Gió thu lạnh lẽo thổi qua sân vắng của Tiêu Diêu Phái, cuốn theo vài chiếc lá vàng rơi lả tả. Tiêu Mộ Kha đứng tựa cửa sổ phòng mình, ánh mắt đăm chiêu hướng về phía xa, nơi rặng núi mờ xanh. Trong lòng y dâng lên một nỗi bất an khó tả, tựa như có sợi tơ đen vô hình đang thắt chặt lấy trái tim.
Mấy ngày gần đây, y không thể không nhận ra sự khác thường trong nội lực của Ân Bách Diệp.
Vốn dĩ, với tư cách là kỳ tài võ học của Tiêu Diêu Phái, lại là sư phụ trực tiếp chỉ dạy Bách Diệp, Mộ Kha cực kỳ nhạy cảm với từng biến hóa trong nội lực của đồ đệ. Nội lực của Bách Diệp mạnh lên rất nhanh, thậm chí nhanh đến mức khó tin. Nhưng thứ nội lực ấy không còn là sự thuần dương, ấm áp vốn có của Tiêu Diêu Phái, mà mang theo một luồng khí tức âm lãnh, u ám. Mỗi lần tiếp xúc gần, Mộ Kha đều cảm nhận được hàn ý phát ra từ cơ thể Bách Diệp, khiến lòng y không khỏi run lên.
Y bắt đầu mất ngủ, đêm đêm thao thức. Hình ảnh Bách Diệp sau mỗi lần luyện công hiện lên trong đầu: đôi khi kiệt sức, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, nhưng đôi mắt lại ánh lên thứ quang mang dữ dội khó kiểm soát. Có lúc, Bách Diệp đột nhiên trở nên cáu kỉnh, như thể có ngọn lửa gì đó đang thiêu đốt bên trong, khiến hắn không thể tự chủ.
Một đêm khuya, khi Bách Diệp đã chìm vào giấc ngủ, Mộ Kha nhẹ nhàng chạm vào bàn tay hắn. Một cảm giác lạnh lẽo xuyên qua đầu ngón tay, khác hẳn với hơi ấm bình thường. Mộ Kha giật mình rút tay lại, trong lòng dâng lên nghi hoặc.
Chẳng lẽ…
Y không dám nghĩ tiếp. Nếu Bách Diệp thật sự luyện tà công, hậu quả sẽ khôn lường. Không chỉ thân thể bị hủy hoại, mà tâm trí cũng sẽ dần bị ăn mòn, cuối cùng trở thành con quỷ mất nhân tính.
Quyết tâm điều tra rõ ràng, Mộ Kha bắt đầu để ý kỹ hơn đến từng hành động của Bách Diệp.
Một buổi chiều, Bách Diệp nói với Mộ Kha: “Sư phụ, đệ tử xuống núi săn thú, tối sẽ về.”
Mộ Kha gật đầu, nhưng trong lòng đã có chủ ý. Đợi Bách Diệp rời đi, y nhẹ nhàng vận khinh công, lặng lẽ đi theo.
Bách Diệp không xuống núi, mà ngược lại, đi sâu vào rừng rậm phía sau sơn trang. Mộ Kha càng thêm nghi ngờ, cẩn thận ẩn mình theo sát. Cuối cùng, hắn dừng chân trước một hang đá kín đáo, nhanh nhẹn lách vào.
Mộ Kha đợi một lúc, xác định bên trong không có động tĩnh gì lạ, mới dám nhẹ nhàng tiến vào. Y ẩn mình sau tảng đá lớn, thận trọng quan sát.
Cảnh tượng trước mắt khiến y chấn động.
Ân Bách Diệp đang ngồi xếp bằng trên mặt đất, toàn thân bốc lên một làn khói đen mỏng. Khuôn mặt hắn méo mó vì đau đớn, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Đôi mắt vốn trong sáng ngày nào giờ đây tràn ngập thù hận và điên cuồng, khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
Mộ Kha gần như không tin vào mắt mình. Đây rõ ràng là tướng luyện tà công!
Đợi khi Bách Diệp nhập định sâu, Mộ Kha mới dám lén lút bước vào trong hang. Y quan sát kỹ lưỡng, phát hiện dưới lớp đá lỏng lẻo có vết tích. Y nhẹ nhàng đào lên, tìm thấy một cuộn da dê cũ kỹ.
Tay run run, Mộ Kha mở cuộn da ra. Những dòng chữ và hình vẽ trên đó khiến y gần như đứng không vững.
Thiên Ân Hội Đỉnh tâm pháp!
Đây chính là thứ tà công khét tiếng đã từng gây ra bao thảm sát trong giang hồ, bị các phái chính đạo liệt vào hàng cấm kỵ! Mộ Kha từng nghe đại sư huynh Tiêu Trần Hàn nhắc đến, tâm pháp này đòi hỏi sự hy sinh và hấp thụ năng lượng sống từ máu hoặc… tình dục của người khác.
“Hội Đỉnh” – hai chữ này chợt lóe lên trong đầu Mộ Kha, khiến toàn thân y lạnh buốt.
Y chợt nhớ lại những đêm ngủ chung, những cái chạm trộm của Bách Diệp. Mỗi lần như vậy, hắn đều viện cớ là trời lạnh muốn được gần sư phụ, hoặc nói mơ ngủ say. Lúc đó, Mộ Kha chỉ cho rằng đồ đệ còn nhỏ, tính trẻ con, không mảy may nghi ngờ.
Giờ đây, nghĩ lại, mỗi lần chạm vào đó, nội lực trong cơ thể Mộ Kha đều có chút rung động nhẹ. Lúc ấy y còn tưởng là do mình mệt mỏi, nào ngờ…
Tất cả sự chăm sóc, sự ỷ lại của Bách Diệp bỗng chốc nhuốm màu lợi dụng và lừa dối. Mộ Kha cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, hơi thở trở nên khó nhọc.
Y cẩn thận đặt cuộn da trở lại chỗ cũ, lặng lẽ rời khỏi hang động. Trên đường về, bước chân Mộ Kha nặng trĩu. Gió thu thổi qua, nhưng không lạnh bằng sự băng giá trong lòng y.
Về đến phòng, Mộ Kha đóng cửa lại, tựa người vào cánh cửa mà thở dài. Sự thất vọng, tức giận, và cảm giác bị phản bội dâng lên đỉnh điểm. Y tự trách mình vì đã quá vô tư, quá tin tưởng và cưng chiều, để đứa trẻ y thương yêu nhất lại chọn con đường tội lỗi.
Mộ Kha không khóc, mà chỉ cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Cái lạnh từ sâu thẳm trái tim, lan tỏa khắp cơ thể.
Y nhớ lại ngày đó cách đây tám năm, khi mới mười sáu tuổi, trên đường trở về sơn trang, y phát hiện một đứa trẻ gần chết đói bên vệ đường. Đôi mắt ấy dù mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường kỳ lạ. Y không nỡ lòng, đem đứa trẻ ấy – chỉ nhớ mình họ Ân – về phái, thu nhận làm đồ đệ.
Từ đó, hai sư đồ cùng nhau luyện võ, cùng nhau trưởng thành. Bách Diệp luôn bám sát Mộ Kha, nói rằng sư phụ là người thân duy nhất của hắn. Mộ Kha cũng dốc lòng dạy dỗ, xem Bách Diệp như người thân.
Nào ngờ…
Mộ Kha hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên kiên định. Y biết mình không thể làm ngơ. Y phải đối diện và ngăn chặn Bách Diệp, không phải vì danh tiếng của Tiêu Diêu Phái, mà vì muốn cứu đồ đệ khỏi chính hắn.
Y quyết định chờ đợi Bách Diệp quay về, chuẩn bị cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Hoàng hôn buông xuống, bóng tối dần bao phủ Tiêu Diêu Phái. Mộ Kha ngồi trong phòng, trước mặt là ấm trà đã nguội lạnh. Y nghe thấy bước chân quen thuộc từ xa vọng lại, từng bước, từng bước, như giẫm lên trái tim y.
“Cọt kẹt” – cửa phòng bị mở ra.
Ân Bách Diệp bước vào, trên mặt còn vương chút mệt mỏi sau chuyến đi săn, nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách khác thường.
“Sư phụ, đệ tử về rồi.” Giọng hắn vẫn ấm áp như xưa.
Mộ Kha ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào đồ đệ, khẽ hỏi: “Ngươi… hôm nay đi đâu?”
Bách Diệp hơi ngẩn ra, rồi nhanh chóng trả lời: “Đệ tử đã nói, đi săn thú mà. Trên đường về còn gặp nhị sư bá, có nói chuyện vài câu.”
“Đi săn?” Mộ Kha chậm rãi đứng dậy, “Vậy tại sao trên người ngươi không dính chút bụi bẩn nào, ngược lại còn toát ra khí tức âm lãnh từ nơi thâm sơn cùng cốc?”
Ân Bách Diệp sắc mặt khẽ thay đổi, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Sư phụ nói gì thế? Đệ tử không hiểu.”
“Không hiểu?” Mộ Kha bước tới gần, “Vậy ngươi giải thích cho ta, tại sao nội lực của ngươi lại mang theo khí tức âm hàn như vậy? Đây không phải là Tiêu Diêu tâm pháp!”
Bách Diệp trầm mặc, ánh mắt dần trở nên phức tạp. Hắn nhìn Mộ Kha, như muốn nói gì đó nhưng lại không dám thốt ra.
Mộ Kha nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng đau lòng: “Bách Diệp, ngươi có biết ngươi đang làm gì không? Thiên Ân Hội Đỉnh tâm pháp là thứ tà công hại người hại mình, ngươi sao có thể…”
“Đủ rồi!” Bách Diệp đột nhiên ngắt lời, ánh mắt trở nên sắc bén, “Sư phụ đã theo dõi ta?”
“Ta không theo dõi ngươi, ta chỉ muốn cứu ngươi!” Mộ Kha giọng đầy xúc động, “Ngươi còn trẻ, không biết hậu quả của việc luyện tà công. Nghe lời ta, dừng lại đi, chúng ta cùng nhau tìm cách hóa giải.”
Bách Diệp cười lạnh: “Hóa giải? Sư phụ cho rằng đệ tử còn đường lui sao?” Hắn bước thêm một bước về phía trước, “Đệ tử luyện tâm pháp này, cũng là vì có đủ năng lực bảo vệ sư phụ, bảo vệ Tiêu Diêu Phái!”
“Ngốc a!” Mộ Kha đau lòng lắc đầu, “Bằng cách hy sinh người khác? Bằng cách trở thành kẻ mà giang hồ chê cười?”
“Hy sinh?” Bách Diệp đột nhiên cười, ánh mắt trở nên nguy hiểm, “Sư phụ cho rằng đệ tử đã hại ai đó sao?” Hắn tiến sát đến Mộ Kha, “Đệ tử chỉ lấy một chút nội lực của những kẻ đáng chết mà thôi. Còn với sư phụ…” Giọng hắn đột nhiên trở nên mê hoặc, “đệ tử chỉ dám nương tựa theo khí tức sư phụ ngủ say để bình ổn tâm pháp, chứ chưa bao giờ có ý nghĩ tổn hại đến sư phụ.”
Mộ Kha sửng sốt, không ngờ Bách Diệp lại thừa nhận dễ dàng như vậy, mà còn nói ra những lời khiến y kinh hãi.
“Ngươi… ngươi thật khiến ta thất vọng!” Mộ Kha giận dữ chỉ tay vào Bách Diệp, “Ta tuyệt không cho phép ngươi tiếp tục con đường tội lỗi này!”
Bách Diệp nhìn Mộ Kha giận dữ mà đau khổ, ánh mắt dần dịu lại, giọng đột nhiên trở nên yếu ớt: “Sư phụ… thật sự muốn từ bỏ đệ tử sao?”
Mộ Kha nhìn đôi mắt tựa như thú bị thương của Bách Diệp, trong lòng đau như cắt. Nhưng y biết mình không thể mềm lòng.
“Không phải ta từ bỏ ngươi, mà là ngươi đang tự từ bỏ chính mình.” Mộ Kha quay người, không dám nhìn thẳng vào mắt Bách Diệp, “Ngày mai, ta sẽ cùng ngươi đến gặp đại sư huynh, tìm cách hóa giải thứ tà công này.”
Sau lưng bỗng im lặng. Một lúc lâu sau, mới vang lên giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết của Bách Diệp: “Đệ tử… không thể nghe lời sư phụ được.”
Mộ Kha quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện Bách Diệp đã biến mất không dấu vết, chỉ để lại làn gió lạnh thổi qua cánh cửa đang mở.
Đêm khuya ấy, Tiêu Mộ Kha ngồi một mình trong phòng, nhìn ngọn đèn dầu chập chờn, trong lòng tràn ngập nỗi lo và bất an. Y biết, mọi chuyện giờ đã không còn đơn giản như trước. Mối quan hệ sư đồ tám năm tình thâm, rốt cuộc có còn giữ được không?
Ngoài cửa sổ, trăng thu tròn vành vạnh, ánh trăng bạc lạnh lẽo rọi xuống mặt đất, như phủ lên một tầng sương mỏng.
Trong bóng tối xa xôi, có đôi mắt đang âm thầm dõi theo căn phòng này, tràn đầy sự giằng xé và quyết tâm.