Nhã Thanh tỉnh dậy khi trời dần hửng sáng, cơ thể nhức nhối vì màn đụ dâm đãng tối đêm qua, tinh dịch và mồ hôi vươn đầy trên người em, đương nhiên là có cả mùi đàn ông nồng nàn của Cổ Thiên. Nhã Thanh nhìn gương mặt điển trai đang ngủ say của anh, thầm nhớ lại những lời nói dâm đãng nhưng ngọt ngào tối đêm qua, chả hiểu sao hai má lại ửng hồng, lồng ngực nóng ran.
Nhưng mê tình đã tan, đầu óc cậu tỉnh táo hơn nhiều. Nhã Thanh mặc lại quần áo, sau đó nhận ra một chiếc lọ trong túi áo không có ở đó. Cậu nhìn quanh, cuối cùng nhặt lại nó bên cạnh một hòn đá, sau đó liếc nhìn Cổ Thiên một lần cuối, rồi lặng lẽ rời khỏi rừng. Nhã Thanh thân đang mang trọng trách của Linh Xà Hội mà Tam Nương, cậu không thể bị vướng bận bởi tình cảm không đáng có.
Nhiệm vụ quan trọng bây giờ chính là hạ sát Bi Long. Nhã Thanh thực sự tò mò, không biết tối đêm qua Nhất Anh đã hành sự như thế nào.
Giữa lúc Nhã Thanh đang tiến dần vào trung tâm sào huyệt của Trại Tre, cậu bắt gặp Nhất Anh đang nằm co ro trong một hang động giữa rừng tre, trên lưng hãy còn mang vết thương từ trận đấu tối đêm qua.
Nhã Thanh bước tới, giọng điệu vừa trách móc vừa lo lắng: “Đường chủ… ngài có sao không? Ngài bị thương ư…? Tôi… tôi đã nói rồi mà, chỉ khi ở thân phận Nhất Anh, Đường chủ mới có thể dễ dàng ám sát Bi Long, bởi vì hắn tin tưởng Đường chủ, có tình cảm với Đường chủ… còn với thân phận Tiểu Long… ngài… sợ là không phải là đối thủ của hắn!”
Nhất Anh cắn môi: “Không phải ta không có cơ hội ra tay… chỉ là…”
Nhã Thanh nắm chặt lấy cổ tay Nhất Anh: “Tôi biết rồi! Chỉ là ngài không nỡ… Đường chủ, ngài yêu Bi Long, ngài yêu hắn thật rồi… Nhưng ngài quên mất, Tam Nương là mẹ nuôi của chúng ta. Bà là ân nhân, là người đã cứu mạng chúng ta khi chúng ta còn nhỏ! Ngài muốn phản bội Tam Nương ư?”
Nói xong Nhã Thanh giật lấy chiếc mặt nạ của Nhất Anh: “Giỏi lắm Nhất Anh… thật đáng khinh cho kẻ phản bội! Từ giờ anh không còn là người của Linh Xà Hội nữa! Anh đi đi, đi tìm hạnh phúc ích kỷ của mình đi! Còn tôi sẽ trở về Linh Xà Hội thay thế anh, trở thành Đường chủ mới! Chỉ là… nếu như anh còn chút nhân nghĩa, vậy thì anh đừng nói ra sự thật, cứ tiếp tục là người tình vô danh của Bi Long đi, đừng tiết lộ kế hoạch của Tam Nương… đừng để Bi Long cảnh giác!”
Nhã Thanh nói xong thì lạnh lùng rời đi, nhưng sau đó cậu lại ngoảnh mặt nói: “Thật ra chuyện này cũng tốt… tiếp tục là người tình vô danh của Bi Long, ít ra anh cũng sẽ được hạnh phúc! Hơn ai hết, tôi biết anh khao khát tự do, và chính tôi cũng thế! Thế nhưng… tôi không thể phản bội lại Tam Nương. Nhất Anh, vĩnh biệt!”
