Bi Long đang đấu tranh với cơn đau đang chế ngự mình, bất giác anh cảm thấy hạ bộ khoan khoái dễ chịu. Ở dưới háng của mình, Bi Long thấy Nhất Anh đang gục đầu vào trong. Chiếc lưỡi cùng đôi môi nhỏ bé nhưng ướt át và ấm nóng của em đang nhẹ nhàng chăm sóc con mãnh long đang ngủ của anh. Nhưng rồi con mãnh long đó nhanh chóng bị gương mặt xinh xắn, ngoan ngoãn kia làm cho thức tỉnh.
Đúng vậy, Nhất Anh đang bú cặc cho anh, giống như một liều thuốc an thần xoa dịu cơn đau. Và rồi Bi Long đang tận hưởng nó…
Nhất Anh quỳ gối, cúi đầu xuống háng Bi Long mà bú cặc. Chiếc xe hơi cũ kỹ đậu giữa bãi đất hoang, kính mờ đi vì hơi thở hai người bên trong đàn dồn dập, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe lá chiếu lên thân hình lực lưỡng của đại ca Thanh Long Hội.
Bi Long ngả người ra sau, lưng tựa vào ghế, còn hai tay thì buông thõng, mắt anh nhắm nghiền vì cơn đau từ vết thương trên vai vẫn còn âm ỉ. Nhưng giờ đây, cơn đau ấy đang bị một thứ khoái lạc khác lấn át dần.
Môi Nhất Anh chạm nhẹ vào con mãnh long to lớn, gân guốc của Bi Long, con cặc đã cương cứng một nửa từ lúc cậu vừa chạm vào. Đầu khấc của Bi Long đỏ sậm, bóng loáng, dâm dịch dần rỉ, con cặc run bần bật vì nứng tình trước hơi thở nóng hổi của Nhất Anh.
“Ưmm… đại ca Bi Long… của anh to quá…” – Nhất Anh thì thầm, giọng run run xen lẫn xấu hổ, em muốn kích dục Bi Long, muốn cho anh quên đi cảm giác đau đớn.
Nhất Anh thè lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm dọc theo thân cặc từ gốc lên đỉnh, chậm rãi như đang nếm một cây kẹo ngọt. Mỗi lần lưỡi lướt qua những đường gân nổi rõ, Bi Long lại khẽ rên lên trong cổ họng, cơn đau từ vết thương dường như bị đẩy lùi xa đi.
Nhất Anh ngẩng đầu nhìn Bi Long một cái, đôi mắt rơm rớm nước mắt vì lo lắng cho anh. Bi Long cắn chặt răng, không nhịn được nữa khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp, yêu ớt đó đang ngậm cặc của mình.
Khi Nhất Anh ngậm trọn đầu khấc vào miệng, môi em khép chặt, lưỡi quấn quanh như đang xoáy thẳng vào cơn sung sướng của Bi Long, khiến anh bật ra một tiếng rên trầm đục: “Ahhh… anh sướng lắm… nhóc con… em làm anh… sướng chết mất…”
Nhất Anh mỉm cười, cứ thế liếm quanh con cặc của Bi Long. Em bắt đầu nhấp nhô đầu chậm rãi để miệng quen dần với kích thước của con cặc khổng lồ ấy. Mỗi lần đẩy sâu miệng nuốt lấy cặc, đầu khấc của Bi Long lại chạm vào cổ họng cậu, khiến Nhất Anh khẽ ọe nhưng vẫn cố nuốt sâu hơn. Nước dãi chảy ra từ cổ họng truyền đến khóe miệng, thấm ướt cả gốc cặc và hai hòn dái căng mọng của Bi Long bên dưới. Nhất Anh dùng tay vuốt ve nhẹ nhàng hai hòn dái, xoa nhẹ hai hòn ngọc đó, rồi kéo nhẹ da quy đầu của Bi Long xuống, để lộ phần da mỏng manh bên trong, lưỡi liếm láp chỗ ấy một cách dâm đãng.
“Grừ… ahh… nữa đi… Nhất Anh… chỗ đó làm anh sướng quá… mạnh lên em…” – Bi Long thở hổn hển, tay trái vô thức luồn vào tóc Nhất Anh, siết nhẹ rồi ấn đầu Nhất Anh xuống sâu hơn. Con cặc chạm tận cuống họng khiến cho Nhất Anh nghẹn lại, nước mắt trào ra nhưng em không nhả cặc ra, mà còn cố nuốt ực ực. Cứ thế cổ họng Nhất Anh co bóp siết chặt lấy đầu khấc như muốn vắt kiệt tinh dịch.
