Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Bi Long Đại ca
  3. Chương 11 - Thanh trừ
Prev
Next

Nhã Thanh trở về Linh Xà Hội theo mệnh lệnh đã được giao từ trước, người đón cậu trước cửa là Hắc Phong.

Tam Nương ngồi trên chiếc ghế gỗ được điêu khắc hình rắn và khảm ngọc, vẻ mặt toát ra vẻ lạnh lẽo đầy uy quyền. Nhưng khi bà đưa một muỗng trứng cá đắt tiền đến cho một chàng thanh niên mập mạp tên là Minh Vương ở bên cạnh, nét mặt Tam Nương trở nên hiền diệu gấp trăm lần.

Tam Nương có rất nhiều con trai nuôi, nhưng bà chỉ có một người con trai ruột duy nhất, không ai khác mà chính là chàng thanh niên có cơ thể to béo ở bên cạnh. Thứ mà Minh Vương thích nhất là đồ ăn, còn phải là đồ ăn đắt tiền.

Khác với vẻ ngoài có hơi đần độn của con trai, Tam Nương tuy là một người phụ nữ trung niên, nhưng bà có nước da như tuyết, tóc đen buông xõa, đôi mắt sắc lạnh như mắt phượng, ngồi ở đó toát ra vẻ uy nghiêm vuốt tóc con trai. Khi Nhã Thanh quỳ xuống hành lễ cung kính, Tam Nương khẽ nhíu mày, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt như gió tuyết mùa đông: “Tiểu Thanh, sao con về trễ thế? Tiểu Long đã ám sát được Bi Long chưa?”

Nhã Thanh cúi đầu sát đất, giọng run run vì sợ hãi xen lẫn xấu hổ: “Dạ thưa Tam Nương… nhiệm vụ lần này bất thành… Đường chủ đã bị Bi Long đánh bại! Chiếc mặt nạ bạc này là thứ còn sót lại. Con cầm lấy nó trở về đây, mạo muội xin Tam Nương cho con được trở thành Đường chủ tiếp theo của Linh Xà Hội, trả thù cho Tiểu Long!”

Tam Nương im lặng hồi lâu, sau đó bà bước xuống đỡ Nhã Thanh đứng dậy, ngón tay lạnh lẽo vuốt ve gương mặt của cậu, sau đó bà chậm rãi hỏi: “Tiểu Long bị đánh bại thật ư?”

Nhã Thanh cố gắng không để lộ sơ hở: “Những lời con nói đều là thật…”

“Chát” một tiếng, Tam Nương tát Nhã Thanh ngã quỵ xuống đất rồi quay mặt về phía Hắc Phong: “Tiểu Phong, nói!”

Nét mặt Tam Nương trở nên cực kỳ đáng sợ, Hắc Phong không dám để bà chờ lâu, nhanh miệng trả lời, khoé môi lộ một chút đắc ý: “Hôm qua con vâng lời Tam Nương theo dõi Nhã Thanh và Đường chủ, rốt cuộc cũng nghe lén được cuộc trò chuyện của bọn họ. Đường chủ… vậy mà lại có tình cảm với Bi Long, hắn đúng là bị đánh bại, nhưng là bị đánh bại bởi vì không nở ra tay với kẻ thù!”

Nhã Thanh giương mắt nhìn vẻ mặt khêu khích của Hắc Phong, tên khốn này thường ngày vẫn luôn ganh tỵ với Nhất Anh và Nhã Thanh vì hai người được Tam Nương trọng dụng, xem bộ hắn đã nhân cơ hội này để hạch tội Nhất Anh, còn đạp đổ cả Nhã Thanh, quyết tâm giành lấy chiếc mặt nạ Đường chủ của Linh Xà Hội.

Tam Nương hét lớn, sau đó giọng trầm xuống: “Có tình cảm ư? Tiểu Long thân là Đường chủ của Linh Xà Hội, vậy mà lại có tình cảm với kẻ thù, muốn làm phản ư? Còn Tiểu Thanh nữa, mi không nói ra sự thật này, lẽ nào cũng có lòng phản bội giống như Tiểu Long?”