Có suy nghĩ gì đó loé lên trong đầu Nhất Anh, cậu ngồi dậy nói vọng tới: “Chờ một chút!”
Nhã Thanh cười khinh mạn: “Còn gì đáng để nói ư?”
“Cái lọ đó đâu?”
Nhã Thanh sựng lại, lặng lẽ lấy trong túi một chiếc lọ nhỏ bằng sứ: “Anh nghĩ kĩ chưa?”
Nhất Anh không trả lời, lặng lẽ cầm lấy chiếc lọ cho vào túi áo của mình, trong lòng nặng trĩu.
…
Nhất Anh trở về Trại Tre lúc rạng sáng với vẻ mặt tái nhợt, quần áo rách rưới, cậu ngã quỵ bên ngoài. Đám thuộc hạ của Trại Tre nhận ra cậu, đem Nhất Anh vào lều của Bi Long.
Tối qua sau khi giao đấu với Tiểu Long, Bi Long điên cuồng đi tìm Nhất Anh. Thế nhưng Lão Đại đã ngăn anh lại, bởi vì lão cũng đã biết đến sự hiện diện của Tiểu Long, ngay chính sào huyệt của mình.
Lão Đại buộc Bi Long ngay trong đêm phải bàn bạc kế hoạch đối phó với Linh Xà Hội, bởi vì Đường chủ của chúng có thể dễ dàng xâm nhập vào Trại Tre, lại biết Bi Long đã thu phục được Lão Đại, hẳn là Linh Xà Hội đã có chuẩn bị.
Bi Long mới thu phục được Lão Đại, không thể làm hỏng chuyện lớn, chỉ đành sai thuộc hạ của Trại Tre đi tìm Nhất Anh, trong lòng dẫu lo lắng nhưng không thể làm gì khác được. Cực nhọc suốt cả buổi tối, cuối cùng bọn họ cũng đã bàn bạc xong, lên được kế hoạch tấn công Linh Xà Hội kỹ lưỡng, đồng thời cũng quyết định sẽ dời ngày tấn công Linh Xà Hội. Để sự chuẩn bị lần này của bọn chúng trở thành công cốc.
Sau khi giải quyết chuyện hệ trọng, Bi Long đang định đi tìm Nhất Anh thì đám thuộc hạ đã đưa cậu vào trong. Trông thấy Nhất Anh tuy bị thương nhưng bình an trở về, Bi Long vội vàng đuổi khéo đám thuộc hạ ra ngoài, sau đó ôm lấy Nhất Anh ấm áp nói: “Nhất Anh! Em đi đâu cả đêm vậy? Anh lo muốn chết!”
Nhất Anh nép vào lòng anh, giọng run run: “Em… trong lúc em ra ngoài đi tiểu thì gặp Tiểu Long. Hắn muốn bắt em, tra khảo em về kế hoạch của anh… Nhưng em liều mạng nhảy xuống vực chứ nhất quyết không để hắn bắt được. Lúc đó em sợ lắm… sợ không thể gặp lại anh nữa… nhưng may mà dưới cái vực sâu đó là một đầm nước, cho nên em không bỏ mạng, chỉ bị gai tre đâm vào người!”
Bi Long vuốt tóc cậu, lòng đau như cắt: “Em dại dột thế… nhưng mà bây giờ đã không sao rồi… có anh ở đây rồi… đừng sợ…”
Nhất Anh ôm chặt lấy Bi Long, mũi hít lấy mùi long diên hương của anh, thật sự không nỡ thoát khỏi vòng tay của Bi Long.
Cuối cùng Nhất Anh đưa hai tay ôm má Bi Long lúc này đã nhợt nhạt vì bàn chuyện đại sự suốt đêm, sau đó cậu dịu dàng nói: “Để em đi phà trà cho anh nha!”
