Tín đứng trước gương trong căn phòng trọ nhỏ, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt cậu, đôi mắt sâu thẳm nhưng luôn chất chứa một nỗi lo lắng không tên. Cậu kéo khóa quần lên, kiểm tra lại từng đường nét trên cơ thể mình, như thể chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả thế giới sẽ biết được bí mật mà cậu đã giấu kín suốt hai mươi lăm năm cuộc đời. Đôi tay run run chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng, Tín hít một hơi thật sâu rồi tự nhủ: “Không ai biết đâu, miễn là mình cẩn thận.”
Bí mật của Tín không phải là thứ dễ dàng chia sẻ, ngay cả với chính bản thân cậu trong những khoảnh khắc đối diện với gương. Cậu không có dương vật như những người đàn ông bình thường khác. Thay vào đó, giữa hai chân cậu là một âm hộ – một đặc điểm cơ thể mà cậu đã phát hiện từ khi còn nhỏ nhưng không bao giờ dám hé môi với bất kỳ ai, kể cả gia đình. Mẹ cậu qua đời khi cậu mới lên năm, cha thì biền biệt xa nhà vì công việc, để lại Tín lớn lên trong sự cô đơn và tự khám phá bản thân. Cậu đã học cách sống khép kín, cách mặc đồ rộng để che giấu, cách tránh xa những tình huống có thể khiến người khác nghi ngờ. Suốt những năm cấp ba rồi đại học và cả khi đi làm, Tín luôn giữ khoảng cách an toàn với mọi người, trừ một người – Dũng.
Dũng là bạn thân của Tín từ hồi cấp ba. Anh chàng cao lớn, khuôn mặt góc cạnh, giọng nói trầm ấm và nụ cười dễ khiến người khác cảm thấy an tâm. Hai người gặp nhau lần đầu trong một trận bóng rổ ở sân trường, khi Tín vô tình ngã sõng soài vì cố cướp bóng từ tay Dũng. Thay vì cười nhạo, Dũng đã đỡ cậu dậy, phủi bụi trên áo Tín và nói: “Coi chừng chứ, mày mà gãy chân tao phải cõng mày về nhà đấy.” Từ đó, họ trở thành đôi bạn thân không rời, cùng nhau vượt qua những năm tháng học hành, thi cử rồi ra trường và may mắn làm chung một công ty quảng cáo ở Sài Gòn.
Nhưng Dũng không chỉ là bạn. Anh là người duy nhất khiến Tín cảm thấy vừa an toàn vừa bất an. Sự quan tâm của Dũng dành cho Tín đôi khi vượt xa mức tình bạn thông thường. Anh hay nhắn tin hỏi han Tín mỗi tối, mua đồ ăn sáng mang đến công ty cho cậu, thậm chí có lần còn đòi chở Tín về tận nhà dù nhà anh ở hướng ngược lại. Tín biết Dũng đã có bạn gái – Linh, một cô gái xinh xắn làm ở phòng nhân sự. Linh dịu dàng, đáng yêu, và rõ ràng rất yêu Dũng. Nhưng mỗi lần thấy Dũng bỏ Linh lại để chạy qua bàn Tín hỏi xem cậu có cần gì không, Tín lại thấy khó xử. Cậu không muốn làm người thứ ba, dù chỉ là trong tình bạn.
Hôm nay là ngày công ty tổ chức chuyến công tác ở Đà Lạt. Tín và Dũng được phân công cùng một nhóm để làm dự án quảng cáo cho một resort mới mở. Tín không thích những chuyến đi xa, vì chúng thường đi kèm với nguy cơ bị phát hiện. Nhưng cậu không thể từ chối, nhất là khi Dũng đã hào hứng vỗ vai cậu: “Đi chung với tao đi, tao với mày ở cùng phòng luôn, tiện bàn kế hoạch.” Tín chỉ biết gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
—
Chuyến xe rời Sài Gòn lúc sáu giờ sáng. Tín ngồi cạnh cửa sổ, tai nghe nhạc để tránh phải nói chuyện quá nhiều với Dũng, người đang ngồi bên cạnh và liên tục kể về những lần anh từng đi Đà Lạt với gia đình. “Lần này khác nha, đi với mày chắc vui hơn.” Dũng cười, tay vô tình đặt lên đùi Tín một cái rồi rút lại ngay. Tín giật mình, nhưng cố giữ vẻ mặt bình thản. Cậu không muốn Dũng nghĩ mình nhạy cảm quá mức.