Bi Long rên to hơn, giọng trầm ấm: “Chết tiệt… em bú giỏi quá… lưỡi quấn chặt thế này… chắc anh ra mất… anh ah… anh… sắp ra rồi…”
…
Trước đó…
…
Giữa vùng quê hẻo lánh, lặng thinh này, xóm Cồn khi về đêm vậy mà lại là một nơi không ngủ. Trên tầng cao nhất của một căn biệt thự xưa bị bỏ hoang, Bi Long giương đôi mắt nhìn về khoảng xa xăm, tĩnh lặng. Gã khoác một chiếc áo choàng mỏng manh màu xanh rêu, chiếc áo choàng mỏng manh gần như là xuyên thấu, đang phũ lên cơ thể lực lưỡng đầy cơ bắp và chi chít hình xăm. Bi Long rít một hơi thuốc, xóm Cồn mùa này nóng nực quá, cho dù cởi bớt quần áo và chỉ khoác vỏn vẹn một chiếc áo choàng, cơ thể của hắn vẫn đổ mồ hôi.
Bi Long vuốt vội một giọt mồ hôi đang nhễu giọt trên rãnh ngực vuông vức, hình xăm chằn chịt ở đó thì ra là để che giấu những vết sẹo. Bởi lẽ Bi Long chính là Đại ca của Thanh Long Hội, kẻ đã từng tham gia và lãnh đạo biết bao nhiêu cuộc chiến giữa các bang phái, nếu cơ thể chẳng có một vết sẹo nào, thì quả thật là một tên đại ca bù nhìn chẳng có máu mặt.
“Bọn Linh Xà bắt đầu hành động rồi. Nếu chúng ta không ngăn chặn, một nửa cái cồn này sẽ rơi vào tay bọn chúng!” – Lão Tam cất tiếng.
Bi Long cười khẩy: “Bất cứ một cái bẫy nào cũng có miếng mồi ngon đặt ở bên trong. Cứ để cho bọn chúng tận hưởng đi!”
Gã nói đến đây thì chau mày nhìn vết máu trên tay áo của Lão Tam: “Là của Khánh Linh sao?”
Lão Tam không đáp. Đây rõ ràng chính là câu trả lời. Bi Long nháy mắt nhìn về phía đàn em, Tài Lanh, bảo hắn đi vào trong góc phòng bỏ hoang, lấy ra từ trong hộc tủ cũ kỹ một chiếc túi. Sau đó Bi Long gằn giọng nói: “Lão Tam làm việc tắc trách, còn không mau cút khỏi hội?”
Lão Tam sợ hãi quỳ xuống ôm lấy chân Bi Long, ngay lập tức đã hắn vung tay gạt ra. Lão Tam tuổi đã cao, vì lực mạnh mà ngã nhào xuống đất: “Xin đại ca Bi Long hãy tha tội! Lão Tam tôi sống là người của Thanh Long Hội, chết cũng là người của Thanh Long Hội! Tuyệt không dám rời bỏ bang hội…”
Bi Long lạnh lùng đáp: “Đây không phải là lần đầu tiên! Mấy lần trước tôi đã giữ lão ở lại, nhưng lần này thì không! Nếu như lão còn không khôn hồn rời đi, đừng trách tôi xử lão theo luật lệ.”
Lão Tam nghe thế thì mấp máy định nói thêm lời. Tài Lanh không nhịn được mà lên tiếng: “Lão Tam, ông phải nên biết điều! Đại ca Bi Long ngoài mặt là đuổi ông, nhưng thực chất là muốn tốt cho ông. Cái túi đó là túi đựng tiền, giá trị bên trong rất lớn! Đại ca Bi Long biết con gái của ông bị bệnh nan y, thường xuyên ói máu lên người trong lúc ông đút thuốc, cho nên mới muốn ông rời khỏi hội, đem tiền này về nhà chuyên tâm lo cho con gái. Lẽ nào ông không hiểu hay sao?”
Lão Tam liên tục dập đầu: “Chính vì vậy tôi mới xin Đại ca Bi Long hãy cho mình ở lại Thanh Long Hội nốt đêm nay. Khuya nay là trận chiến quan trọng, tôi đã vào sinh ra tử cùng Thanh Long Hội bấy lâu nay, không thể vì chuyện cá nhân mà ảnh hưởng đến kế hoạch của hội! Tôi thật sự muốn góp một phần công sức của mình cho kế hoạch của hội!”
Bi Long suy nghĩ đôi lát rồi xua tay định từ chối, nhưng Lão Tam đã dập đầu nói: “Xin hãy nể tình Lão Tam tôi đã cống hiến cho Thanh Long Hội mấy chục năm qua, hãy cho tôi thêm cơ hội được cống hiến cho cái nơi đã cưu mang và nuôi sống mình!”
Bi Long nhắm nghiền mắt thở dài: “Cũng được! Nhưng chỉ nốt đêm nay thôi!”