Bi Long thoáng suy tư, nhưng sau đó anh chậm rãi gật đầu. Nhất Anh đi đến một góc lều chuẩn bị pha trà, tay cậu run run vặn nắp lọ sứ lấy từ chỗ Nhã Thanh, lặng lẽ trét một ít bột vào ngón tay trỏ, rồi hướng đến một chiếc cốc chậm rãi thoa vào. Động tác của cậu vô cùng nhanh, dù Bi Long có đang quan tâm nhìn về phía cậu, cũng chỉ thấy bóng lưng Nhất Anh đang cẩn thận pha trà.
Lớp bột quá ít và mỏng, thật khó để người ta có thể phát hiện. Nhưng chỉ cần một lớp mỏng thế thôi cũng có thể giết chết một con trâu đực, độc tính của chất bột này thực sự khủng khiếp hơn vẻ ngoài vô hại của nó.
Nhất Anh thở dài một hơi thật khẽ, sau đó cậu quay đầu nhìn về phía Bi Long, chỉ thấy ánh mắt trìu mến của anh nhìn mình. Nhất Anh mỉm cười, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Ấm trà sôi ùng ục, mùi hương lan toả trong cần lều làm người ta dần tỉnh táo. Nhất Anh đem khay trà đi về phía Bi Long, giọng điệu ngọt ngào nói: “Trà tới rồi đây!”
Nhắm đến chiếc cốc đã bị thoa thuốc độc, Nhất Anh đặt nó trước mặt Bi Long rồi cẩn thận rót trà, trong lòng giằng xé nỗi do dự: “Mình quả thật là một kẻ khốn nạn! Nhưng lẽ nào mình lại có thể phản bội lại Tam Nương?”
Trà đã rót xong, Bi Long chẳng nghi ngờ gì mà đưa tay cầm cốc trà định uống một hơi. Nhưng khi nhìn vào mắt Bi Long, Nhất Anh không thể ngồi yên được: “Đợi một lát… trà vẫn còn nóng lắm ạ!”
Bi Long ngừng tay rồi gượng cười để cốc trà xuống, chỉ thấy Nhất Anh lặng lẽ rót thêm một cốc trà, sau đó cậu “Ây da” một tiếng rồi sờ nhẹ vào vết xước trên tay, ánh mắt lộ vẻ đau đớn.
“Em không sao chứ?”
“Em không sao, chỉ là vết xước do gai tre đâm phải thôi ạ! Hình như bên kia có vài lọ thuốc, anh qua đó xem giúp em có thuốc nào có thể bôi vào vết xước làm dịu vết thương được không?”
Bi Long gật đầu rời đi. Chờ đến khi bóng lưng của Bi Long xoay về phía cậu, Nhất Anh nhanh tay hoán đổi hai cốc trà, cốc trà chứa chất kịch độc hiện giờ đã nằm sẵn trước mặt Nhất Anh: “Nếu như bắt buộc có người phải chết! Thì người chết phải là em chứ không phải anh, Bi Long!”
Bi Long đi về phía hộc tủ đựng thuốc, trong lòng thầm nghĩ: “Nhất Anh, em nghĩ em lừa được anh sao? Hôm qua khi anh chạm mặt Tiểu Long, trên cổ của hắn không hề có vết thương mà anh đã để lại lúc giao đấu ở ruộng dưa, trái lại trên cổ của hắn có nốt ruồi… Anh đã ngủ cùng em bao nhiêu đêm, lẽ nào không nhớ trên cổ em có nốt ruồi sao? Cốc trà của anh, em đã bỏ thứ gì vô, em tưởng anh không biết sao? Nhưng anh vẫn uống… vì anh không muốn em khó xử… anh yêu em… đến mức có thể cam tâm chết vì em…”
Bi Long quay trở lại đem thuốc mỡ bôi lên vết thương của Nhất Anh, môi anh kê vào vết thương thổi phù phù, vẻ mặt thật quan tâm ấm áp.