Đến Đà Lạt vào buổi trưa, cả nhóm nhận phòng tại một khách sạn nhỏ nằm giữa rừng thông. Phòng của Tín và Dũng nằm ở tầng hai, có hai giường đơn và một cửa sổ lớn nhìn ra đồi thông xanh mướt. Tín đặt balo xuống, nhanh chóng kiểm tra phòng tắm. May mắn là cửa có khóa, cậu có thể yên tâm tắm rửa mà không sợ bị làm phiền. Dũng thấy Tín lúi húi kiểm tra cửa thì bật cười: “Mày làm gì căng thẳng vậy? Tao có ăn thịt mày đâu mà khóa kỹ thế.”
Tín đỏ mặt, lẩm bẩm: “Tại tao thích riêng tư thôi.” Dũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi nằm vật ra giường, tay gối sau đầu, mắt nhắm lại như đang tận hưởng không khí mát lạnh của cao nguyên.
Buổi chiều, cả nhóm họp để bàn kế hoạch chụp ảnh và quay video quảng cáo. Tín phụ trách phần nội dung còn Dũng lo phần hình ảnh. Hai người phối hợp ăn ý nhưng suốt buổi họp, Tín cảm nhận được ánh mắt của Dũng cứ lướt qua cậu nhiều lần. Có lúc anh còn cúi xuống gần Tín để chỉ vào bản thảo, hơi thở ấm nóng phả vào tai cậu khiến Tín phải né sang một bên.
“Mày sao vậy? Tao nói gì sai à?” Dũng hỏi, giọng hơi ngạc nhiên. Tín lắc đầu: “Không, tại nóng thôi.”
Đêm đó, sau khi ăn tối với cả nhóm, Tín viện cớ mệt để về phòng trước. Cậu cần thời gian một mình để sắp xếp lại cảm xúc. Dũng ở lại uống bia với mấy anh trong nhóm, nhưng không lâu sau, Tín nghe tiếng bước chân ngoài hành lang. Cửa phòng mở ra, Dũng bước vào, mùi bia thoang thoảng trên người anh. “Mày ngủ chưa?” Dũng hỏi, giọng hơi khàn vì men say.
“Chưa, tao mới tắm xong.” Tín trả lời, ngồi co chân trên giường, tay ôm gối che kín phần dưới cơ thể. Cậu đã mặc một chiếc quần thể thao rộng và áo thun dài tay như mọi khi để giấu đi những đường nét không nên bị nhìn thấy.
Dũng ngồi xuống giường đối diện, nhìn Tín một lúc rồi nói: “Mày lạ lắm, biết không? Lúc nào cũng như giấu cái gì đó. Tao là bạn thân mày mà, có gì mày không nói được với tao sao?” Giọng anh chân thành nhưng Tín chỉ thấy tim mình đập thình thịch. Cậu lắc đầu: “Không có gì đâu, mày nghĩ nhiều rồi.”
Dũng không hỏi thêm, chỉ đứng dậy lấy chai nước trong tủ lạnh rồi quay lại ngồi gần Tín hơn. “Tao say chút xíu thôi, ngồi đây với mày cho tỉnh.” Anh nói, rồi bất ngờ ngả người ra, đầu gối lên đùi Tín. Tín hoảng hốt, định đẩy Dũng ra nhưng anh đã nhắm mắt, miệng lẩm bẩm: “Thoải mái đi, tao với mày còn lạ gì nhau nữa.”
Tín không dám động đậy. Cảm giác cơ thể Dũng áp sát khiến cậu căng thẳng đến mức đổ mồ hôi. Cậu sợ, không phải vì Dũng, mà vì chính mình. Nếu Dũng vô tình chạm vào, nếu anh phát hiện ra… Tín không dám nghĩ tiếp. Nhưng Dũng không làm gì cả, chỉ nằm đó, thở đều đều như sắp ngủ. Tín dần thả lỏng, tay vô thức đặt lên tóc Dũng, vuốt nhẹ như một thói quen từ hồi còn đi học.
Mọi thứ có lẽ đã yên ổn, nếu không có chuyện xảy ra vào sáng hôm sau.
—
Sáng sớm, Tín dậy trước để chuẩn bị cho buổi chụp hình. Cậu vào phòng tắm nhưng quên khoá cửa, cậu cởi đồ và đứng dưới vòi sen. Nước lạnh làm cậu tỉnh táo nhưng cũng khiến cậu không nghe thấy tiếng gõ cửa của Dũng nên cậu không biết được vẻ mặt bất ngờ và thích thú của anh khi phát hiện ra điểm bí mật của mình. Khi Tín bước ra, chỉ quấn khăn ngang hông vì nghĩ Dũng còn ngủ, cậu giật mình khi thấy Dũng đã ngồi dậy, mắt nhìn thẳng vào cậu.