Nhã Thanh run rẩy tay chân, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, chỉ biết bò đến ôm lấy chân Tam Nương giải thích: “Con không dám có suy nghĩ đó thưa Tam Nương… con không nói đến chuyện đó, bởi vì con không chắc Đường chủ có phản bội chúng ta hay không, cho nên không dám tuỳ tiện nói bậy!”

Tam Nương lộ vẻ nghi vấn: “Mi không chắc ư? Tại sao lại như vậy?”

“Trước khi từ biệt, Đường chủ đã lấy lọ thuốc độc rời đi! Đúng là anh ấy có tình cảm với Bi Long, ban đầu có chút do dự, nhưng khi nghe con nhắc đến Tam Nương, nhắc đến Linh Xà Hội, cuối cùng Đường chủ đã suy nghĩ lại, lấy đi thuốc độc muốn ám sát Bi Long!”

Tam Nương lãnh cảm đáp: “Vậy thì Bi Long đã chết chưa?”

Nhã Thanh cắn môi: “Con không biết… sau khi nói chuyện với Đường chủ lần cuối, con đã tức tốc trở về Linh Xà Hội theo mệnh lệnh. Có điều giữa đường lại… chạm trán với một tên quái vật của Thanh Long Hội, buộc phải giao đấu với hắn, cho nên mới trở về chậm trễ…”

Tam Nương liếc mắt nhìn Hắc Phong, ý hỏi chuyện này có thật không, chỉ thấy hắn ấp úng đáp: “Sau khi nghe lén cuộc trò chuyện của Đường chủ và Nhã Thanh, nhận thấy chuyện này vô cùng hệ trọng, cho nên con đã gấp gáp trở về báo tin. Chuyện sau đó như thế nào… con không biết rõ…”

Tam Nương xoay lưng về phía Nhã Thanh suy nghĩ hồi lâu, sau cùng ngoảnh mặt lại 3/4, giọng điệu lạnh lùng nói: “Sự trung thành của Tiểu Long đối với Linh Xà Hội coi như đã không còn. Vậy còn mi, Tiểu Thanh? Mi có do dự không, khi bản thân buộc phải giết một kẻ mà trong lòng của mi có tình cảm?”

Nhã Thanh giật mình, mặt tái mét, không thể đoán được Tam Nương đang suy nghĩ gì. Chỉ thấy Tam Nương quay người lại hoàn toàn, rồi tiến về phía Nhã Thanh dùng giọng điệu vừa ngọt ngào vừa sắc lạnh, nói: “Tiểu Long… đứa trẻ mà ta yêu quý nhất lại có lúc không suy nghĩ cho người mẹ nuôi này. Từ lúc ta biết chuyện này, ta đã không còn xem nó là con nuôi của mình nữa. Tiểu Thanh, có phải con muốn trở thành Đường chủ của Linh Xà Hội không? Vậy thì con phải chứng minh sự trung thành cho ta xem, ta không muốn bị bất kỳ ai phản bội nữa. Mặc cho tối qua Tiểu Long có giết được Bi Long hay không, mặc cho tối qua nó có hoàn thành nhiệm vụ lần này mà ta đã giao hay không, Tam Nương này đều không muốn nó còn sống quay trở về Linh Xà Hội nữa. Nhưng võ nghệ của Tiểu Long không đơn giản, để giết được nó, cũng giống như để giết được Bi Long, cần có một sát thủ mà bọn chúng tin tưởng nhất! Người mà Tiểu Long tin tưởng nhất ngoài con ra thì còn có thể là ai hả Tiểu Thanh? Nhận lệnh của Tam Nương, quay trở lại Trại Tre nghe ngóng tình hình. Nếu Tiểu Long còn sống, giết nó!”

Tam Nương nói xong thì lạnh lùng quay lưng, đi về phía chiếc ghế gỗ chạm khắc hình rắn ở đó: “Mau đi đi! Đem thủ cấp của Tiểu Long về đây… hoặc Linh Xà Hội này sẽ mất thêm một đứa con nuôi thứ hai mà ta yêu quý nhất!”