Nhất Anh cắn môi lòng quặng thặt, lặng lẽ nhìn hai cốc trà, sau đó cậu chậm rãi nói: “Bi Long, anh có biết khi hai người cưới nhau, bọn họ sẽ uống rượu giao bôi không? Em muốn tụi mình cũng uống trà giao bôi giống như thế!”
Bi Long mỉm cười chua chát: “Được, vậy thì tụi mình hãy uống trà giao bôi đi!”
Hai người nâng ly, cánh tay chéo vào nhau đưa miệng uống cạn hai cốc trà. Nhất Anh uống cốc trà có độc, còn Bi Long cũng nghĩ rằng anh đã uống cốc trà cuối cùng của cuộc đời mình.
Bi Long đặt cốc trà xuống, ôm lấy eo Nhất Anh bế em lên giường, giọng điệu trầm ấm nói: “Thế em có biết sau khi uống rượu giao bôi, người ta sẽ làm gì không?”
Nhất Anh đỏ mặt: “Động phòng hoa chúc!”
Thế cũng tốt! Lát nữa đây bọn họ sẽ mất nhau mãi mãi, vậy thì tại sao không ra đi trong trong sung sướng. Ở những giây phút cuối đời này, bọn họ muốn thân thể của mình hoàn toàn thuộc sở hữu của đối phương.
Bi Long cúi xuống, nút lưỡi hôn Nhất Anh thắm thiết. Lưỡi anh luồn sâu vào miệng em quấn lấy chiếc lưỡi ấm nóng của Nhất Anh. Cả hai đá lưỡi, bú lưỡi ướt át, nước bọt cả hai người hòa quyện vào nhau chảy xuống cằm. Nhất Anh rên khẽ trong miệng anh, hai tay vòng qua cổ anh, cơ thể nhỏ bé áp sát vào khuông ngực lực lưỡng xăm hình rồng của anh.
Bi Long cởi hết quần áo Nhất Anh ra, cúi xuống đưa mặt vào lỗ lồn của em. Lưỡi anh liếm dọc khe mông, xoáy quanh vành lỗ hậu hồng hào, rồi đẩy sâu vào bên trong, thâm nhập mọi ngõ ngách bên trong lỗ hậu chật chọi đang nóng dần. Bi Long cũng cởi hết quần áo của bản thán ra, cứ thế bú lồn mạnh bạo hơn, lưỡi đẩy sâu xoáy tròn rồi móc ngoáy, khiến Nhất Anh ưỡn người đạt cực khoái, lỗ hậu co thắt liên tục, nước nhờn và nước bọt hoà trộn với nhau phun ra ướt đẫm cằm của Bi Long, còn Nhất Anh thì rên xiết khe khẽ: “Anh ơi… em ra… em ra rồi… lồn em bắn nước dâm đầy mặt anh rồi kìa… em sướng muốn chết luôn… Để em bú cặc cho anh nha!”
Sau đó Nhất Anh quỳ xuống ngậm lấy cặc Bi Long bú sâu tận họng, nước bọt chảy dài vương vãi xuống cằm, trông Nhất Anh quả thực giống như một con đĩ dâm thèm cặc. Lưỡi em xoáy quanh rãnh quy đầu của Bi Long, em mút mạnh đầu khấc, rồi nuốt sâu con cặc 19cm đầy gân guốc vào cuống họng, cổ họng nhớp nháp cú em co thắt siết chặt cặc Bi Long, khiến anh phải rên khẽ: “Ahhhh… em yêu ơi… em bú cặc anh sâu quá… anh sướng lắm… ưm… ơ… hơ…”
Cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, Bi Long đặt Nhất Anh nằm ngửa, một chân em dang rộng đặt lên vai anh, chân còn lại đặt qua hông anh, cứ thế Bi Long đụ Nhất Anh theo thế chẻ tre. Một chân em được anh giữ thẳng đứng, chân còn lại dang rộng sang một bên, lỗ hậu mở toang hoàn toàn. Anh cầm cặc rê đến lỗ hậu rồi đẩy mạnh con cặc vào sâu một phát tận gốc trước khi đụ liên hồi, háng xoáy tròn làm con cặc chạm điểm G của Nhất Anh, khiến cho em rên thé: “Ahhh… sâu quá… em sướng quá anh ơi… con cặc anh nóng quá… nó đâm sướng em đến chết mất!”
