Tháng tư, hoa đào tàn rụng phủ kín lối vào Tiêu Diêu Phái. Chiếc xe ngựa màu đen dừng lại trước cổng, Ân Bách Diệp bước xuống trước, quay lại đỡ tay Tiêu Mộ Kha bước ra. Gió xuân còn vương chút se lạnh, Mộ Kha khẽ run, Bách Diệp liền cởi áo ngoại bào khoác lên vai người.
“Sư phụ về đến nhà rồi, vui không?” Bách Diệp cúi đầu hỏi nhỏ, tay vẫn nắm chặt bàn tay Mộ Kha.
Mộ Kha khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về dãy phòng gỗ phía đông – nơi hai sư đồ từng sống suốt sáu năm trời. Trong lòng dâng lên cảm giác khó tả, vừa ấm áp vừa xao xuyến.
Đại sư huynh Tiêu Trần Hàn đã ra đón, vẻ mặt vui mừng khôn xiết: “Tiểu sư đệ, Bách Diệp, các ngươi về rồi!”
Hàn huyên chốc lát, Bách Diệp và Mộ Kha về căn phòng cũ. Căn phòng vẫn giữ nguyên bày trí như xưa, giường gỗ nhỏ, bàn học, tủ sách… mọi thứ đều được lau chùi sạch sẽ, rõ ràng Trần Hàn đã dặn dò đệ tử chăm sóc chu đáo.
Mộ Kha đứng trước cửa sổ, ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ đã bóng loáng vì thời gian. “Ngày ấy, ta ngồi đây dạy ngươi đọc sách, luyện võ…” giọng nói nhẹ nhàng vương chút bồi hồi.
Bách Diệp đứng sau lưng, tay vòng qua eo người, cằm đặt lên vai: “Đệ tử nhớ rõ, sư phụ lúc ấy mặc bộ bạch y này, tóc buộc nửa, ngồi ngay ngắn như tiên đồng giáng thế. Đệ tử ngồi bên, lòng cứ thấp thỏm không yên, chỉ muốn…”
“Muốn gì?” Mộ Kha quay đầu lại, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào người sau lưng.
Bách Diệp cười khẽ, môi áp sát vành tai đã ửng hồng: “Chỉ muốn ôm lấy sư phụ, hôn lên cái cổ trắng nõn này.”
Mộ Kha hổ thẹn đẩy hắn ra: “Lúc ấy ngươi mới mười bốn, đã dám nghĩ những chuyện bất kính như vậy?”
“Đệ tử đối với sư phụ, từ lần đầu gặp mặt đã là bất kính rồi.” Bách Diệp không buông tha, tay đã len vào trong áo, xoa nhẹ vùng eo thon. “Chỉ là lúc ấy còn nhỏ, không dám biểu lộ.”
Không gian chật hẹp như khơi dậy ký ức năm xưa, cũng kích thích dục vọng đang âm ỉ cháy. Hơi thở của cả hai dần nóng lên. Bách Diệp xoay người Mộ Kha lại, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại. Nụ hôn ban đầu còn dịu dàng, dần dần trở nên tham lam, cuồng nhiệt.
“Bách… Bách Diệp… ban ngày ban mặt…” Mộ Kha thở hổn hển ngắt lời.
“Không ai dám vào đâu.” Bách Diệp nói, tay đã cởi dây đai lưng của người, “Hôm nay, đệ tử muốn ở chính nơi này… lại yêu sư phụ một lần.”
Áo dài tuột khỏi vai, da thịt trắng nõn lộ ra trong ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ. Bách Diệp đỡ Mộ Kha nằm xuống giường gỗ nhỏ – chính là chiếc giường ngày xưa hắn từng ngủ. Không gian chật hẹp khiến hai thân thể ép sát vào nhau, hơi ấm truyền qua từng thớ thịt.
Bách Diệp dùng lưỡi liếm dọc theo cổ Mộ Kha, xuống tới ngực, dừng lại ở hai điểm nhỏ màu hồng đang chớm cứng. “Sư phụ… thân thể người vẫn nhạy cảm như xưa.”