Hắc Phong nhìn Nhã Thanh cười khẩy, còn cậu thì chỉ biết thẫn thờ đờ người ra, sau cùng “Dạ” một tiếng rồi lui xuống, đầu óc đầy hỗn loạn. Cậu nghĩ đến Nhất Anh, đến những năm tháng thiếu thời chung sống và lớn lên cùng nhau, Nhất Anh đã che chở cậu, bảo vệ cậu, nhận lỗi thay cậu, dạy dỗ cậu giống như một người anh trai có cùng máu mủ. Và rồi Nhã Thanh nghĩ đến Bi Long, kẻ thù mà Nhất Anh đã mù quáng yêu. Nhã Thanh siết chặt tay, thì thầm một mình: “Nhất Anh, tại sao chứ? Tại sao anh lại yêu hắn… Tại sao?”

…

Nhã Thanh rời khỏi Linh Xà Hội mà trong lòng nặng trĩu. Cậu như kẻ vô hồn trở về sào huyệt của Lão Đại – Trại Tre. Tam Nương đã ra lệnh: nếu Tiểu Long không giết được Bi Long, thì phải thủ tiêu Đường chủ để tránh cơ mật của Linh Xà Hội bị lộ. Nhã Thanh siết chặt lòng bàn tay, nhưng mỗi bước chân lại nặng nề hơn, cậu dừng lại bên một gốc cây thở dài, nước mặt lặng lẽ rơi xuống má.

Nhưng nhiệm vụ là nhiệm vụ, Nhã Thanh tiếp tục đi.
Gần bìa rừng tre, Nhã Thanh vậy mà lại bắt gặp Nhất Anh đang gấp gáp rời đi. Trông thấy Nhất Anh, Nhã Thanh gấp gáp lau vội nước mắt rồi chạy đến bên cậu: “Đường chủ, người đã giết được Bi Long rồi chứ?”

Nhất Anh mỉm cười cua chát, bước đi trong vô định: “Ta… ta không thể giết anh ấy!”

Thân người Nhã Thanh run lên, cậu quay đầu nhìn về tấm lưng của Nhất Anh, thủ sẵn dao nhọn trong tay, một câu này đã đủ để cậu ra tay hành động. Nhã Thanh giơ dao lên chuẩn bị đâm xuống, gọn gàng không phát ra một âm thanh nào, nhưng tay cậu dừng lại khi Nhất Anh nói: “Nhưng ta cũng không muốn phản bội Linh Xà Hội. Bi Long đã phát hiện ra thân phận của ta, nhưng anh ấy không giết ta, còn muốn đồng hành cùng ta. Nhưng… ta là người của Linh Xà Hội, ta không thể phản bội lại Tam Nương… Cho nên, ta đã rời xa Bi Long, ta muốn trở về xin tội trước mặt Tam Nương!”

Nhất Anh nói đến đó thì quay đầu lại, giật mình nhìn thấy dao nhọn trong tay Nhã Thanh, dần dần ngợi ra mọi chuyện, đôi môi mấp máp nói: “Là lệnh của Tam Nương?”

“Đừng trách tôi, Tiểu Long! Tam Nương đã ra lệnh, nếu Bi Long không chết, vậy thì người chết phải là anh!”

Nói xong câu này, Nhã Thanh vung dao nhắm tới yết hầu của Nhất Anh đâm tới, nhưng Nhất Anh không né tránh, chỉ nhắm mắt chờ cái chết.

Nhã Thanh dừng lại, chau mày cắn môi nói: “Chuyện tới nước này vẫn chưa muộn! Anh nói Bi Long biết được thân phận của anh nhưng vẫn muốn đồng hành cùng anh, vậy thì hắn cũng có tình cảm với anh rồi? Quay lại Trại Tre đi Tiểu Long, tôi vẫn còn một lọ thuốc độc khác. Quay lại sào huyệt của Thanh Long Hội giết chết Bi Long, rồi tôi sẽ cùng anh trở về xin tội trước mặt Tam Nương. Bà ấy là mẹ nuôi của chúng ta, chắc chắn không tuyệt tình như vậy đâu!”

Nhất Anh cười lạnh: “Không đời nào!”

Nhã Thanh hét lên: “Tại sao?”

Nhất Anh chậm rãi nói: “Ta yêu anh ấy! Ta yêu Bi Long, ta sẽ không làm chuyện đó với anh ấy đâu! Nhã Thanh… giúp ta kết thúc mọi chuyện đi!”

Hơi thở của Nhã Thanh càng lúc càng gấp gáp, cuối cùng cậu hét lên: “Được thôi! Anh đừng trách tôi vô tình!”

