Tháng năm, trời bắt đầu nóng.
Tiêu Yến Hành rời Thiên Ân Các đã hơn một tháng. Chu Huấn ngồi bên cửa sổ lầu hai, mắt nhìn xa xăm về phía con đường dẫn đến Tiêu Diêu Phái. Tay vô thức xoay chiếc bình ngọc nhỏ – món quà Yến Hành để lại lần trước, bên trong đựng loại cao bôi trơn đặc biệt có pha xuân dược.
Cơ thể cậu đang ngứa ngáy.
Không phải ngứa thông thường, mà là thứ ngứa râm ran từ sâu trong nhục bích, từ nơi hậu huyệt đã bị tẩm thuốc nhiều năm. Mỗi khi đêm về, cơn ngứa ấy lại trỗi dậy, khiến cậu trằn trọc không yên, thân thể nhớ lại cảm giác bị đâm xuyên, bị chiếm đoạt.
Đặc biệt là… nhớ đến Tiêu Yến Hành.
“Chết tiệt…” Chu Huấn tự mắng mình, đứng dậy đi quanh phòng. Căn phòng này do Ân Bách Diệp chuẩn bị cho cậu sau khi chuộc thân, tuy không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi, quan trọng nhất là không ai ép cậu tiếp khách nữa.
Nhưng giờ đây, cậu lại tự mình thèm khát điều đó.
Không, chính xác hơn là thèm khát một người cụ thể – Tiêu Yến Hành, gã đàn ông nghiêm nghị ít nói, mỗi lần làm tình đều như đang trừng phạt tội nhân, nhưng động tác lại vô cùng chuẩn xác, mỗi cú đâm đều chạm đúng điểm yếu khiến cậu điên cuồng.
Một tháng rưỡi. Đã một tháng rưỡi không gặp.
Chu Huấn biết Yến Hành về thăm sư môn, thăm tiểu sư đệ Mộ Kha – người mà hắn từng yêu đơn phương. Cứ nghĩ đến đây, trong lòng cậu lại dâng lên cảm giác chua xót khó tả. Cậu là ai? Một kẻ từng làm nam kỹ, thân thể dơ bẩn, sao dám mong chiếm được trái tim của Tiêu nhị công tử?
Nhưng cơ thể không biết nói dối. Mỗi đêm, hậu huyệt co bóp trống rỗng, dịch thể ấm nóng rỉ ra ướt đẫm nội y. Có những lúc, cậu phải dùng ngón tay thọc sâu vào, tưởng tượng đó là dương vật to lớn của Yến Hành, mới tạm thời giải tỏa được cơn thèm khát.
Rốt cuộc, vào một buổi chiều cuối tháng, Tiêu Yến Hành quay lại.
Hắn mang theo một túi quà, nói là Mộ Kha gửi tặng Chu Huấn – mấy bộ quần áo mới và một ít cao bổ thận. Chu Huấn tiếp nhận, miệng cười nhưng trong lòng đắng ngắt.
“Tiêu nhị công tử đi một chuyến lâu thế, ở lại chơi với tiểu sư đệ vui lắm nhỉ?” Chu Huấn buông lời, giọng chua chát.
Yến Hành nhíu mày: “Ngươi lại bắt đầu.”
“Bắt đầu cái gì? Ta chỉ hỏi thôi mà.” Chu Huấn cười nhạt, tay mân mê bộ quần áo, “Tiểu Mộ Kha thật tâm tình, còn nhớ đến ta cái thân phận hèn mọn này.”
“Chu Huấn!” Yến Hành quát, ánh mắt lạnh băng.
Nhưng Chu Huấn không dừng, ngược lại càng buông lời khiêu khích: “Sao? Nói trúng tim đen rồi? Tiêu nhị công tử đi một tháng rưỡi, ban đêm có nhớ ai không? Hay là… đã tìm được tiểu quan nào ngoan ngoãn, dịu dàng hơn ta để giải quyết nhu cầu?”
Yến Hành nhìn cậu chằm chằm, trong mắt lóe lên tia giận dữ. Hắn không nói gì, xoay người bỏ đi.
Chu Huấn đứng nguyên tại chỗ, tay nắm chặt bộ quần áo đến nỗi móng tay đâm vào lòng bàn tay. Cậu biết mình đã đi quá xa, nhưng không kiềm chế được. Ghen tuông như con rắn độc bò trong lòng, cắn xé trái tim vốn đã chằng chịt vết thương.
Ba ngày sau, Chu Huấn nghe tin Tiêu Yến Hành thường xuyên lui tới “Túy Hương Lâu” – một thanh lâu nam quán nổi tiếng trong thành.
Tin tức này như giọt nước làm tràn ly. Chu Huấn đứng trước gương, nhìn thân thể mình – làn da trắng nõn điểm xăm hoa mẫu đơn đỏ rực, vết tích của những năm tháng nhục nhã. Cậu cười, nước mắt lăn dài.
“Được, ngươi muốn chơi, ta phụng bồi.”
Cậu tìm đến Túy Hương Lâu, thẳng thừng yêu cầu tú bà treo tên mình lên. Tú bà ngạc nhiên: “Chu công tử, ngươi không phải đã được Ân công tử chuộc thân rồi sao?”
“Ta thích, không được sao?” Chu Huấn ném ra một túi vàng, “Treo lên, giá cao gấp đôi. Hôm nay ta muốn tiếp khách.”
Tin tức lan nhanh như cháy rừng. Chu công tử của Thiên Ân Các, tiểu quan từng nổi tiếng khắp kinh thành, nay trở lại nghề. Đám khách làng chơi đều xôn xao.
Chu Huấn ngồi trong phòng, thản nhiên uống rượu. Cậu mặc bộ y phục mỏng manh, áo ngoài màu hồng nhạt, bên trong chỉ một lớp sa mỏng, để lộ đường cong cơ thể và hình xăm gợi cảm. Hậu huyệt đã được bôi đầy cao bôi trơn có xuân dược, đang nóng rực và ngứa ngáy.
Cánh cửa mở ra.
Tiêu Yến Hành bước vào, tay ôm hai tiểu quan trẻ tuổi, mặt mày thanh tú, vẻ ngoài ngoan ngoãn. Hắn nhìn thấy Chu Huấn, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng.
“Ồ, Chu công tử cũng ở đây à?”
Chu Huấn tim đau nhói, nhưng mặt vẫn cười: “Tiêu nhị công tử cũng đến chơi sao? Xem ra hai vị tiểu công tử này hợp ý ngươi lắm.”
Yến Hành không đáp, ngồi xuống ghế, để hai tiểu quan ngồi hai bên. Một đứa đưa rượu, một đứa mớm trái cây, cử chỉ thân mật.
Chu Huấn uống cạn chén rượu, nói với tú bà: “Mở cửa ra. Hôm nay ta muốn chơi công khai.”
Tú bà do dự, nhưng thấy ánh mắt của Chu Huấn, đành phải nghe theo. Cánh cửa phòng rộng mở, cảnh tượng bên trong lộ ra trước mắt mọi người.
Bốn gã nam nhân thô kệch bước vào. Họ là khách quen của Túy Hương Lâu, từng nghe danh Chu Huấn nhưng chưa từng được hầu hạ. Nay thấy cơ hội, đều háo hức.
“Chu công tử, để lão phu hầu hạ ngươi nhé.” Một gã tay to thô kệch bước tới, tay sờ vào mặt Chu Huấn.
Chu Huấn không né tránh, ngược lại cười dâm đãng: “Được, hôm nay ta để các ngươi chơi thỏa thích.”
Bốn gã nam nhân vây quanh. Một tên xé toạc lớp áo ngoài của Chu Huấn, để lộ thân trên trần, hình xăm hoa mẫu đơn đỏ rực nổi bật trên làn da trắng nõn. Một tên khác cúi xuống, dùng lưỡi liếm dọc theo đường cong của đùi.
“Ôi, da thịt mịn thế…” Gã thứ ba thò tay nắm lấy ngực Chu Huấn, bóp mạnh núm vú đã chớm cứng.
Chu Huấn rên lên, thân thể run nhẹ. Cậu nhắm mắt, không nhìn về phía Tiêu Yến Hành, nhưng có thể cảm nhận ánh mắt như lửa đốt của hắn đang dán chặt vào mình.
Gã thứ tư đẩy Chu Huấn nằm xuống chiếu, kéo hai chân cậu mở rộng. Hậu huyệt màu hồng nhạt đã ướt nhẹp, co bóp nhịp nhàng như đang thở.
“Xem kìa, lỗ nhỏ này đang đợi chúng ta đây.” Gã nam cười to, ngón tay thô kệch chọc vào.
Chu Huấn kêu lên một tiếng, hông giật giật. Chất bôi trơn trộn lẫn dịch thể trong cơ thể chảy ra, tỏa mùi thơm nồng nặc của xuân dược.
Tiêu Yến Hành vẫn ngồi đó, tay siết chặt chén rượu đến nỗi muốn vỡ. Hai tiểu quan bên cạnh sợ hãi, không dám động đậy. Ánh mắt hắn đen kịt, như vực sâu nuốt chửng mọi thứ.
Trên chiếu, cảnh tượng càng thêm dâm loạn.
Bốn gã nam nhân phân công rõ ràng. Một tên ngồi phía trước, đút dương vật đã cứng ngắc vào miệng Chu Huấn. Hai tên khác cúi xuống vừa hôn núm vú vừa giữ chân cậu ra 2 phía giúp hạ thể Chu Huấn phơi bày một cách trần trụi. Tên cuối cùng thì dùng lưỡi liếm láp hậu huyệt đang hé mở.
Âm thanh mút chụt, tiếng rên rỉ, tiếng thở gấp hòa làm một. Chu Huấn thân thể cong lên, da thịt nổi đầy da gà. Cậu nhắm nghiền mắt, nước mắt lăn dài từ khóe mắt.
Tiêu Yến Hành đứng dậy.
Hắn bước tới, đứng trước cửa phòng, nhìn cảnh tượng dâm loạn trước mắt. Giọng nói lạnh băng vang lên: “Xem ra bản tính dâm đãng của ngươi không thể sửa được. Dù có là ai, ngươi cũng sẵn lòng.”
Lời nói như dao đâm thẳng vào tim Chu Huấn.
Cậu mở mắt, nhìn Tiêu Yến Hành, trong mắt tràn đầy đau đớn và tuyệt vọng. Rồi cậu cười, cười đến nỗi toàn thân run rẩy.
“Đúng vậy… ta vốn là đồ dâm đãng… ai chơi cũng được…”
Cậu đẩy đám người xung quanh ra, tự mình lột bỏ lớp nội y cuối cùng, để lộ thân thể hoàn toàn trần trụi. Rồi cậu quỳ trên chiếu, hai tay tự mình mở rộng hậu huyệt, để lỗ nhỏ màu hồng đang co bóp lộ ra trước mặt mọi người.
“Vào đi… ai muốn vào trước thì vào…” Chu Huấn nói, giọng run rẩy, “Ta sẽ tận lực phục vụ…”
Một gã nam nhân hưng phấn bước tới, dương vật to lớn đã cứng ngắc chĩa thẳng vào hậu huyệt Chu Huấn. “Để lão phu đi trước nhé!”
Nhưng trước khi hắn kịp tiến vào, một bóng người lao tới.
Tiêu Yến Hành như cơn gió, tay chân nhanh như điện, đánh bay cả bốn gã nam nhân ra xa. Hắn cởi áo ngoài phủ lên người Chu Huấn, rồi ôm chặt lấy cậu, đá cửa phòng đóng sập lại.
“Ra! Tất cả ra ngoài!” Tiếng quát của hắn vang lên như sấm.
Đám người trong phòng hoảng sợ bỏ chạy. Chỉ còn lại hai người họ.