“Em có sướng không em yêu… đụ em kiểu này, anh có thể cảm nhận lỗ lồn em mở rộng hết cho anh… anh đụ sâu nhé… đụ nát lỗ đít em… em rên khẽ thôi… kẻo anh em ngoài kia sẽ nghe thấy em đang bị anh đụ như một con đĩ đó… cặc anh đâm tận ruột em rồi… em sướng không nào? Lỗ đít em co bóp ôm chặc con cặc anh quá… em dâm đãng quá em yêu ạ!”
Nhất Anh cong người, tay bấu chặt chiếc chiếu trên giường, rên xiết khe khẽ: “Ưmmmm… sâu quá… cặc anh đâm tới tử cung em rồi, móc lên tim của em rồi… em sướng… em sướng chết mất… đụ mạnh nữa đi anh… đụ em nát ra… em là con đĩ của anh… một con đĩ dâm đãng chỉ biết nằm đây dạng chân cho anh đụ… anh liếm vú em đi… bú núm vú em… em muốn anh chiếm hết cơ thể của em…”
Bi Long cúi xuống mút lấy núm vú hồng hào của Nhất Anh, bú đến mức làm cho nó đỏ ửng. Sau đó anh kéo chân Nhất Anh xuống rồi ngồi khoanh chân trên giường. Nhất Anh ở đối diện ngồi lên con cặc 19cm đầy gân guốc của anh, hai chân em dang rộng quấn quanh eo Bi Long, mông chổng lên dập xuống làm con cặc Bi Long đẩy sâu vào lỗ hậu.
Bi Long nút lưỡi Nhất Anh, siết chặt mông cậu, nắc mạnh từ ở dưới lên trên: “Em yêu… em có sướng không nào? Rên đi em… anh muốn nghe em sung sướng vì cặc anh… anh đụ em mạnh bạo hơn nhé… đụ cho em lên chín tầng mây luôn có chịu không…”
Nhất Anh ôm chặt cổ anh, rên xiết trong miệng: “Sướng… em sướng quá… cặc anh đâm sâu tận ruột em… em bay lên mây rồi… đụ em mạnh nữa đi… em là con đĩ chỉ biết ngồi lên cặc anh và để anh đụ lên mây… anh hôn em dâm hơn đi… nút lưỡi em… em muốn anh nuốt cả lưỡi em vào miệng!”
Bi Long hôn Nhất Anh say đắm, hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau giống như hai cơ thể trần truồng đang ôm lấy nhau. Bi Long nắc mạnh hơn, con cặc chạm điểm G khiến Nhất Anh run bần bật.
Cuối cùng, Bi Long đẩy Nhất Anh nằm ngửa bợ đùi em lên cao, hai cổ chân em được Bi Long nắm lấy, giơ lên cao qua đầu Nhất Anh, khiến lỗ hậu của em mời gọi hoàn toàn, như vỏ sò dâm đãng hé mở. Bi Long đè cơ thể lực lưỡng của mình đổ ập lên cái lỗ đỏ hỏn đang phập phồng mời gọi đó, con cặc đẩy sâu vào lồn, đụ từ trên xuống một cách mạnh mẽ, hai cặp háng dập vào mông và đùi của Nhất Anh kêu “bạch bạch”
“Em yêu… em có thấy em đang bị anh đụ như một con đĩ không… cặc anh đâm tận tử cung của em rồi kìa… em sướng không? Lỗ đít em co bóp chặt quá… dâm đãng quá… anh sướng quá em ơi… Uây… anh… sướng ơ hơ…”
Sau đó Bi Long liếm láp lòng bàn chân hồng hào của Nhất Anh, khiến cho em vừa nhột vừa sướng hai bàn chân, còn lỗ lồn thì bị đụ đến ngứa ngáy nóng hổi: “Ahhh… nhột quá… anh ơi em sướng quá… anh đụ em sướng chết mất…”
Hai người đụ nhau thêm nhiều kiểu nữa. Nhận thấy thời gian không còn nhiều, Bi Long bèn nghẹn ngào tiết lộ: “Nhất Anh… à không, phải gọi em là Tiểu Long… anh biết mình đã uống trà độc… anh cam tâm chết vì em…”
Nhất Anh biến sắc: “Anh nói gì chứ?”