Đúng lúc ấy, một bóng người lực lưỡng lao tới, không ai khác mà chính là Cổ Thiên. Anh chặn lưỡi đao của Nhã Thanh bằng cánh tay rắn chắc, khống chế lấy cổ tay của Nhã Thanh rồi trầm ấm nói: “Dừng lại! Đừng giết cậu ấy!”

Nhã Thanh giật mình nhận ra Cổ Thiên chính là người đã ân ái cùng mình tối đêm qua: “Là ngươi… tránh ra mau, không thì đừng trách ta!”

“Anh biết em không nỡ giết cậu ta! Nếu như em làm chuyện đó, cả đời của em sẽ sống trong nỗi ám ảnh dằn vặt.” – Cổ Thiên nhìn Tiểu Thanh, ánh mắt đầy tình cảm.

Nhã Thanh lắc đầu: “Ta… không thể phản bội lại Tam Nương… Linh Xà Hội là tất cả… tránh ra!”

Nhã Thanh uyển chuyển thoát khỏi bàn tay lực lưỡng của Cổ Thiên, sau đó vung đao chém tuỳ tiện nhưng thực chất là chỉ muốn đuổi anh rời đi. Cổ Thiên thở dài, tay hắn lén thổi một làn bột mê dược vào mặt Nhã Thanh. Nhã Thanh hoảng hốt nhưng đã muộn, cơ thể cậu mềm nhũn, cứ thế ngã xuống đất. Trước khi mất đi y thức, Nhã Thanh nghe được giọng của Cổ Thiên: “Anh biết em không nỡ làm chuyện đó, vậy thì hãy để anh…”

…

Chẳng biết trải qua bao lâu, Nhã Thanh tỉnh lại, nhìn thấy một cái xác không đầu nằm đó loang lổ máu tươi, trên người cái xác là quần áo của Nhất Anh. Ngồi bên cạnh là Cổ Thiên, anh đang ôm một chiếc hộp gỗ nhỏ.

“Người mà em muốn giết… đã chết rồi” – Cổ Thiên nói tiếp – “Anh đoán em không nỡ giết cậu ta… nên anh thay em làm. Trong hộp là cái đầu của Tiểu Long… mang về nộp cho chủ nhân của Linh Xà Hội đi!”

Nhã Thanh như muốn ngã quỵ xuống đất. Đúng vậy, nhiệm vụ của cậu đã được hoàn thành, nhưng tại sao Nhã Thanh lại thấy lòng đau như vậy. Hai ba giọt nước mắt rơi xuống làm nền đất thấm ướt, Nhã Thanh nén lại đau thương, bất chợt nghĩ đến Cổ Thiên: “Bi Long có tình cảm với cậu ấy, nếu hắn ta hỏi đến, anh cứ nói là do tôi làm! Đừng để Bi Long biết được sự thật, bằng không mạng của anh…”

Cổ Thiên có một chút ấm áp trong tim: “Em lo cho anh ư?”

Nhã Thanh cầm chắc hộp gỗ loang lổ máu tươi trong lòng, quay người lạnh lùng nói: “Đây là lần cuối! Bởi vì chúng ta là kẻ thù, tôi không muốn đi vào vết xe đổ của Tiểu Long!”

Nhã Thanh nói xong câu này thì rời đi, nhưng Cổ Thiên đã nắm chặt tay cậu: “Đợi một lát, anh còn chưa biết tên em!”

“Nhã Thanh!” – cậu nói xong rồi thoăn thoắt như một con rắn lục rời khỏi bìa rừng. Chỉ nghe Cổ Thiên nói vọng tới: “Còn anh là Cổ Thiên. Nhã Thanh, anh yêu em!”

Nhã Thanh lặng lẽ rơi một giọt nước mắt: “Cổ Thiên… em sẽ mãi mãi nhớ cái tên này!”