“Ơ… mày dậy rồi à?” Tín lắp bắp, tay kéo khăn cao hơn để che kín phần dưới. Nhưng Dũng không trả lời ngay. Ánh mắt anh lướt từ vai Tín xuống eo, rồi dừng lại ở phần khăn quấn hờ. “Mày… mày không giống tao…” Dũng nói, giọng ngập ngừng nhưng đầy tò mò.
Tín tái mặt quay người định chạy vào phòng tắm nhưng Dũng đã đứng dậy, bước tới nắm tay cậu. “Đợi đã, Tín. Tao thấy rồi. Mày…mày không có…?” Dũng không nói hết câu, nhưng ánh mắt anh đủ để Tín hiểu rằng bí mật của mình đã bị lộ.
Cậu giật tay ra, hét lên: “Mày đừng nói nữa! Tao xin mày, đừng nói với ai!” Nước mắt trào ra, Tín ngồi thụp xuống sàn, ôm mặt. Dũng đứng đó, không biết phải làm gì, chỉ lặng lẽ quỳ xuống cạnh cậu. “Tao không nói với ai đâu. Tao thề. Nhưng mày phải kể tao nghe, được không? Tao là bạn mày mà.”
Tín không đáp. Cậu chỉ ngồi đó, run rẩy, trong khi Dũng nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, như muốn bảo vệ cậu khỏi cả thế giới đang sụp đổ. Tín ngồi co ro trên sàn phòng khách sạn, hai tay ôm mặt, nước mắt lăn dài trên má. Cậu không dám ngẩng lên nhìn Dũng, không dám đối diện với ánh mắt đang xoáy vào mình. Tiếng thở của Dũng vang lên đều đều trong không gian tĩnh lặng, như một nhịp đập gõ vào từng dây thần kinh căng cứng của Tín. Cậu đã tưởng tượng đến khoảnh khắc này hàng trăm lần trong đầu – ngày bí mật của mình bị phát hiện – nhưng không bao giờ nghĩ nó lại đến nhanh và bất ngờ như vậy, từ chính người bạn thân nhất.
Dũng quỳ xuống bên cạnh, tay vẫn đặt trên vai Tín nhưng không nói gì thêm. Anh im lặng như thể đang chờ Tín tự mở lời. Nhưng Tín không thể, cậu chỉ muốn biến mất khỏi căn phòng này, khỏi ánh mắt của Dũng, khỏi tất cả. Cuối cùng, khi không chịu nổi sự ngột ngạt, Tín bật dậy lao vào phòng tắm và khóa cửa lại. Tiếng nước từ vòi sen bật mạnh, át đi tiếng nấc nghẹn ngào của cậu.
Dũng đứng ngoài, gõ nhẹ lên cửa. “Tín, mở cửa ra đi. Tao không làm gì mày đâu. Tao chỉ muốn hiểu thôi.” Giọng anh trầm, pha chút lo lắng. Nhưng Tín không đáp. Cậu đứng dưới vòi nước, để dòng nước lạnh buốt dội lên người, cố rửa trôi cảm giác nhục nhã đang bóp nghẹt lồng ngực. Dũng biết rồi, Dũng thấy rồi, không còn đường quay lại nữa.
Mười phút trôi qua, Tín tắt nước, lau người và mặc lại quần áo. Cậu không thể trốn mãi trong phòng tắm. Khi bước ra, Dũng vẫn đứng đó, dựa lưng vào tường, đôi mắt đỏ hoe như thể anh vừa trải qua một trận đấu nội tâm dữ dội. “Mày ổn không?” Dũng hỏi, giọng khàn khàn.
Tín gật đầu nhưng ánh mắt cậu tránh xa Dũng. “Tao xin mày, đừng nói với ai. Tao sẽ nghỉ việc, tao sẽ đi khỏi đây, chỉ cần mày đừng nói gì hết.” Giọng Tín run rẩy, gần như van xin.
Dũng bước tới, nắm lấy vai Tín, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mình. “Mày nghĩ tao là loại người đó hả? Tao là bạn mày, Tín. Tao không nói với ai hết, tao thề nhưng mày phải tin tao, được không? Tao không ghê tởm mày, tao không khinh mày. Tao chỉ…tao chỉ hơi sốc thôi.”