Bi Long cười lạnh: “Anh biết hết cả rồi! Em chính là Đường chủ Tiểu Long của Linh Xà Hội. Nốt ruồi trên cổ của em đã phản bội em. Cho dù tối qua em có đeo mặt nạ bạc với thân phận Tiểu Long, anh vẫn có thể nhận ra người anh yêu! Anh biết em đã bỏ thuốc độc vào cốc trà, nhưng anh không trách em. Anh chỉ hy vọng những lời em nói tại buổi sáng hôm đó là thật! Em sẽ không làm hại anh em của anh, sẽ thống nhất Thanh Long Hội và Linh Xà Hội lại thành một, trở thành Long Xà Hội! Vậy thì anh có chết cũng sẽ an lòng!”
Nhất Anh hôn môi Bi Long, bật khóc nức nở: “Anh yêu em đến thế sao! Cảm ơn anh, Bi Long! Có lời này của anh, em chết cũng yên lòng! Thật ra khi nãy… em đã hoán đổi hai cốc trà… chính em mới là người uống thuốc độc… em không muốn giết anh… em yêu anh… chỉ mong sau khi em chết đi, anh sẽ nương tay với Linh Xà Hội. Nếu như trong trận chiến này, Thanh Long Hội là bên chiến thắng, em xin anh hãy tha mạng cho hai người: Tam Nương và Nhã Thanh. Coi như đây là tâm nguyện cuối đời của em, được không Bi Long?”
Bi Long mặt mày biến sắc, anh ôm chặt lấy Nhất Anh mà lớn tiếng quát: “Sao em ngốc vậy…”
“Vì em yêu anh, em không muốn anh chết! Nhưng em cũng không thể phản bội Linh Xà Hội! Vậy nên… em phải chọn cái chết!”
“Đừng nói nữa!” – Bi Long ôm chằm lấy Nhất Anh, hai người oà khóc. Bất chợt ở bên ngoài có một chiếc phi tiêu phóng vào trong lều, không có ý sát thương ai mà chỉ găm vào cột, ở trên phi tiêu có treo một cuộn giấy. Bi Long tiến đến chỗ chiếc phi tiêu, lặng lẽ đọc những dòng chữ trên đó, ánh mắt lộ vẻ vui mừng, chỉ biết lao tới ôm lấy Nhất Anh vui sướng khôn tả: “Nhất Anh, em sẽ không chết đâu!”
Nhất Anh cầm lấy cuộn giấy, chỉ thấy trên đó có một hình vẽ chiếc hồ lô, kèm theo một dòng chữ: “Đại ca đừng lo! Lọ thuốc của Linh Xà đã bị tráo, bên trong không có thuốc độc!”
Thì ra tối qua sau khi ân ái, Cổ Thiên đã nhận ra trong quần áo Nhã Thanh có lọ thuốc độc. Tuy không biết cậu sẽ dùng nó cho mục đích gì, nhưng đối với thứ độc địa này, Cổ Thiên quyết định trao đổi nó. Đó là lý do tại sao khi Nhã Thanh mặc lại quần áo đã không tìm thấy lọ thuốc ở đâu, phải nhặt lại lọ thuốc gần một hòn đá.
