Bi Long cùng Nhất Anh tiến đến một ngôi nhà lá giữa ruộng dưa trĩu quả, nằm gọn gàng trên một cồn cát nhỏ. Mấy chục con chó dữ từ trong nhà trông thấy người là, hết thảy kéo nhau chạy ra ngoài, liền tục hướng về phía Nhất Anh ra sức sủa. Bi Long dùng lưỡi đá lên vòm họng tạo ra tiếng “tắc tắc tắc”, thế mà lại khiến con cho chó đầu đàn ngưng sủa rồi vẫy đuôi ngoan ngoãn chạy về phía anh.
Lúc này con chó đầu đàn đã ngoan ngoãn như cún con, cho nên những con chó còn lại cũng ngưng bặt không sủa nữa. Bấy giờ từ trong nhà bước ra một cụ già tóc muối tiêu, con mắt bên phải bị chột phải đeo vải đen. Trông thấy Bi Long, lão liền cười khinh khỉnh rồi nói vọng tới: “Lão đã đoán đúng! Có thể làm cho chó của lão ngoan ngoãn như vậy, rốt cuộc cũng chỉ có một người.”
Bi Long vẫn đang xoa đầu con chó đầu đàn, nghe đến đây thì đứng thẳng dậy: “Lão Nhị, ông vẫn còn minh mẫn lắm! Ngày trước đuổi lão khỏi Thanh Long Hội, xem bộ là một quyết định sai lầm của Bi Long này!”
Lão Nhị cười một tràng dài: “Còn không phải sao? Nếu như anh không đuổi lão già này ra khỏi hội, xem chừng cũng không thảm hại tới mức này, vuột mất nhẫn ngọc của Đường chủ Thanh Long Hội, phải tìm đến một nơi hoang vu như thế này… làm bạn với chó!”
Bi Long âm thầm nhìn về vết hằn trên ngón cái của mình, trong lòng không khỏi khâm phục: “Mắt của lão hãy còn tinh tường chán! Khoảng cách xa đến vậy mà cũng nhìn ra được tôi đã mất nhẫn ngọc!”
Lão Nhị xua tay: “Mắt tinh thì có ích gì kia chứ? Không nói dong dài nữa, Bi Long anh đến đây tìm kiếm lão già này, hẳn là có chuyện muốn nói?”
Bi Long cười mỉm: “Tôi đã vứt nhẫn ngọc cho bọn Linh Xà Hội, đương nhiên là đến đây để tìm một cái khác.”
Lão Nhị chau mày: “Anh nói đùa đấy ư?”
Bi Long lắc đầu: “Đó chỉ là chiếc nhẫn giả mà thôi. Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn – chiếc nhẫn thật, hiện giờ đang nằm ở chỗ của Lão Nhị ông.”
Lão Nhị cười lạnh: “Vậy thì sao chứ? Dựa vào đâu mà anh bắt lão phải đưa nhẫn cho anh?”
Bi Long đáp: “Nhẫn này thuộc về Đường chủ Thanh Long Hội. Hiện tại tôi chính là Đường chủ!”
Lão Nhị phì cười: “Sai! Nhẫn này thuộc về Thái tử. Anh đâu phải Thái tử?”
Bi Long gật đầu: “Đúng thật là tôi không phải Thái tử, nhưng là người kế nhiệm của Cố Đường chủ.”
Lão Nhị nhắm nghiền mắt: “Ngày đó theo lời căn dặn của Cố Đường chủ, Lão Nhị tôi sẽ giữ lại Nhẫn thật, chờ đến lúc tìm được Thái tử sẽ đích thân trao lại. Còn Bi Long anh thì giữ Nhẫn giả để tạm thời lãnh đạo Thanh Long Hội. Bây giờ anh đòi tôi đưa cho anh nhẫn thật, lẽ nào muốn chống lại lời cặn dặn của Cố Bang Chủ?”
Bi Long thở dài: “Cũng vì tôi không có nhẫn ngọc, cho nên Lão Đại của Thanh Long Hội mới chống đối đem phe cánh của mình tách riêng. Bây giờ Thanh Long Hội bị kẻ thù tấn công, tôi chỉ mượn nhẫn ngọc để thu phục vây cánh của Lão Đại. Lẽ nào ông không muốn cứu hội của chúng ta sao Lão Nhị?”