Tín nhìn vào mắt Dũng, thấy sự chân thành trong đó nhưng vẫn không thể xóa đi nỗi sợ hãi trong lòng. “Mày không hiểu đâu. Mày không biết tao sống thế nào đâu. Tao không phải đàn ông, Dũng. Tao không giống mày.”
Dũng buông vai Tín ra, ngồi xuống giường, tay vò đầu. “Tao biết, tao cũng thấy rồi nhưng tao không quan tâm mày có gì hay không có gì. Mày vẫn là Tín, là thằng bạn thân nhất của tao. Chỉ là…tao muốn mày kể tao nghe, này giấu chuyện này bao lâu rồi?”
Tín ngập ngừng rồi cũng ngồi xuống giường, cách Dũng một khoảng. Cậu bắt đầu kể, giọng nhỏ dần như sợ chính mình nghe thấy. Kể về những ngày còn nhỏ, khi nhận ra cơ thể mình không giống những đứa con trai khác trong lớp. Kể về những đêm trốn trong phòng, khóc một mình vì không dám hỏi ai. Kể về cách cậu học cách sống giả tạo, cách từ chối mọi lời mời đi bơi, đi tắm suối, đi bất cứ đâu có thể lộ ra bí mật. Dũng lắng nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu hoặc thở dài.
Khi Tín kể xong, cả hai im lặng. Dũng đứng dậy, lấy hai chai nước từ tủ lạnh, đưa một chai cho Tín. “Mày thật đáng thương.” Anh nói, giọng trầm buồn. “Tao không biết mày phải chịu đựng thế này. Nếu tao biết sớm hơn, tao đã…”
“Đã làm gì?” Tín ngắt lời, cười nhạt. “Bảo vệ tao? Che chở tao? Mày không cần làm vậy đâu. Tao sống được tới giờ là vì tao không để ai biết. Giờ mày biết rồi, tao không biết phải sống tiếp thế nào nữa.”
Dũng nhìn Tín, ánh mắt phức tạp. “Tao sẽ không để mày phải sống một mình với sự đau khổ này nữa, tao ở đây với mày, được không?”
Tín không trả lời. Cậu không biết phải tin Dũng thế nào, khi chính cậu còn không tin nổi bản thân mình.
—
Buổi sáng hôm đó, cả nhóm tiếp tục công việc chụp hình ở resort. Tín cố gắng tập trung vào công việc, nhưng đầu óc cậu rối bời. Dũng vẫn cư xử như bình thường, thậm chí còn chu đáo hơn, lúc thì đưa nước cho Tín, lúc thì đứng che nắng cho cậu khi cả nhóm làm việc ngoài trời. Nhưng mỗi lần tay Dũng vô tình chạm vào người Tín, cậu lại giật mình, như thể sợ anh sẽ làm gì đó bất ngờ.
Đến tối, sau khi hoàn thành xong phần việc, cả nhóm tổ chức một buổi tiệc nhỏ ở sân sau khách sạn. Tín không muốn tham gia, nhưng Dũng kéo cậu đi. “Ngồi trong phòng hoài mày buồn thêm đấy. Ra đây với tao, uống chút cho thoải mái.” Tín miễn cưỡng đồng ý nhưng chỉ ngồi một góc, cầm ly nước cam tránh xa đám đông đang cười nói ầm ĩ.
Dũng uống vài lon bia với mấy anh trong nhóm, rồi quay lại ngồi cạnh Tín. Mặt anh đỏ gay vì men say, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo. “Mày sao cứ căng thẳng vậy? Tao nói rồi, tao không làm gì mày đâu.” Dũng nói, giọng hơi lè nhè.
“Tao biết.” Tín đáp, nhưng tay cậu siết chặt ly nước. “Nhưng tao không quen. Mày biết rồi, tao thấy kỳ lắm.”
Dũng cười, đặt tay lên vai Tín. “Kỳ gì mà kỳ. Tao với mày còn lạ gì nhau. Mày nghĩ tao để ý cái đó hơn tình bạn của tụi mình hả?” Anh ngừng một lúc, rồi hạ giọng: “Nhưng mà tao tò mò thật. Tao chưa bao giờ thấy… cái đó trên người đàn ông.”
Tín cứng người, quay sang nhìn Dũng. “Mày nói gì?”
Dũng nhún vai, nụ cười nửa miệng. “Thì tao nói thật. Tao thấy sơ sơ lúc sáng nhưng không rõ lắm. Tao chỉ nghĩ…nó có giống hay khác gì với của con gái không thôi? Mày đừng giận, tao say nên nói bậy thôi.”