Trên đường trở về Linh Xà Hội, Nhã Thanh nhớ lại rất nhiều ký ức cùng Nhất Anh: cậu ấy từng che chắn cho Nhã Thanh khỏi những đòn roi của Tam Nương, từng dỗ khóc cậu mỗi khi cậu bị Minh Vương bắt nạt, từng chia sẻ miếng bánh lúc bụng đói…

“Nhất Anh… anh không phải chết vì Bi Long… anh chết vì ta… Anh biết nếu như ta không hoàn thành nhiệm vụ trở về, người bị Tam Nương giết là ta… Nhất Anh… tại sao…”

Cuối cùng Nhã Thanh cũng trở về Linh Xà Hội. Hắc Phong nhìn hộp gỗ đầm máu trong tay Nhã Thanh, hoàn toàn không ngờ cậu lại có bản lĩnh làm chuyện này, chỉ giương đôi mắt đầy chán ghét nói: “Đúng là rắn độc… nhẫn tâm giết chết cả người xem mình là em ruột?”

Nhã Thanh không nói nhiều với hắn, lặng lẽ bước vào đại sảnh. Tam Nương ngồi trên ghế cao đút đồ ăn cho Minh Vương, lần này là tổ yến, một món ăn đắt tiền khác mà hắn ta rất thích. Đôi mắt bà sắc lạnh tựa băng, nhìn chăm chăm vào chiếc hộp trong tay Nhã Thanh.

Nhã Thanh quỳ xuống dâng hộp gỗ lên: “Dạ thưa Tam Nương… Đường chủ… đã chết.”

Hắc Phong đem hộp gỗ dâng lên cho Tam Nương. Minh Vương ở bên cạnh thấy thế liền giành lấy: “Trong đây là đầu của thằng khốn Tiểu Long ư? Chó chết, dám phản bội lại Linh Xà Hội, con muốn nhìn nó chết khó coi như thế nào!”

Tam Nương vỗ về hắn: “Trong đó toàn là máu me, có gì đâu mà xem! Mau ăn hết tổ yên nào, để đó cho mẹ!”

Minh Vương tuy đần độn nhưng rất láo cá, không hề để lời nói của Tam Nương lọt vào tai: “Muốn xem! Muốn xem mà! Không được xem là không ăn đâu, không ăn cơm chiều không ăn tối luôn!”

Tam Nương bắt đắc dĩ phải chịu thua hắn. Ai ngờ khi Minh Vương mở hộp ra, bên trong không phải là thủ cấp của Nhất Anh mà là hộp độc dược chứa đầy phi tiêu bắn vào mắt người mở. Tam Nương hoảng hốt, vội đẩy mạnh chiếc hộp trệt sang một bên, cho dù chỗ đó là chỗ mà Hắc Phong đang đứng. Nhưng mà cho dù Tam Nương có nhanh cách mấy, một bên dái tai của Minh Vương cũng bị phi tiêu độc đâm trúng làm hắn đau đớn. Chỉ tội Hắc Phong đứng bên cạnh hai mắt đều bị mù hết, hoàn toàn mất đi ánh sáng, cùng với Minh Vương nằm quằn quại dưới đất gào khóc, rên rỉ tham thiết, sau đó dần lịm đi.

Tam Nương đau lòng tột độ khi thấy con trai ruột bị thương tổn, lập tức giương đôi mắt chứa đầy tơ máu của hận ý nhìn về phía Nhã Thanh: “Mi… thằng khốn… mi dám lừa ta!”

Nhã Thanh kinh hoàng: “Không… không phải con…” – và rồi cậu nhận ra chính Cổ Thiên là người đã giao chiếc hộp cho mình: “… là anh ấy? Tam Nương, con bị lừa, không phải con muốn phản bội người đâu!”

Tam Nương không màn mấy lời đó, nhìn thấy đứa con trai yêu quý của mình nằm quằn quại đau đớn dưới đất, bà điên tiếc rút thanh kiếm bên cạnh thành ghế hướng về phía Nhã Thanh chém xuống. Nhất Anh và Nhã Thanh thường ngày đối xử tốt với anh em trong Linh Xà Hội, cho nên nhìn thấy biến sự này, một số thuộc hạ bên dưới bước ra định ngăn cản Tam Nương, ai ngờ bà ta chẳng nói chẳng rằng, vùng kiếm chém hết những ai chắn đường cho dù bọn họ không hề liên can đến việc này.

Phút chốc cả sảnh lớn tràn ngập máu tươi, Nhã Thanh hét lớn: “Tam Nương, có giết thì người hãy giết con! Đừng giết bọn họ… bọn họ vô tội… bọn họ đều là con trai của người!”

