Hương trầm trong phòng vẫn còn thoang thoảng, nhưng không át được mùi rượu nồng và mùi dục vị vương vấn. Tiêu Yến Hành đứng giữa phòng, hai tay nắm chặt thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu.
Trước mắt hắn vẫn hiện rõ cảnh tượng vừa chứng kiến: Chu Huấn nằm trên giường, quần áo xốc xếch, để lộ làn da trắng nõn cùng những hình xăm hoa mẫu đơn đỏ rực trên vai và đùi. Những gã đàn ông thô lỗ vây quanh, tay chân chúng sờ soạn khắp thân thể ấy, miệng phát ra những lời khiếm nhã.
Và Chu Huấn—lại không hề kháng cự, ngược lại còn cong lưng nghênh đón, phát ra những tiếng rên nức nở dâm đãng khi một gã trong bọn dùng lưỡi liếm vào hậu đình đang hé mở của hắn.
Giờ phòng chỉ còn hai người. Chu Huấn nằm trên giường, thở hổn hển, mắt đỏ ngầu nhìn Yến Hành với ánh mắt vừa thách thức vừa tuyệt vọng.
“Ngươi… ngươi tới làm gì?” Chu Huấn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng giọng run rẩy. “Ta đang làm việc, ngươi phá đám rồi.”
“Làm việc?” Tiêu Yến Hành bước từng bước nặng nề đến gần giường, giọng trầm đục như sắp nổ tung. “Cái gọi là làm việc của ngươi là cho phép bọn chúng sờ mó thân thể ngươi? Cho phép chúng dùng lưỡi liếm vào chỗ ấy?”
Chu Huấn cười gằn, tay vỗ nhẹ lên đùi trắng nõn: “Vậy thì sao? Thân thể này vốn đã bẩn rồi, thêm vài người cũng chẳng sao.”
Tiêu Yến Hành ôm Chu Huấn, tay run run lau nước mắt trên mặt cậu. “Ngươi… ngươi điên rồi sao?”
Chu Huấn không nói gì, chỉ khóc, khóc đến nỗi ngạt thở.
Hồi lâu sau, cậu mới nghẹn ngào nói: “Ngươi… ngươi đi tìm người khác… ta… ta chỉ là đồ chơi thôi… chơi chán thì vứt…”
“Im miệng!” Tiêu Yến Hành siết chặt vòng tay, “Ai nói ta đi tìm người khác?”
“Hai tiểu quan đó…”
“Là để chọc giận ngươi!” Yến Hành thở dài, giọng trầm xuống, “Ta thấy ngươi cứ nói những lời khiêu khích, tưởng ngươi không quan tâm… nên muốn thử xem…”
Chu Huấn ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe: “Thử cái gì?”
“Thử xem… ngươi có để ý đến ta không.” Yến Hành nói, ánh mắt phức tạp, “Nhưng ta không ngờ… ngươi lại làm chuyện điên rồ như vậy.”
Chu Huấn cười nhạt, mắt nhìn thẳng vào Yến Hành. “Ta cũng chỉ là vật thay thế thôi, làm gì mà chẳng được, ngươi cần gì quan tâm?”
Tiêu Yến Hành toàn thân run lên, nỗi tức giận và ghen tuông bị châm ngòi bởi những lời này bùng nổ. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ dùng hành động để trả lời.
Một cái giật mạnh, ngoại bào đỏ rực trên người Chu Huấn xé toạc hoàn toàn. Thân thể trắng nõn lộ ra dưới ánh đèn, những đóa mẫu đơn đỏ rực như đang nở rộ trong đêm, càng tôn lên vẻ dâm mỹ khó cưỡng.
“Ngươi làm gì vậy!” Chu Huấn thật sự hoảng sợ, bắt đầu phản kháng. Nhưng sức lực của một tiểu quan sao có thể so với cao thủ võ lâm như Yến Hành? Hai tay hắn bị khóa chặt trên đỉnh đầu, chân bị ép mở rộng, để lộ hậu đình vẫn còn ướt át vì nước bọt của những gã đàn ôn kia.
“Không… đừng… Yến Hành, ta cầu xin ngươi…” Chu Huấn lần đầu tiên cầu xin thật sự, nước mắt ứa ra.
Nhưng đã muộn. Tiêu Yến Hành đã cởi bỏ quần áo của mình, dương vật to lớn đã cứng ngắt từ lâu hiện ra, đầu vật ấy chói mắt màu đỏ thẫm.