Lão Nhị bật cười: “Hội của chúng ta? Nhiều năm trước, kể từ lúc bị Bi Long anh đuổi ra khỏi hội, lão già này đã không còn là người của Thanh Long Hội nữa rồi! Bây giờ việc của hội thì có liên quan gì đến tôi cơ chứ? Tôi chỉ nợ Cố Bang Chủ ân tình cứu mạng, vậy nên tôi sẽ chờ đến ngày tìm được Thái tử, trao lại nhẫn ngọc cho cậu ấy. Những chuyện khác, không ai có thể sai khiến tôi!”
Bi Long nói vội: “Thái tử? Sợ rằng cậu ấy đã chết từ lâu rồi! Nếu như ông không giao nhẫn ngọc cho tôi, cho dù Thái tử còn sống, ngày tìm được cậu ta sợ rằng Thanh Long Hội đã bị xoá sổ rồi!”
Lão Nhị lạnh lùng đáp: “Anh nói nhiều cũng vô ích, đừng hòng xoay chuyển được quyết định của tôi!”
Bi Long trầm mặt: “Lão Nhị ông quả thật vẫn cứng đầu như nhiều năm trước. Nếu như tôi giữ lão lại ở Thanh Long Hội, xem bộ lão đã chẳng còn mạng nhởn nhơ trồng dưa ở đây! Bỏ đi, Thanh Long Hội quả thật vô phúc mới có ba người trưởng lão bọn ông. Lão Đại thì láo xược, Lão Nhị cứng đầu, Lão Tam thì là loại phản phúc. Nhất Anh, chúng ta đi!”
Bi Long nói đến đây thì kéo tay Nhất Anh rời đi. Bất chợt từ trong nhà tranh phát ra một giọng nói trong trẻo tựa dòng suối mùa thu, một cậu nhóc da trắng ửng hồng, tóc màu bạch kim, lông mày lông mi cũng trùng với màu tóc, cứ thế mà cầm một đĩa dưa hấu đang gọt dở từ trong nhà bước ra. Hai mắt cậu ta trắng đục vô hồn, do đi quá gấp nên đụng phải thành cửa, khiến cho Lão Nhị sốt sắng chạy đến đỡ lấy: “Bạch Nhãn, đã nói con rồi, đi đứng phải cẩn thận, cần gì phải gấp gáp như thế?”
Nghe cách xưng hô như vậy, xem bộ cậu nhóc da trắng Bạch Nhãn đó chính là con trai của Lão Nhị. Nghe cha trách phạt, Bạch Nhãn gượng cười cố gắng nói vọng tới: “Anh Bi Long đừng đi vội, vào đây ăn một miếng dưa do em và cha tự trồng đi! Dưa này ngọt lắm!”
Bi Long đáp: “Không vào đâu! Lão Nhị không cho anh vào, anh cũng không muốn tiếp tục nói chuyện với lão.”
Bạch Nhãn kéo tay áo của Lão Nhị: “Cha lại vậy nữa rồi!”
Lão Nhị khịt mũi: “Dù gì cũng là đại ca, ăn một miếng dưa rồi đi cũng chẳng sao!”
Nói xong Lão Nhị huýt sao kêu đàn chó quay trở lại cùng mình đi vào nhà. Bạch Nhãn cẩn thận đi thêm vài bước về phía chiếc bàn tre dựng giữa sân, đôi mắt vô hồn ở kia cùng với những bước chân chậm rãi thận trọng, khiến Nhất Anh không khỏi tò mỏ hỏi Bi Long: “Cậu ấy sao thế?”
Bi Long bèn đáp: “Em ấy bị bệnh bạch tạng, từ nhỏ sinh ra đã bị mù, là người thân duy nhất của Lão Nhị. Ngày đó anh đuổi Lão Nhị ra khỏi hội, đưa cho ông ta một số tiền dọn đến đây, để lão ta rời khỏi giang hồ sống một đời bình yên với con trai. Và đó cũng chính là lí do lão hận anh cho đến bây giờ, bởi vì lão hãy còn máu chiến lắm!”
Có lẽ bị mù từ nhỏ nên lỗ tai của Bạch Nhãn rất thính, ở khoảng cách xa vậy mà cũng nghe được những lời này của Bi Long, cậu ta phì cười: “Cha của em lúc thế này lúc thế khác, xin anh đừng bận tâm. Lúc thì ông đay nghiến mắng chửi anh vì đã đuổi trưởng lão công thần ra khỏi hội, lúc lại thầm biết ơn anh vì đã cho ông cơ hội có được cuộc sống yên bình ở bên em. Riêng em thì lúc nào cũng biết ơn anh cả, anh Bi Long! Nhờ có anh mà em mới có thể ở bên cạnh cha, chăm sóc cho ông ở tuổi xế chiều!”