Bi Long ôm chặt Nhất Anh vào lòng, sung sướng hạnh phúc vì lời tiết lộ của Cổ Thiên. Bi Long nhìn sâu vào mắt Nhất Anh, tay vuốt nhẹ má trắng mịn giờ đã ửng hồng vì xúc động: “Em yêu… chúng ta không ai phải chết… chúng ta còn có thể ở bên nhau mãi mãi…”
Nhất Anh nước mắt lăn dài, nhưng là nước mắt hạnh phúc, em vùi mặt vào ngực anh, giọng nghẹn ngào: “Em tưởng mình sẽ không bao giờ được ôm anh nữa… có điều… Cổ Thiên đã biết hết bí mật của chúng ta!”
Bi Long gật đầu, giọng điệu có chút nghiêm túc: “Đúng vậy! Nhưng nếu cậu ta có ý xấu, bản thân đã không giữ kín chuyện này, còn âm thầm ném phi tiêu báo tin cho chúng ta biết. Anh nghĩ chuyện này không đáng bận tâm, anh sẽ nói chuyện nghiêm túc với Cổ Thiên sau! Chuyện mà anh muốn làm lúc này…”
Bi Long cười mỉm hôn lên trán Nhất Anh rồi cúi xuống nút lưỡi em thật sâu, sau đó anh đẩy Nhất Anh nằm ngửa xuống chiếu, hai tay nâng hai chân em lên vai, con cặc vẫn còn cứng ngắc chĩa thẳng vào lỗ hậu ướt át, bóng loáng dâm dịch: “Em yêu… hãy để anh tiếp tục đụ em nha… anh muốn đụ em cho đã… để chúng ta cảm nhận rằng mình vẫn còn sống… vẫn còn được yêu nhau… anh sẽ bắn tinh vào em… lấp đầy em bằng tình yêu của anh…”
Bi Long đẩy mạnh một phát, con cặc 19cm chìm sâu tận gốc vào lỗ hậu chặt khít và ướt át dâm đãng của Nhất Anh. Bi Long bắt đầu đụ liên hồi, hông xoáy tròn chạm điểm sâu nhất của Nhất Anh khiến cho em rên xiết, mỗi cú thúc khiến nước nhờn trào ra thấm ướt gốc cặc và hai hòn dái căng mọng của Bi Long. Anh cúi xuống hôn Nhất Anh say đắm, lưỡi của hai người quấn lấy nhau, Bi Long thì thầm khẩu dâm đầy ngọt ngào, xen lẫn nỗi xúc động: “Em yêu… lỗ đít em nuốt cặc anh sâu quá… nó ấm nóng, ướt át đầy dâm đãng… anh đụ em nát lỗ đít luôn nhé em yêu… em sướng không? Em hạnh phúc không? Anh yêu em… yêu đến mức muốn tan vào trong em…”
Nhất Anh cong người vì sung sướng, hai tay em bấu chặt vai Bi Long, móng tay cào lên da thịt anh để lại vết đỏ, cứ thế mà rên xiết trong miệng: “Em sướng… sướng đến phát khóc… cặc anh đâm tận tim em… em hạnh phúc… hạnh phúc vì được ở bên anh… đụ em mạnh nữa đi anh… đụ em nát ra đi ạ… em là của anh… mãi mãi…”
“Thật không em yêu! Em ngoan lắm… để anh bú lồn thưởng cho em nha!”
Bi Long xoay người Nhất Anh để em quỳ gối, mông chổng lên cao như đĩ dâm thèm cặc, lưng thon của em cong xuống, đầu úp vào chiếu giống như con mèo ngoan chờ được bú lồn. Bi Long quỳ ngay phía sau, hai tay bợ cặp mông trắng hồng của Nhất Anh để cho nó chổng cao hơn, cứ thế cúi xuống bú lỗ hậu cậu. Lưỡi anh liếm dọc khe mông, xoáy quanh vành lỗ, rồi đẩy sâu vào bên trong, bú mạnh như bú lồn dâm đãng cho đến khi Nhất Anh đạt cực khoái, lỗ hậu co thắt liên hồi bắn ra dâm thuỷ.