Tam Nương cười điên dại, lạnh lùng vùng kiếm giết thêm một người: “Con trai của ta? Chúng bây đều là lũ con hoang chó chết! Con trai của ta chỉ có một mình Minh Vương thôi! Ta cố tình đem bọn bây về nuôi chỉ có một mục đích duy nhất, đó chính là kiếm tiền về cho ta để ta mua những món ngon vật lạ cho con trai ta ăn! Bọn bây chỉ là những con súc vật kiếm tiền cho ta, vậy mà cũng xứng mở miệng nói là con trai của ta sao?”

Nhã Thanh nhìn về phía Minh Vương, rồi nhìn sang Hắc Phong đang lăn lộn. Phải, Tam Nương chẳng hề xem Hắc Phong là con trai của mình – kẻ thường ngày tôn kính hầu hạ bà ta. Tam Nương sẵn sàng khiến Hắc Phong hứng chịu hết phi tiêu độc chỉ vì muốn Minh Vương được bình an vô sự.

“Thằng khốn! Mày muốn con trai của tao bị mù mắt, tao sẽ moi hết mắt của mày! Nhưng trước khi mày chết, ta muốn mày biết sự thật đau lòng này. Mày không phải là trẻ mồ côi, là tao đã cố tình giết cha mẹ mày, cho mày trở thành đứa không cha không mẹ, rồi nuôi lớn mày, khiến cho mày trung thành tuyệt đối, trở thành chó săn cho tao! Cha mẹ mày bị tao giết thảm, cũng giống Hắc Phong vậy, còn có cả thằng khốn Nhất Anh. Vậy mà bọn mày mấy năm qua đều trung thành với kẻ thù như một con chó, đúng là lũ ngu!”

“Tam Nương… bà… tất cả là sự thật ư? Tôi sẽ giết bà!”

Nhã Thanh vùng lên, nhưng Tam Nương cũng biết võ thuật, hơn nữa ngoài sau bà ta còn có Kim Xà – Ngân Xà, hai tên vệ sĩ chịu ân tình sâu, trung thành tuyệt đối. Phút chốc Nhã Thanh ngã sõng soài dưới đất, yết hầu bị Tam Nương chĩa mũi kiếm đến: “Chịu chết đi!”

“Dừng lại…”

Tam Nương giật mình quay đầu lại, chỉ thấy Hắc Phong dẫu bị mù hai mắt nhưng vẫn cầm đựa dao dí sát vào cổ của Minh Vương: “Bà buông kiếm xuống, để Nhã Thanh rời đi, nếu không tôi sẽ giết con trai yêu quý của bà!”

Nhã Thanh mấp máy: “Hắc Phong…”

Thì ra cậu ấy vẫn chưa ngất lịm đi, khi nãy đã nếm mùi ghẻ lạnh của Tam Nương, vì cứu con trai mà sẵn sàng hy sinh mình, lại nghe được chuyện bà ta đã giết cha mẹ mình, Hắc Phong không muốn mãi mãi là một con chó trung thành ngu ngốc nữa.

Tam Nương chau mày: “Làm phản hết rồi à?”

“Bà còn không nhanh lên! Hắc Phong tôi không còn gì để mất đâu!”

Nói xong cậu dí sát vào cổ họng Minh Vương, khiến cho hắn đau đớn mà hét lên: “Mẹ… mẹ…”

Tam Nương cắn môi: “Thằng khốn!”

“Choảng” một tiếng, thanh kiếm trên tay của Tam Nương rơi xuống, nhưng bà ta nháy mắt để Kim Xà dùng khinh công thượng thừa ép sát Hắc Phong. Hắc Phong đã bị mù, không nhận ra mọi chuyện, chỉ nghe Nhã Thanh hét một tiếng “Cẩn thận” rồi cảm thấy sau gáy đau nhói. Cán đao của Kim Xà đã giáng lên đầu cậu, trước khi ngất xỉu, Hắc Phong dùng chút hơi tàn hét lên: “Nhã Thanh… chạy đi!”