Bạch Nhãn nói đến đây thì hai chân loạng choạng vấp phải đá sắp ngã đến nơi. Bi Long thấy thế liền chạy đến đỡ lấy cậu ta. Bạch Nhãn ngã vào lòng Bi Long áp má vào ngực anh, mỉm cười dịu dàng: “Lâu rồi không gặp, anh Bi Long vẫn thơm như thế. Mùi của long diên hương này chỉ có anh mới có, đã lâu rồi em không được ngửi qua!”
Nhất Anh trông thấy cảnh này thì giận đến đỏ mặt tía tai, đem cơn ghen vào tiếng đằng hắng ở cổ họng: “Ahem… ừm hừm…”
Bi Long sực nhận ra điều này nên liền giữ khoảng cách với Bạch Nhãn, có chút mất tự nhiên đáp: “Nếu em thích, anh có thể cho em một lọ!”
Bạch Nhãn lắc đầu: “Nước hoa xịt lên người sẽ trộn lẫn với mùi cơ thể tạo ra mùi hương riêng biệt. Cho dù anh có cho em một lọ, mùi hương này cũng không thể đặc biệt giống như mùi hương trên người của anh!”
Nhất Anh chau mày xen vào cuộc nói chuyện: “Đúng là mùi long diên hương thơm thật đó, nhưng cũng không thơm bằng mùi da thịt tự nhiên. Cho dù anh Bi Long không xịt nước hoa, cơ thể cũng đã có mùi thơm tự nhiên rồi!”
Bạch Nhãn lúc này mới nhận ra có người thứ ba ở đó, không khỏi tò mò hỏi: “Đây là…”
“Là người ye…” – Nhất Anh chống hông đáp.
Bi Long xen vào: “Là đàn em thân cận nhất hiện tại của anh, cậu ấy tên là Nhất Anh!”
“Đàn em” ư? Nhất Anh còn chưa nói hết câu mà, cơn giận và ghen tức của cậu đã lên đến đỉnh điểm. Bạch Nhãn nghe đến đó thì mỉm cười, điệu bộ dịu dàng đó chẳng hiểu sao lại trở nên giả tạo vô cùng trong mắt Nhất Anh. Bạch Nhãn cứ thế vô tư nói: “Không biết từ khi nào anh Bi Long lại dễ tính như thế, để cho đàn em tuỳ tiện lên tiếng bình phẩm về mình. Hẳn là mối quan hệ giữa cậu ta và anh thân thiết lắm! Còn Tài Lanh đâu, anh ấy không đi theo anh ư?”
Nhắc đến Tài Lanh, tâm trạng của Bi Long liền chùng xuống: “Tài Lanh vì anh mà bỏ mạng ở bến cảng rồi. Là do lũ khốn Linh Xà Hội làm, anh quyết phải trả món nợ máu này. Ngoài Tài Lanh ra, anh em trong hội cũng đã bị Đường chủ của Linh Xà là Tiểu Long bắt giữ. Hắn muốn cải tạo anh em chúng ta, biến bọn họ thành người của Linh Xà, nhưng anh biết anh em Thanh Long trung thành lắm, sợ là đang bị tra tấn khổ sở. Anh chỉ mong có thể sớm ngày thu phục được lực lượng Thanh Long còn lại trong tay Lão Đại, vậy thì có thể quyết chiến với Linh Xà một phen, giải cứu bọn họ!”
Bạch Nhãn nắm tay Bi Long trìu mến nói: “Xin lỗi nhé, em đã nhắc lại nỗi buồn của anh! Nhưng mà anh yên tâm, cha rất mực nghe theo lời của em. Chỉ cần em lên tiếng, rồi cha sẽ đưa chiếc nhẫn thật của Thanh Long Hội cho anh thôi. Có nó rồi Lão Đại cũng sẽ không dám ý kiến gì thêm, anh sẽ sớm ngày đạt được ý nguyện!”
Bi Long lộ nét mừng rỡ trong mi mắt: “Thật ư? Nếu vậy cảm ơn em trước nhé, Bạch Nhãn!”
Bạch Nhãn lắc đầu: “Cũng đã chiều muộn rồi, anh hãy vào trong tắm rửa đi. Em sẽ cùng Nhất Anh chuẩn bị cơm, tối nay anh nghỉ lại ở nhà em nhé!”
Bi Long gật đầu rồi quay về phía Nhất Anh nháy mắt nói khẽ: “Vậy anh sẽ vào trong tắm trước. Em chịu khó phụ Bạch Nhãn một tay nha!”
Nhất Anh bĩu môi đáp: “Dạ vâng!”
Chờ đến khi Bi Long rời đi, Bạch Nhãn cầm đĩa dưa hấu trên bàn lên tay, chẳng biết cố ý hay sơ ý mà đĩa dưa rơi xuống đất vỡ tan tành, Bạch Nhãn chau mày giả vờ hậu đậu: “Ấy chết, tôi lỡ tay mất! Nhất Anh, cậu có thể giúp tôi nhặt lại dưa không?”
Nhất Anh nhìn đĩa dưa vỡ tan tành, thịt dưa hấu đỏ au vương vãi trộn lẫn với sứ vụn. Trông thấy gương mặt đắc ý của Bạch Nhãn, Nhất Anh chau mày nhưng chợt nhớ lại Bi Long đang nhờ cậy cậu ta làm chuyện lớn, cho nên em cố nhịn mà cúi xuống nhặt từng miếng dưa một cách cẩn thận, tránh để ngón tay bị cứa bởi mảnh vỡ. Bạch Nhãn đứng yên đó, đôi mắt trắng đục vô hồn hướng về khoảng không, nhưng nụ cười trên môi cậu ta vẫn lộ nét thoả mãn.
“Nhất Anh, cậu nhặt khéo tay lắm…” – Bạch Nhãn nói khẽ, giọng nói trong trẻo như nước suối: “… hẳn là rất quen với việc “hầu hạ” đại ca Bi Long rồi nhỉ?”
Nhất Anh dừng tay lại đôi lát, cảm giác như có gì đó không ổn trong lời nói ấy. Em nhặt nốt miếng dưa cuối cùng rồi đứng dậy, giọng cố gắng không lộ vẻ khó chịu: “Hầu cận đại ca Bi Long là bổn phận của tôi.”
Bạch Nhãn mỉm cười, bước chậm rãi về phía Nhất Anh: “Đừng hiểu lầm! Tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu thôi… đại ca Bi Long không phải là người mà ai cũng có thể tiếp cận gần gũi. Anh ấy giống như rồng trên trời, bất kỳ ai có thân phận thấp kém tốt nhất là đừng mơ mộng quá xa xôi, kẻo rồi tự làm khổ mình.”
Nhất Anh định phản bác, nhưng Bạch Nhãn đã quay người, lần mò tay sờ vách để trở vào trong nhà, để lại cậu đứng đó với cơn ấm ức trong lòng.
Tối đó sau bữa cơm đơn sơ nhưng ấm cúng với dưa hấu ngọt lịm và vài món rau củ mà cha con Lão Nhị tự trồng, Bi Long và Nhất Anh được sắp xếp ngủ trong một căn phòng nhỏ thuộc gian phía sau của căn nhà tranh. Lão Nhị lầm lì không nói nhiều, chỉ gật đầu chúc mọi người ngủ ngon rồi lui về phòng mình. Bạch Nhãn thì mỉm cười dịu dàng, đôi mắt vô hồn lấp lánh dưới ánh đèn dầu: “Anh Bi Long, ngủ ngon nhé. Nếu cần gì, anh đừng ngại mà cứ “gọi em” nhé!”
Nhất Anh cắn môi, chờ đến khi Bạch Nhãn lui ra thì nằm sát bên cạnh Bi Long trên chiếc chiếu tre, ôm chặt lấy anh từ phía sau, cơ thể nhỏ bé dán vào tấm lưng lực lưỡng đầy cơ bắp và hình xăm.
“Anh… đừng đi đâu nhé!” – em thì thầm, giọng đầy ghen tị sau những lời của Bạch Nhãn.
Bi Long cười mỉm, lặng lẽ quay người lại hôn lên trán cậu: “Anh hứa mà, em yêu. Ngủ đi, mai chúng ta còn phải tìm cách lấy nhẫn ngọc từ Lão Nhị.”
Nhất Anh gật đầu, vùi đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của Bi Long. Nhưng đêm khuya, khi Nhất Anh đang chìm dần vào giấc ngủ, cậu cảm nhận Bi Long khẽ ngồi dậy.
“Anh đi đâu vậy?” – Nhất Anh mơ màng hỏi.