Lão Tam thở phào thầm lẩm bẩm: “Dạ được, chỉ nốt đêm nay thôi!”
…
Cảng cá xóm Cồn lúc này đã hơn 1 rưỡi sáng. Sương mù dày đặc, vây kín những bóng người đang chất hàng lên thuyền. Ngoài những kiện hàng nặng trĩu ra, dường như thứ đang được chất lên thuyền còn có người.
Trong lúc áp giải người lên thuyền, một tên áo đen đã bị cắn vào tay. Hắn tức giận tát vào mặt người kia một tát khiến cho cậu ngã nhào lên thuyền. Khi đang định vung nắm đấm lên người cậu thanh niên đó, tên áo đen đã bị một khúc gỗ ném vào đầu bất tỉnh nhân sự.
Tiếp theo đó, một đoàn người lũ lượt sấn tới như quần long triệu vũ, cứ thế mà vây đánh bọn áo đen. Bọn họ không ai khác mà chính là thuộc hạ của Thanh Long Hội, đang nhận lệnh từ Bi Long tấn công kẻ thù.
Điều không ngờ ở đây chính là Linh Xà Hội lại chuẩn bị kế hoạch từ trước, dùng một đội xạ thủ ẩn nấp từ phía xa liên tục phản công, bắn một làn mưa đạn về phía Bi Long cùng đàn em. Thoạt đầu Bi Long còn bình tĩnh đem mấy tên áo đen ở bến cảng ra làm bia chắn, cố gắng ngăn chặn luồng mưa đạn, nhưng rồi Bi Long bất ngờ nhận ra đám xạ thủ của Linh Xà Hội vốn dĩ không phân biệt đâu là bạn đâu là thù. Đám tay chân của Linh Xà Hội đang ở cảng rõ ràng là quân tốt thí, liên tục bị trúng đạn nằm xuống đất. Bi Long hét lên ra lệnh cho Tài Lanh và đàn em trốn vào thuyền để né đạn. Ai ngờ bên trong thuyền vốn dĩ không phải là hàng, mà là thuốc nổ – một kế hoạch đã được lên kỹ lưỡng đến vẹn toàn.
Bi Long hét lớn đến nổi cả gân cổ, cố gắng lệnh cho Tài Lanh và đàn em rời khỏi thuyền. Có điều mọi thứ đã muộn. Mưa đạn làm nổ tung những chiếc thuyền đang đậu gần bờ. Xác của Tài Lanh ngã xuống trước mặt Bi Long.
Bi Long cắn môi nén lại đau thương rồi vội vã thoát thân, nhưng nhận ra có một bàn tay đã giữ lấy cổ chân mình. Đó chính là cậu thanh niên vừa bị đàn em của Linh Xà Hội tát đến mức ngã nhào lên thuyền khi nãy. Bi Long dùng lực gạt tay cậu ta ra, nhưng lại nghe thấy tiếng cầu xin yếu ớt “Cứu… cứu tôi…”
Bất đắc dĩ Bi Long đành kéo cậu ta ra rồi nhảy xuống nước, trước khi chiếc thuyền ở đó nổ tung vì đạn và thuốc nổ. Đám đàn em đang ẩn nắp từ xa của Linh Xà Hội chạy về phía bến cạn, thi nhau trút những làn mưa đạn về phía dòng sông, nơi Bi Long mới vừa nhảy xuống. Nhưng ngoài mặt nước đen ngòm ở đó sôi sùng sục vì mưa đạn, bọn thuộc hạ ở đó không thấy tăm hơi của Bi Long đâu. Thì ra anh đã ôm cậu thanh niên kia lặn xuống nước rồi bơi vào bờ, lặng lẽ trốn đằng sau rặng cỏ lau um tùm mọc dại.
Bọn Linh Xà cứ thế lùng sục hồi lâu trước khi rời đi, bỏ lại cảnh hoang tàn, thê lương tột độ. Bi Long ngã người về sau nắm chặt đám cỏ để ngấu nghiến nỗi thất bại và mất mác, bi thương. Lý do bọn Linh Xà biết rõ kế hoạch của anh, rõ ràng là vì Thanh Long Hội có nội gián. Kẻ đó… chính là Lão Tam. Bởi lẽ lão đã lặng mất tăm hơi từ lâu, ngay chính lúc bọn Linh Xà tung những làn mưa đạn đầu tiên.
Xem bộ chỗ tiền mà Bi Long đã đưa lúc nãy để đuổi lão ra khỏi hội, tuy rằng nhiều nhưng vẫn chưa đủ. Bởi lẽ để cứu mạng cho con gái, có lẽ Lão Tam cần nhiều tiền hơn. Phản bội Thanh Long Hội, báo lại hành tung của Bi Long cho bọn Linh Xà, đây rõ ràng là cách kiếm tiền dễ nhất, mà cũng hèn hạ nhất.