Nhã Thanh nhân sơ hở dồn lực vào chân chạy đi, nhưng tới trước cửa đã bị một bóng dáng già nua nhưng lực lưỡng tóm lấy, kẻ đó là phản tặc của Thanh Long Hội, người đã đầu quân cho Linh Xà Hội – Lão Tam.

Lão Tam bắt Nhã Thanh vào trong giao cho Ngân Xà. Tam Nương đắc ý định bước đến vỗ vai tán thưởng ông, nhưng ngay lập tức Lão Tam vung một một đao đâm vào bụng của Ngân Xà nhân lúc hắn không để ý.

Ngân Xà trào máo miệng, cứ thế thắc mắc hỏi: “Thằng già, mày làm cái quái gì… thế…”

Lão Tam đá hắn nằm dưới đất, sau cùng mỉm cười nói: “Kẻ đã phản bội một lần cũng có thể phản bội thêm một lần nữa! Huống hồ gì lão già này vốn không phải là kẻ phản bội, đây chỉ là một màn kịch mà Thanh Long Hội bọn ta thôi!”

Tam Nương hốt hoảng: “Gì chứ?”

Lão Tam cười khẩy: “Lão nói rồi! Lão chưa bao giờ phản bội Thanh Long Hội cả. Lão giả vờ phản bội để trà trộn vào động rắn của chúng bây… nhờ đó biết Tiểu Long sẽ giả dạng tiếp cận Bi Long… ngay từ đầu Bi Long đã biết cậu nhóc bên cạnh mình là Đường chủ của Linh Xà Hội. Còn Tài Lanh, hắn mới là kẻ phản bội Thanh Long Hội thực sự, là nội gián của Linh Xà Hội, từ sớm đã bị lão cho nổ banh thây ở bến cảnh!”

Tam Nương hét lên, ra lệnh cho Kim Xà tấn công Lão Tam. Nhưng chỉ nghe sựt một tiếng, Kim Xà vậy mà lại vung kiếm giết chết Minh Vương: “Mẹ… mẹ…ahhhh…”

Tam Nương sụp đổ khi thấy con trai mình bị giết. Lão Tam cười lạnh: “Đâu phải chỉ mình bà biết mua chuộc người khác, Thanh Long Hội của chúng ta cũng biết! Tam Nương, mọi chuyện kết thúc rồi!”

Sau đó Bi Long dẫn anh em Thanh Long Hội cùng Lão Đại xông vào. Những cậu bé mồ côi không một ai đứng về phía Tam Nương, tất cả buông kiếm chịu trói, nhưng thực chất là được giải phóng, tất cả được nhận vào Thanh Long Hội.

Bi Long vỗ vai Lão Tam, tất cả chuyện này đều là anh tính toán kĩ lưỡng. Phát hiện Tài Lanh phản bội Thanh Long Hội, cấu kết với kẻ thù là Linh Xà Hội, anh ra lệnh cho Lão Tam giả vờ nhập hội của hắn, đầu quân cho kẻ địch. Rồi anh dựng lên màn kịch Lão Tam phản bội, giết chết Tài Lanh, còn khiến bản thân rơi vào cảnh thảm hại, dùng khổ nhục kế lấy lòng Lão Nhị và Bạch Nhãn để lấy Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn, cuối cùng thu phục nhánh lực lượng còn lại của Thanh Long Hội từ chỗ Lão Đại. Nhân chuyện này, anh đã danh chính ngôn thuận có được nhẫn ngọc vốn chỉ được trao cho Thái tử.

Bang chúng của Thanh Long Hội vốn bị nhốt trong nhà lao củ Linh Xà Hội giờ đây được thả ra. Lão Tam với thân phận nội gián đã đảm bảo không ai bị giết, giờ đây Thanh Long Hội còn thu nhận thêm đám người mồ côi ở Linh Xà Hội, cộng với phân nhánh còn lại của Thanh Long Hội từ chỗ Lão Đại, có thể nói là hùng mạnh phải biết.

Với sự độc ác của mình, Tam Nương bị giết. Vốn dĩ Nhã Thanh được làm chuyện đó, nhưng cậu đã giao lại cho Hắc Phong. Với đôi mắt bị mù do Tam Nương là kẻ gây ra, Nhã Thanh tin là Hắc Phong sẽ biết cách đối đãi bà ta đàng hoàng.

