Nội dung truyện
Chiều hôm đó, Quang Khải nhắn tin: “Mày qua nhà tao ngay, đồ chó cái! Tao nứng cặc, đàn chó tao cũng đang đói.” Tuấn Anh run rẩy, lòng đầy tội lỗi nhưng chân tự động bước ra khỏi công ty, bắt xe đến nhà Khải. Nhà Khải ở ngoại ô, biệt thự rộng, nuôi đàn chó rottweiler dữ tợn, năm con đực to tổ chảng, lúc nào cũng lưỡi thè lè, cặc chó đỏ hỏn lòi ra vì mùi dâm đãng. Khải mở cửa, body đô con nhễ nhại mồ hôi, hôi hám như con thú, quần jeans rách tụt xuống, cặc cứng ngắc chỉa ra. “Mày quỳ xuống liếm mồ hôi tao đi, đồ biến thái! Mày có thấy mình tội lỗi không, hả? Một thằng 29 tuổi quỳ gối liếm hôi bạn học, mày nghĩ sao nếu cậu Hùng mày tôn trọng biết mày là con đĩ thế này?” Khải cười hô hố, giọng trai Bắc khàn khàn, tay ấn đầu Tuấn Anh xuống nách nó, đầy mồ hôi mặn chát. Tuấn Anh liếm sạch, nuốt ực, lòng đầy xấu hổ: “Con… con tội lỗi lắm anh Khải ơi, con xấu hổ vì thích bị anh làm nhục, con kích thích khi nghĩ cậu con biết…” Cặc nó giật giật, nước nhờn rỉ ra quần.
Khải không dừng lại, nó kéo Tuấn Anh ra sân sau, nơi đàn chó đang sủa inh ỏi. “Bây giờ mày để đàn chó tao gangbang mày đi, đồ đồi bại! Mày nghĩ sao nếu tao quay video nữa, lan truyền tiếp, mọi người thấy mày bị chó đụ lần hai, mày còn mặt mũi nào sống không? Hay mày thích thế, thích bị khinh thường như con thú?” Khải quay điện thoại, cười vênh váo, oai phong dù bị ghét ở trường. Tuấn Anh nằm sấp trên cỏ, quần tụt, mông chổng lên, lòng đầy tội lỗi nhưng khoái lạc dâng trào. “Con… con sợ lắm anh, nhưng con nứng quá… con muốn bị chó làm nhục, con tội lỗi vì thích thế này.” Đàn chó lao vào, cặc chó đâm phầm phập vào lỗ đít Tuấn Anh, public giữa sân nhà nhưng Khải mở cổng cho hàng xóm nhìn, vài thằng đàn ông đi qua thấy cảnh bệnh hoạn, chúng cười ré lên: “Đm, thằng Tuấn Anh bị chó đụ kìa, đồ bệnh hoạn!” Khải đứng đó, xỉ mũi nhả dãi đầy người Tuấn Anh, bắt liếm sạch giữa lúc bị gangbang. Tuấn Anh nuốt ực, mắt long lanh nước, nghĩ: “Mình là đồ tội lỗi, bị chó đụ trước mặt mọi người, nhưng sao mình lại bắn tinh thế này? Sao sự xấu hổ lại khiến mình khoái lạc đến thế?”