“Anh đi tiểu thôi, em ngủ tiếp đi” – Bi Long thì thầm trả lời, vuốt nhẹ tóc em rồi rời khỏi phòng.
Nhất Anh chờ mãi nhưng chưa thấy Bi Long trở về, mắt lim dim nhưng lòng đầy lo lắng. “Bạch Nhãn… cậu ta có giở trò gì không?”
Cơn buồn ngủ kéo đến, Nhất Anh dụi mắt, cố gắng không thiếp đi để chờ Bi Long.
Bên trong căn phòng gọn gàng của Bạch Nhãn, dưới ánh đèn loe lét, Bi Long đang ôm chặt Bạch Nhãn, hai cơ thể trần truồng quấn lấy nhau trên chiếc giường tre đơn sơ. Bạch Nhãn nằm ngửa, da trắng hoàn hảo đang ửng hồng dưới ánh sáng mờ ảo, mái tóc bạch kim của cậu xõa tung như tuyết trắng, đôi mắt trắng đục vô hồn nhưng môi cười ngọt ngào, rên rỉ đầy dâm đãng.
(( tác giả Thỏ Chín Đuôi ))
“Ahhh… anh Bi Long… em nhớ anh… em chờ anh lâu lắm rồi…” – Bạch Nhãn thì thầm, hai tay vuốt ve khuông ngực lực lưỡng của Bi Long, móng tay chạm lên những hình xăm che sẹo.
“Cặc anh… to quá… em muốn anh đụ em thật mạnh… đụ em thật sâu… lấp đầy cái lỗ của em bằng những dòng tinh nóng của anh…”
Bi Long cúi xuống, hôn say đắm lên đôi môi căng mọng của Bạch Nhãn, lưỡi quấn lấy chiếc lưỡi hồng hào ướt át của cậu ta, bàn tay thô ráp của anh luồn xuống đôi gò đào căng mọng của Bạch Nhãn bóp mạnh, ngón tay giữa đưa lên miệng mút lấy thấm nước bọt, sau đó đưa xuống xoáy quanh lỗ hậu hồng hào đang ướt át nóng hổi.
“Bạch Nhãn… em ngọt ngào quá… giống như tiên nữ vậy… lỗ lồn của em chặt khít thế này… anh muốn đụ em quá!”
Bi Long lật Bạch Nhãn nằm nghiêng, rồi tiến đến sát sau lưng cậu ta theo tư thế úp thìa, một tay nâng đùi Bạch Nhãn lên cao, con cặc to lớn, gân guốc cọ xát lên chiếc khe trắng hồng bóng loáng khí nhờn. Đầu khấc của con cặc 19 phân thấm đẫm dâm dịch đẩy chậm rãi vào hậu môn Bạch Nhãn, nong rộng từng phân ruột, dẫn đường cho thân cặc to lớn đang nổi đầy gân guốc tiến vào trong, khiến Bạch Nhãn cong người rên xiết như đĩ đói.
“Ưmm… anh Bi Long ơi… sâu quá… cặc anh chạm tử cung em mất… đẩy mạnh nữa đi anh… em sướng… sướng đến run người…”
Bi Long siết chặt eo cậu ta, hông đẩy liên hồi, mỗi cú nắc khiến cơ thể Bạch Nhãn rung lên bần bật, nước dịch tràn ra thấm ướt chiếu. Anh cắn nhẹ gáy cậu ta, thì thầm dâm đãng: “Cái lồn của em co bóp con cặc anh chặt quá… anh đụ em nát lỗ đít của em nha em yêu… rên to lên cho anh nghe nào con đĩ!”
Bạch Nhãn quay đầu lại nút lưỡi Bi Long cuồng nhiệt, nước mắt khoái lạc đẫm ra bên mi mức, hai má đỏ hồng hào, tóc gáy dựng đứng cả lên vì sung sướng, nước miếng từ nụ hôn vương vãi dài trên má: “Sướng quá anh ơi… anh đụ em mạnh nữa đi… em là của anh… là con đĩ của anh… lỗ đít của em chỉ dành cho con cặc của anh thôi…”
Bi Long rút cặc ra đột ngột, lật Bạch Nhãn nằm ngửa theo tư thế truyền thống, hai tay chống hai bên, đẩy con cặc sâu tận gốc một cú lút cán, khiến Bạch Nhãn rú lên một tiếng “Ớ hựa” yếu ớt đầy đĩ thoả.
“Sờ soạng anh đi em… dù em không thấy được anh… nhưng anh muốn em cảm nhận cơ thể lực lưỡng dâm đãng của anh đang đụ em… đang đụ vào cơ thể mảnh mai, trắng sáng như tiên nữ của em… cặc anh xoáy sâu vào lồn em… như muốn tan vỡ trong đó…”
Bi Long nắc mạnh, háng dập liên hồi đưa con cặc chạm điểm sướng nhất trong lỗ lồn Bạch Nhãn, khiến cậu ta hét lên dâm đãng: “Ahhhh… anh ơi… đúng rồi đó chỗ đó… em sướng quá… em sắp ra… đụ cho em ra đi anh…”
Bi Long luồn tay xuống sục cặc Bạch Nhãn nhanh như điên, cúi xuống núm vú hồng hào của cậu ta mút mạnh, nhưng cặp háng vẫn nắc liên hồi khiến Bạch Nhãn run lên bần bật, tinh trắng bắn tung tóe lên bụng anh.
“Ahhh… em sướng… ơ hư… em ra… ah…”
Bi Long siết eo cậu ta, cảm nhận cái lồn co bóp không ngừng khi Bạch Nhãn bắn tinh: “Trời ạ cái lồn của em co bóp con cặc anh sướng quá… lỗ đít em ấm quá… anh muốn bắn vào em lắm rồi con đĩ…”
Bi Long đứng dậy bế Bạch Nhãn vào lòng, ôm mông cậu ta kẹp qua hông mình, cứ thế anh bế cậu ta mà đụ như một con trâu đất, nắc mạnh từ dưới lên: “Em yêu… anh bế em đụ kiểu này em có thích không? Anh sắp ra rồi con đĩ ơi…”
Bạch Nhãn ôm chặt cổ anh, rên xiết trong miệng: “Ahhh… em sướng đến điên mất… anh ra trong em đi anh… em muốn thụ thai cho anh, muốn để cho anh những đứa rồng con! Em là con trai của lão tướng Thanh Long Hội, xuất thân cao quý hơn cái thằng Nhất Anh đó nhiều!”
“Đúng rồi! Đẻ cho anh những đứa rồng con nha em yêu! Sáng mai thuyết phục cha em đưa nhẫn ngọc của bang chủ cho anh, rồi anh sẽ yêu em đến hết đời!”
“Dạ vâng! Nhưng anh phải hứa với em một chuyện! Anh phải vứt thằng Nhất Anh đó ra bên ngoài, chỉ yêu một mình em thôi, vậy thì em sẽ ngoan ngoãn đưa nhẫn ngọc cho anh!”
Bi Long mỉm cười thoả mãn: “Chuyện đó dễ ợt! Sáng mai anh sẽ đá đít nó ra khỏi nhà của em nhé em yêu! Ngoan nào… Ơ hư… anh sướng cặc quá em yêu ơi… anh ra nha… ư hư… anh bắn… sướng quá… anh bắn nha em!”
Bi Long rên to, tinh dịch bắn tung tóe sâu bên trong lỗ hậu của Bạch Nhãn, khiến lỗ hậu co thắt muốn nổ tung, dâm dịch chảy ra ngoài lỗ rơi xuống háng và đùi Bi Long.
Sau đó hai người ôm nhau ngã xuống giường, cơ thể trần truồng quấn lấy nhau, cứ thế mà ôm hôn nút lưỡi. Bạch Nhãn mỉm cười thoả mãn: “Thằng Nhất Anh đó quả thật là ảo tượng vô cùng! Hahaha…”
Giọng cười của Bạch Nhãn vang dội khó chịu, Nhất Anh hét lên đau đớn vì bị phản bội, em tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi nhễ nhại, tim đập thình thịch. Nhưng Bi Long đột ngột từ phía sau ôm lấy em: “Em có sao không? Gặp ác mộng à?”
Thì ra tất cả chỉ là mơ, giấc mơ ghen tức của Nhất Anh. Khi nãy Bi Long đi tiểu về thì em đã ngủ quên rồi. Nhất Anh ôm lấy Bi Long, khoé mắt đẫm nước mắt: “Bi Long à… em yêu anh lắm! Đừng bỏ em anh nhé!”
Bi Long mỉm cười dịu dàng vỗ vai Nhất Anh: “Tất nhiên rồi Nhất Anh, anh yêu em nhất!”
(( nhấn sao để hóng tiếp ))