“Ngươi muốn biết ta đối với ngươi ra sao?” Tiêu Yến Hành nói, giọng lạnh như băng. “Vậy để ta dùng cơ thể để cho ngươi đáp án.”
Không một chút chuẩn bị. Tiêu Yến Hành ấn mạnh hông, đẩy cả dương vật to lớn vào sâu trong hậu đình chật hẹp.
“Á—!!!!”
Tiếng thét của Chu Huấn vang lên đầy đau đớn. Sự xâm nhập thô bạo như muốn xé toạc thân thể hắn, đau đến mức tưởng chừng hông sắp vỡ làm đôi. Nhưng cùng với cơn đau, thân thể bị cải tạo bằng thuốc năm xưa lại phản ứng một cách phản bội—hậu đình bắt đầu tiết ra dịch nhờn, cơ vòng co bóp, ôm chặt lấy vật xâm nhập.
“Không… đừng… rút ra đi…” Chu Huấn vừa khóc vừa nói, mâu thuẫn giữa thể xác và tinh thần khiến hắn gần như điên loạn.
Tiêu Yến Hành không để ý, bắt đầu vận động. Mỗi lần ra vào đều dùng hết sức, hông đập vào đùi Chu Huấn phát ra tiếng “bốp bốp” vang dội. Dương vật cọ xát vào thành ruột non, tìm kiếm điểm nhạy cảm sâu bên trong.
“Ức… đừng đâm vào đó nữa! Ahhh…” Chu Huấn kêu lên khi Yến Hành tìm thấy điểm dâm. Khoái cảm dâng lên như sóng lớn, nhấn chìm lý trí.
Tiêu Yến Hành cười gằn, cố ý nhắm vào điểm ấy mà đâm: “Không thích sao? Nhưng thân thể ngươi lại rất thành thật.”
Quả thật, hậu đình của Chu Huấn co bóp dữ dội hơn, dịch nhờn tiết ra nhiều hơn, trộn lẫn với ít máu tạo thành chất lỏng đục ngầu chảy dọc theo khe hông. Mùi hương kỳ lạ—mùi của dục vọng, đau đớn và phản bội—lan tỏa khắp phòng.
“Ức… sẽ hỏng… ức… ta ghét ngươi…” Chu Huấn vừa khóc vừa nói, nhưng hông lại vô thức nâng lên nghênh đón.
“Ghét ta?” Tiêu Yến Hành nắm lấy dương vật của Chu Huấn—vật đã cứng trở lại và rỉ nước—bóp mạnh. “Nhưng cái này của ngươi lại nói ngươi thích lắm.”
Chu Huấn rên lên một tiếng, tinh dịch phóng ra trắng xóa lên bụng mình. Nhưng Yến Hành không dừng lại, ngược lại càng tăng tốc độ, đâm vào sâu hơn, mạnh hơn.
“Sâu quá! Sẽ hư… ưm… trướng… đồ xấu xa…đừng mà… ta vừa mới…ưm…” Chu Huấn nói những lời chửi rủa, nhưng tiếng rên lại đầy khoái lạc.
Cả đêm đó, Tiêu Yến Hành không ngừng chiếm đoạt thân thể Chu Huấn. Hắn dùng mọi tư thế—úp mặt, ngửa mặt, nằm nghiêng, ngồi trên—mỗi tư thế đều thô bạo và đầy tính trừng phạt. Chu Huấn khóc đến khản giọng, xuất tinh nhiều lần đến mức chỉ còn là chất lỏng trong suốt, nhưng thân thể vẫn tiếp tục đạt cực khoái dưới sự công kích không ngừng của Yến Hành.
Mãi đến gần sáng, khi Chu Huấn ngất đi vì kiệt sức và khoái cảm tột độ, Tiêu Yến Hành mới phóng thích lần cuối, rồi cũng mệt lả đổ xuống bên cạnh.
Ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào căn phòng hỗn độn. Tiêu Yến Hành tỉnh dậy trước, đầu đau như búa bổ, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên cạnh, tất cả cơn đau đều biến mất, thay vào đó là nỗi kinh hoàng tột độ.
Chu Huấn nằm co ro, toàn thân đầy vết bầm tím, vết cắn, vết xước. Hậu đình sưng đỏ, vẫn còn chật vật nuốt lấy nam căn, lộ ra một phần niêm mạc đỏ hồng bên trong—và nó vẫn đang co bóp nhẹ, như thể không nỡ rời xa dương vật của Yến Hành vốn đã mềm nhũn từ lúc nào.