…

Bi Long đại thắng trở về, tìm đến một đồi cỏ bông lau trắng xóa dưới ánh trăng bàng bạc. Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, khiến những bông lau bay lượn như tuyết rơi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lãng mạn, nhưng cũng ẩn chứa đâu đó nỗi dục vọng. Bi Long không chờ được nửa, anh cởi vội chiếc áo đang mặc, để lộ những hình xăm rồng xanh mạnh mẽ, cơ thể anh lực lưỡng cơ bắp với khuôn ngực rắn chắc và sáu múi bụng rõ rành rành, con cặc to lớn 19cm đầy gân guốc với đầu khấc đỏ sậm bóng loáng dâm dịch đã cương cứng trong quần, độn lên một cục như ngọn giáo sẵn sàng xuyên thủng mọi thứ.

Nhất Anh nằm sấp trên bãi cỏ thơm mùi lau sậy, cơ thể cậu nhưng một con rắn trắng bóng nhẵn, thuần khiết, thân hình mảnh khảnh nhưng gợi cảm chết người, da mịn như ngọc, eo thon, cặp mông cong vút tròn trịa.

Cậu vẫn an toàn ở đây chờ Bi Long. Cổ Thiên đã dựng một màn kịch để Nhã Thanh tin rằng Nhất Anh đã chết, nhưng thực chất cậu chỉ bị Cổ Thiên phun thuốc mê vào mặt, áo được kéo qua cổ để nguỵ tạo giống như một cái xác không đầu. Sau khi Nhã Thanh ôm hộp gỗ rời đi, Cổ Thiên tuân mệnh Bi Long đem Nhất Anh an toàn trở về.

“Từ đầu anh đã biết em là Đường chủ Linh Xà Hội rồi ư?” – Nhất Anh nhìn thấy Bi Long đến gần, chậm rãi gặng hỏi.

“Đúng vậy! Nhưng từ đầu khi nhìn thấy em… anh đã có cảm tình với em. Và giờ đây khi trải qua nhiều chuyện như vậy, anh càng chắc chắn cảm xúc của mình là đúng! Nhất Anh… anh yêu em!”

“Bi Long… em cũng yêu anh! Nhưng em là tội đồ… là kẻ phản bội, em sẽ sống với nỗi dằn vặt trong suốt quãng đời còn lại!”

“Tam Nương là mụ đàn bà độc ác! Còn em thì khác, em có tấm lòng thiện! Từ lúc anh nghe em nói em không muốn diệt trừ Thanh Long Hội mà muốn hợp nhất hai hội trở thành Long Xà Hội, anh đã yêu em rồi Nhất Anh ạ! Trong chuyện này em không hề phản bội Linh Xà Hội, trái lại em giúp anh giết chết mụ đàn bà Tam Nương độc ác đó, giải phóng cho toàn bộ anh em mồ côi trong Linh Xà Hội. Anh đã thu phục bọn họ, ngày sau sẽ để cho Thanh Long Hội lớn mạnh hơn! Anh sẽ làm theo tâm nguyện của em, hợp nhất hai hội càng ngày càng lớn mạnh!”

Đôi mắt Nhất Anh đã đỏ hoe: “Thật sao Bi Long?”

Bi Long gật đầu: “Thật chứ em yêu! Nhất Anh, em có muốn “rồng rắn lên mây” với anh không?”

Bi Long nói đến đó thì cởi quần ra, để con cặc 19cm nóng hổi chĩa vào mặt Nhất Anh: “Em yêu… anh là rồng dâm của em… em là rắn nhỏ của anh… anh sẽ cùng với em rồng rắn lên mây mỗi ngày… có được không, người tình bé nhỏ của anh?”

Nhất Anh dùng đôi môi bé nhỏ như quả anh đào mút đầu khấc Bi Long, sau đó mỉm cười: “Vâng… anh là rồng của em… em là rắn của anh! Em yêu anh Bi Long… em yêu anh mãi mãi…”

Xa xa bên bờ hồ, Cổ Thiên và Nhã Thanh cũng đang quấn lấy nhau, hai cơ thể trần truồng chà sát lên nhau như đói khát, cùng với chuyện tình của Bi Long và Nhất Anh, bờ hồ bên đó là câu chuyện của riêng bọn họ.

*** Hết ***

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 11"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz