz