Nội dung truyện
Chu Huấn hiểu rõ sự im lặng ấy là một sự đồng ý. Y nhanh chóng đứng dậy, tháo bỏ hết xiêm y kiều diễm, để lộ ra thân thể thon dài, mềm mại, quen với việc bị cải tạo và chơi đùa của khách nhân suốt nhiều năm. Trên bắp đùi trắng ngần của hắn, đóa mẫu đơn thứ hai cũng hiện rõ, như mời gọi. Y đã không còn là một nam tử thuần khiết; cơ thể y đã trở thành một công cụ hoan lạc, dày dặn kinh nghiệm giường chiếu.
Tiểu quan kinh nghiệm ấy không cần ai giúp. Hắn bước đến chiếc hộp gỗ, lấy ra một chiếc ngọc thể thô to màu trắng đục. Hắn ngồi xuống, tư thế dâm mỹ vô cùng, hai tay nâng ngọc thể, thuần thục đưa đầu ngọc vào nơi cấm địa.
“A…” Một tiếng rên nhẹ phát ra, không phải vì đau, mà vì sự quen thuộc và kích thích. Hắn đã dùng cách này để tự chuẩn bị cho vô số khách nhân. Chiếc ngọc thể nặng và thô dần đi sâu vào, khuếch trương nội bích một cách chậm rãi, bôi trơn và nới rộng từng nếp gấp. Chu Huấn chủ động dùng cơ thịt bên trong để trêu đùa chiếc ngọc thô, hắn nhếch mép cười, sự tham sắc dục đã ăn sâu vào máu thịt khiến hắn hưởng thụ cả quá trình này.
Ân Bách Diệp nhìn cảnh tượng đó với đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở càng lúc càng dồn dập. Hắn không cảm thấy hứng thú, nhưng luồng khí phản phệ lại khao khát thứ năng lượng đang phô bày trước mắt.
Khi Chu Huấn rút ngọc thể ra, nơi hậu huyệt đã hoàn toàn mở rộng, ướt át và sáng bóng. Hắn nhanh chóng bò đến bên cạnh Ân Bách Diệp, chủ động lật người hắn lại, đặt hắn nằm ngửa.