Tín đứng phắt dậy định bỏ đi nhưng Dũng nắm tay cậu kéo lại. “Thôi, tao xin lỗi. Đừng giận, tao không có ý gì đâu.” Nhưng ánh mắt Dũng không giống lời anh nói. Nó sáng lên, pha chút tò mò và cả dục vọng mà anh không giấu nổi.
Cả hai về phòng trong im lặng. Tín nằm quay mặt vào tường, không muốn nói chuyện. Dũng tắm xong, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi, nằm xuống giường bên cạnh, cậu nghĩ Dũng sẽ ngủ nhưng không. Anh ngồi dậy, quay sang Tín.
“Tín, tao hỏi thật nhé. Mày không cần trả lời nếu không muốn.”
Tín không động đậy, nhưng tim cậu đập thình thịch. “Hỏi gì?”
Dũng hít một hơi sâu, giọng hơi run: “Tao…tao có thể nhìn nó không? Cái…cái đó của mày. Tao thề tao không làm gì hết, chỉ nhìn thôi.”
Tín bật dậy, trợn mắt nhìn Dũng. “Mày điên à? Mày nghĩ gì mà đòi nhìn?”
Dũng giơ hai tay lên như thể đầu hàng. “Tao xin lỗi, tao không có ý xúc phạm mày. Tại tao…tao không hiểu sao tao cứ nghĩ về nó cả ngày nay. Tao không khinh mày, tao chỉ muốn biết thôi. Mày là bạn tao, tao không muốn mày nghĩ tao coi mày là trò đùa.”
Tín thở dốc, không biết phải trả lời thế nào. Cậu vừa tức giận vừa xấu hổ nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu lại cảm thấy một chút gì đó kỳ lạ, như thể sự tò mò của Dũng không hoàn toàn là điều xấu. “Mày say rồi, mau ngủ đi.” Tín nói, giọng khô khốc.
Nhưng Dũng không chịu. Anh đứng dậy bước tới gần Tín, quỳ xuống trước mặt cậu. “Tao không say tới mức không biết mình đang nói gì. Tao nghiêm túc đấy. Chỉ nhìn thôi, tao thề. Nếu mày không muốn, tao không ép.”
Tín nhìn vào mắt Dũng, thấy sự chân thành xen lẫn dục vọng trong đó. Cậu không biết tại sao nhưng tay cậu run run, từ từ kéo mép quần xuống. Dũng nuốt nước bọt, mắt dán chặt vào phần cơ thể Tín vừa lộ ra, cái lồn của Tín hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn mờ ảo, không hề có lông, hồng hào và hoàn toàn khác biệt với cơ thể đàn ông mà Dũng từng biết. Anh thở mạnh, tay vô thức nắm chặt thành giường.
“Trời ơi…” Dũng lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Nó…nó đẹp thật.”
Tín đỏ mặt, kéo quần lên ngay lập tức. “Nhìn xong rồi thì ngủ đi!” Cậu nạt anh rồi quay mặt đi, tim đập thình thịch. Dũng gật đầu nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Tín. Anh nằm xuống giường nhưng cả đêm đó không ai trong hai người ngủ được.
—
Sáng hôm sau, không khí giữa họ nặng nề hơn bao giờ hết. Dũng cố cư xử như không có gì xảy ra nhưng Tín biết, mọi thứ đã thay đổi, lằn ranh giữa tình bạn và một thứ gì đó sâu hơn đã bắt đầu vỡ vụn và cậu không biết phải đối mặt với nó thế nào.
Cho em hỏi em đăng lần hai truyện mà h em không biết làm sao tải chương lên á em sợ đăng Chương truyện 2 mà nó vào truyện 1 em có cần làm j k xin chỉ 👉👈
Bạn phải đặt tiêu đề truyện kèm chương kế bên để bên mình có thể phân loại và tự động cập nhật truyện lên nha. Ví dụ bạn gửi truyện “Bạn Thân Bí Mật” chương 2
Thì lúc gửi truyện tiêu đề sẽ là “Bạn Thân Bí Mật – Chương 2” để không bị nhầm truyện nha
cho mình hỏi làm cách nào để đăng truyện hoàn chỉnh ạ? mình đăng 1 chương và không biết làm sao để đăng chương tiếp theo. do lúc đăng không yêu cầu đăng nhập gì cả
bạn đăng theo cách cũ kèm tên chương bên ad sẽ tự động sắp xếp các chương cho hợp lý nha !