Sau đó Bi Long nằm ngửa, để Nhất Anh ngồi lên cưỡi cặc mình. Nhất Anh quỳ gối sáng hai bên hông anh, tay luồng về sau nắm lấy con cặc nóng bỏng 19cm đầy gân guốc của Bi Long, chà xát đầu khấc dọc khe mông rồi ngồi xuống, lỗ hậu nuốt trọn con cặc đến tận gốc.
Nhất Anh rên xiết “Ahhhh…” rồi bắt đầu nhún xuôdng điên cuồng, mông va đùi anh kêu “banh bách”, con cặc Bi Long chạm sâu tận ruột của Nhất Anh mỗi lần em nhún xuống. Nhất Anh cong người, tóc rối bù, mồ hôi lấp lánh dưới ánh trăng, thì thầm dâm đãng: “Em sướng quá anh yêu ơi… em sẽ cưỡi đến khi anh ra… em sẽ nhún mạnh lên nữa nha… nhún để cặc anh đâm nát lỗ đít em… em là đĩ dâm của anh… đĩ chỉ biết ngồi lên cặc anh và nhún”
Bi Long siết chặt eo Nhất Anh, hông nắc mạnh lên phối hợp, tay vỗ mạnh lên cặp mông trắng mịn của em: “Dâm quá… hic.. em yêu của anh… nhún mạnh lên… lỗ đít em nuốt cặc anh sâu quá… anh nhìn em cưỡi anh thế này… nứng đến chết người… em dâm quá… anh yêu em… anh sắp ra đây… em có muốn tinh anh không? Muốn anh bắn đầy lỗ đít em không? Anh sẽ bắn tinh nóng vào em… lấp đầy em… để chúng ta cùng lên mây… cùng sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi…”
Nhất Anh nghe thế thì nhún điên cuồng hơn, mông va vào đùi anh liên hồi, nước dịch tràn ra nhỏ giọt xuống chiếu: “Muốn chứ anh yêu… em muốn… bắn đi anh… bắn tinh nóng vào em… em cưỡi cặc anh đến khi anh bắn ra hết khí đụ nha anh yêu… em là con đĩ của anh… con đĩ dâm đãng chỉ biết cưỡi cặc anh… anh ra đi… lấp đầy em… em muốn tinh anh ngập ngụa trong lỗ đít em…”
Bi Long rên khẽ, con cặc đã sung sướng cực độ, cứ thế mà co giật mạnh mẽ bên trong lỗ hậu chật khít của Nhất Anh, tinh dịch nóng hổi phun tung tóe sâu tận ruột Nhất Anh, lấp đầy lỗ hậu ướt át dâm đãng, nhiều đến nổi tràn ra thấm ướt lên đùi cả hai. Nhất Anh cong người, con cu bé bỏng của em cũng bắn ra tinh trắng vương vãi lên sáu múi bụng và cơ ngực lực lưỡng của Bi Long, cơ thể em run bần bật vì khoái lạc dâng trào đến cực điểm.
Hai người ôm chặt nhau thở dốc, mồ hôi nhễ nhại hòa lẫn nước mắt hạnh phúc và khí đụ dâm đãng. Bi Long hôn nhẹ lên trán Nhất Anh, thì thầm dâm dục: “Em yêu… chúng ta sẽ không bao giờ làm chuyện gì dại dột khiến cho cả hai phải xa nhau nữa… anh sẽ đụ em mỗi đêm… anh yêu em lắm Nhất Anh ạ… yêu em mãi mãi…”
Nhất Anh vùi đầu vào ngực anh, thì thầm nghẹn ngào: “Em cũng yêu anh… đại ca Bi Long…”
(( nhấn sao để hóng tiếp ))