Trên giường, dưới người Chu Huấn, là vũng dịch đục ngầu trộn lẫn tinh dịch, dịch nhờn và… ít máu.
“Chu… Chu Huấn…” Tiêu Yến Hành giọng run rẩy, tay chạm vào người bên cạnh.
Chu Huấn khẽ cựa mình, mắt mở ra, ánh mắt mờ đục không có thần. Khi nhìn thấy Yến Hành, hắn khẽ run, nhưng không nói gì.
“Ta… ta…” Tiêu Yến Hành muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại. Hắn nhớ lại tất cả những gì đã làm đêm qua—sự thô bạo, những lời nói tổn thương, sự chiếm đoạt không thương tiếc.
Nỗi hối hận như con sóng lớn nhấn chìm hắn. Yến Hành ôm chặt lấy Chu Huấn, mặt áp vào vai người, bắt đầu khóc—lần đầu tiên trong đời, vị nhị sư huynh nghiêm nghị này khóc như một đứa trẻ.
“Xin lỗi… xin lỗi… ta không cố ý… ta chỉ… chỉ là quá ghen… ta không thể chịu được khi thấy ngươi với người khác…” Tiếng khóc nấc nghẹn ngào.
Chu Huấn vẫn im lặng, nhưng thân thể lại có phản ứng—mỗi lần Yến Hành khóc nấc, dương vật dần cương nhẹ trong hậu đình của hắn lại nảy lên một chút, Chu Huấn cảm nhận rõ rệt sự xâm nhập của người đàn ông này.
Cuối cùng, khi Yến Hành định đứng dậy để lấy nước lau người cho Chu Huấn, dương vật của hắn hoàn toàn rút ra khỏi hậu đình vẫn còn mở hé.
Một dòng chất lỏng ồ ạt chảy ra—tinh dịch trắng đục trộn lẫn ít tơ máu hồng nhạt, chảy dọc theo đùi trắng nõn của Chu Huấn, tạo thành một cảnh tượng vừa dâm đãng vừa thương tâm.
Tiêu Yến Hành nhìn cảnh này, cảm giác tự ghê tởm dâng lên tột đỉnh. Hắn quỳ xuống giường, tay vả vào mặt mình không ngừng.
“Đánh đi! Đánh chết ta đi!” Hắn vừa đánh vừa nói, “Ta là đồ súc sinh! Ta đã làm gì với ngươi vậy…”
Chu Huấn cuối cùng cũng có phản ứng. Hắn chậm rãi ngồi dậy—dù mỗi cử động đều khiến toàn thân đau nhức—và đưa tay nắm lấy tay Yến Hành đang tự vả mình.
“Đừng đánh nữa.” Giọng nói khàn đục vì khóc và rên suốt đêm.
“Chu Huấn, ta…” Yến Hành ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu, mặt sưng vù vì những cái tát tự vả.
“Ta biết.” Chu Huấn cắt ngang, “Ta biết ngươi không cố ý. Và… ta cũng có lỗi. Ta cố tình khiêu khích ngươi, cố tình để ngươi thấy ta với người khác… vì ta ghen.”
“Ghen?” Yến Hành ngơ ngác.
Chu Huấn cười khẽ, nụ cười đầy cay đắng: “Phải, ghen tị. Ghen vì ngươi luôn nhớ đến tiểu sư đệ, ghen vì ngươi dành cho hắn thứ tình cảm cao quý mà ta không bao giờ có được. Ta chỉ là một tiểu quan bẩn thỉu, từng bị bao người chơi đùa, thân thể này đã quá dơ bẩn để xứng với tình yêu của ngươi.”
“Không! Không phải vậy!” Yến Hành nắm chặt tay Chu Huấn, “Ngươi không bẩn. Và ta… ta đã không còn yêu Mộ Kha nữa. Đúng, trước đây ta từng yêu hắn, nhưng đó là chuyện của quá khứ. Từ khi gặp ngươi, từ cái đêm say rượu đầu tiên ấy, trái tim ta đã dần thay đổi.”
Hắn hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt Chu Huấn: “Ta yêu ngươi, Chu Huấn. Yêu cái tính dâm đãng của ngươi, yêu sự độc miệng kiêu kỳ của ngươi, yêu cả cái tính cách trẻ con ghen tuông này. Ta yêu tất cả con người thật của ngươi—cả phần kiêu ngạo lẫn phần yếu đuối, cả phần dâm đãng lẫn phần chính nghĩa.”
Chu Huấn mắt mở to, không tin vào những gì đang nghe.
“Đừng bao giờ làm vậy nữa.” Yến Hành nói, giọng run run nhưng kiên định, “Đừng bao giờ để ta thấy ngươi với người khác, ta sẽ phát điên mất. Ngươi là của ta, và chỉ của ta thôi. Còn ta—ta cũng là của ngươi, mãi mãi.”
Nước mắt Chu Huấn cuối cùng cũng trào ra. Hắn ôm chầm lấy Yến Hành, khóc như một đứa trẻ. “Ta… ta cũng yêu ngươi… từ lâu rồi… nhưng ta sợ… sợ ngươi chỉ coi ta là công cụ… sợ ngươi không thể chấp nhận quá khứ của ta…”
“Quá khứ không quan trọng.” Yến Hành hôn lên trán Chu Huấn, “Quan trọng là hiện tại và tương lai. Và tương lai của ta, chỉ muốn có ngươi bên cạnh.”
Hai người ôm nhau một lúc lâu, cho đến khi Chu Huấn khẽ rên lên vì đau. Yến Hành lập tức buông ra, nhẹ nhàng đỡ Chu Huấn nằm xuống.
“Để ta chăm sóc cho ngươi.”
Hắn đi lấy nước ấm và khăn sạch, nhẹ nhàng lau sạch cơ thể Chu Huấn. Mỗi khi chạm vào vết thương, hắn đều xin lỗi, nụ hôn nhẹ đặt lên đó như muốn hôn lành mọi tổn thương.
Khi lau đến hậu đình sưng đỏ, Yến Hành lại suýt khóc. Hắn lấy ra lọ dược cao trị thương mà mình luôn mang theo, nhẹ nhàng thoa lên, ngón tay nhẹ nhàng đẩy thuốc vào sâu bên trong.
“Đau không?” Hắn hỏi.
Chu Huấn lắc đầu, mặt ửng hồng: “Không… mát lắm…”
Nhưng thân thể lại không nghe lời—dưới sự kích thích nhẹ nhàng của ngón tay, hậu đình lại bắt đầu co bóp, dương vật Chu Huấn lại chớm cứng.
Yến Hành nhìn thấy, không trách mắng mà cười dịu dàng: “Thân thể ngươi thật thành thật.”
Hắn cúi xuống, dùng miệng bao lấy dương vật non nớt của Chu Huấn. Khác với sự thô bạo đêm qua, lần này hắn dịu dàng vô cùng, lưỡi nhẹ nhàng liếm dọc thân vật, rồi nuốt sâu vào cổ họng.
“Ưm… Yến Hành…” Chu Huấn rên lên, tay nắm chặt ga giường.
Yến Hành dùng tay tiếp tục xoa bóp nhẹ nhàng bên trong hậu đình, ngón tay tìm đến điểm gồ bên trong nhưng chỉ nhẹ nhàng vuốt ve chứ không ấn mạnh. Dưới sự phục vụ kép này, Chu Huấn nhanh chóng đạt cực khoái, tinh dịch trắng trong phóng vào miệng Yến Hành.
Nhưng Yến Hành không dừng lại, hắn tiếp tục dùng miệng và tay kích thích, giúp Chu Huấn đạt thêm hai lần cực khoái nữa, cho đến khi Chu Huấn mệt lả, dương vật mềm nhũn không thể cứng lại được.
Sau đó, Yến Hành mới tự tay tuốt cho mình xuất tinh. Hắn không đâm vào hậu đình vẫn còn thương tích của Chu Huấn, mà đứng cạnh giường, tay nắm lấy dương vật mình, mắt nhìn không rời Chu Huấn.
Tinh dịch trắng đục bắn ra, rơi đầy lên ngực và bụng Chu Huấn. Yến Hành cúi xuống, dùng lưỡi liếm sạch từng giọt, hành động này khiến Chu Huấn mặt đỏ bừng nhưng trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
“Từ nay về sau,” Yến Hành nói sau khi liếm sạch giọt cuối cùng, “ngươi chỉ được phép như vậy với ta một mình. Còn ta—cũng chỉ dành tất cả cho ngươi.”
Chu Huấn gật đầu, kéo Yến Hành nằm xuống bên cạnh. Ánh nắng ban mai ấm áp chiếu vào phòng, xua tan bóng tối của đêm qua.
Hai con người từng là oan gia, giờ đây cuối cùng cũng tìm thấy sự hòa giải trong tình yêu. Vết thương trên thân thể có thể lành, vết sẹo trong lòng có thể mờ dần—chỉ cần có đủ thời gian và đủ yêu thương.