(( tác giả Thỏ Chín Đuôi ))
Đem máu của người khác sưởi ấm cho bản thân mình, rõ ràng đây là chuyện không thể chấp nhận được. Bi Long thề sẽ báo thù cho cái chết của Tài Lanh và đàn em. Nhưng mà không phải ngay lúc này…
Đợi đến khi đám Linh Xà rời đi, Bi Long mới cảm thấy bắp tay mình đang bị siết chặt. Anh quay đầu nhìn lại, nhận ra cậu thanh niên mà mình vừa cứu đang dùng chính vải áo của cậu ta để băng bó cho vết thương của mình.
“Đừng cử động, tay anh đang chảy rất nhiều máu. Anh trúng đạn của bọn chúng rồi, em vẫn đang cố gắng băng bó cho anh. Khi nãy gấp gáp quá, em còn chưa kịp cảm ơn anh vì khi nãy đã cứu mạng em.”
Bi Long lúc này mới nhận ra quả thực mình đã trúng đạn. Trong cơn nguy cấp, anh đã gạt qua mọi đau đớn. Nhìn cậu thanh niên da trắng, nhỏ nhắn trước mặt, Bi Long chép miệng hỏi: “Không phải thuộc hạ của bọn Linh Xà đó chứ?”
Cậu thanh niên dừng tay lại đôi lát trước khi tiếp tục, sau đó cậu đáp: “Anh hỏi thật hay là hỏi chơi đó? Nếu anh nghĩ em là kẻ thù của anh, có lẽ khi nãy anh đã không cứu mạng em rồi, trái lại là bỏ mặc em nổ mất xác trên chiếc thuyền kia.”
Bi Long thở dài: “Vậy ư? Phải! Quả thực là tôi không thể phân biệt được ai là đồng minh, ai mới thực sự là kẻ thù, cho nên bây giờ mới nếm phải sự thất bại chua xót này.”
Cậu thanh niên trầm tư đôi lát rồi lắc đầu nói: “Mọi chuyện bên trong thế nào em không rõ, nhưng xin anh đừng buồn. Có thể giữ được mạng là may mắn lắm rồi, còn sống là còn tất cả. Anh đừng lo, em không phải là người của bọn Linh Xà gì gì đó đâu. Em vừa nghe cái tên này Linh Xà này lần đầu luôn đấy. Vậy là bọn nó không phải là Vựa Cá Thiên Hoàng sao? Ban đầu khi bọn em xin việc, bọn nó đã giới thiệu mình là vựa cá.”
“Bọn em?” – Bi Long có chút tò mò.
Cậu thanh niên gật đầu: “Em và thằng bạn thân chí cốt. Tụi em đều mồ côi từ nhỏ, lớn lên thì là dân bụi đời, đâu có giấy tờ gì, cho nên khi được vựa cá này nhận, bọn em vui lắm. Ai ngờ bọn nó lại là lũ lừa đảo, hỏi chuyện xong thì ập tới trố bọn em lên thuyền, chắc là muốn bán bọn em qua biên giới. Thằng bạn của em vùng vẫy thoát được, còn em thì không. Nếu không có anh, xem bộ em đã chết mất xác!”
Cậu thanh niên nói xong thì thắt nút băng bó lại: “Xong rồi! Em chỉ băng bó tạm thời như vậy thôi, chúng ta phải tìm một bệnh viện hay trạm xá nào đó để gắp viên đạn ra!”
Bi Long nhìn xuống chỗ băng bó rồi bật cười: “Xấu vậy!”
Cậu thanh niên chấp nhận sự thật: “Em biết chứ! Xin lỗi! Em chỉ làm theo phim thôi!”
“Tên gì đó?” – Bi Long hất hàm, ngắn gọn hỏi.
“Em là Nhất Anh.”
Bi Long chợp mắt đôi lát, hồi tưởng lại những trận sinh tử đã trải qua với Tài Lanh. Rốt cuộc người đàn em thân thiết này đã bỏ mạng vì mình, trong lòng Bi Long có chút trống rỗng và mất mác. Cuối cùng Bi Long mở mắt nói: “Không còn chỗ nào để về à? Có muốn theo anh không?”
Đôi mắt của Nhất Anh sáng rực như vì sao trong màn đêm: “Được chứ, nhưng mà chúng ta sẽ đi đâu?”
Bi Long đứng dậy sau rặng cỏ lau, hiêng ngang nhìn về phía chân trời, nơi mặt trăng sáng rực đang ló dạng sau tầng mây đen: “Về Thanh Long Hội!”
(( nhấn sao để hóng tiếp ))