“Ngươi… đừng nói nữa…” Mộ Kha nhắm nghiền mắt, tay bám chặt mép giường.
Nhưng Bách Diệp không buông tha, ngược lại càng dùng lời nói khiêu khích: “Không nói sao được? Để đệ tử xem… hậu huyệt của nương tử đã ướt chưa.”
Nghe đến hai chữ “nương tử”, Mộ Kha toàn thân run lên, há miệng muốn trách mắng nhưng chỉ phát ra tiếng rên nhỏ. Bách Diệp cười đầy đắc ý, tay trượt xuống giữa hai chân, ngón tay chạm vào lỗ nhỏ vẫn còn khép chặt.
“Mở ra cho tướng công xem nào.” Giọng nói trầm thấp vang bên tai.
Mộ Kha do dự một chút, rồi khẽ giãn đôi chân. Ngón tay Bách Diệp nhẹ nhàng xâm nhập, cảm nhận sự ấm áp, chật hẹp bên trong. “Nóng quá… lại còn co bóp nữa… nương tử thật sự rất nhớ tướng công phải không?”
“Đừng… đừng nói nữa…” Mộ Kha mặt đỏ bừng, tay che lấy mắt.
Bách Diệp cúi đầu, dùng lưỡi liếm dọc theo thân dương vật non nớt đã cứng ngắt của Mộ Kha. “Thân thể nói rõ ràng hơn lời nói rồi.” Hắn nuốt trọn vật ấy vào miệng, kỹ thuật điêu luyện khiến Mộ Kha cong người lên, tiếng rên nghẹn lại trong cổ họng.
“Bách Diệp… chậm… chậm thôi…”
Nhưng Bách Diệp không nghe, ngược lại càng dùng lưỡi trêu đùa đầu nhỏ đang rỉ nước. Tay kia tiếp tục mở rộng hậu đình, hai ngón tay ra vào nhịp nhàng, tìm kiếm điểm nhạy cảm sâu bên trong.
“Ở đây phải không?” Bách Diệp ấn mạnh.
“A—!” Mộ Kha đột nhiên kêu lên, toàn thân run rẩy, tinh dịch phóng thẳng vào miệng Bách Diệp.
Nhưng Bách Diệp không dừng lại, ngược lại càng tăng tốc động tác ngón tay, đâm liên tục vào điểm G khiến Mộ Kha co giật không ngừng, xuất tinh liên tiếp.
“Không… không được nữa… ta… ta chịu không nổi…” Mộ Kha nước mắt lưng tròng, tay vươn ra nắm lấy cánh tay Bách Diệp.
Bách Diệp nhổ tay ra, thay vào đó là dương vật to lớn đã cứng ngắc từ lâu. “Nương tử, tướng công mới chỉ bắt đầu thôi.” Hắn ép hai chân Mộ Kha lên cao, đầu vật ấy chạm vào cửa hậu còn đang co giật.
Một cái đẩy mạnh, thân thể Mộ Kha cong thành cung, miệng mở to nhưng không phát ra âm thanh. Sự đầy ắp, xâm chiếm khiến hắn có cảm giác bị xé toạc, nhưng cùng với đó là khoái cảm dâng trào không tả xiết.
Bách Diệp bắt đầu vận động, mỗi lần ra vào đều nhắm thẳng vào điểm nhạy cảm sâu nhất. Tiếng thịt va chạm vang lên trong căn phòng nhỏ, hòa cùng tiếng rên nức nở của Mộ Kha.
“Nhẹ… nhẹ thôi… giường… giường sắp gãy rồi…”
“Gãy thì sao? Ngày xưa ta nằm trên giường này, đêm đêm đều tưởng tượng cảnh này.” Bách Diệp càng tăng tốc, tay nắm chặt eo Mộ Kha giữ chặt. “Sư phụ có biết không, có những đêm đệ tử phải ra ngoài tắm nước lạnh mới ngủ được.”
Mộ Kha nghe vậy, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả, vừa hổ thẹn vừa có chút… kích thích. Hắn khẽ nâng hông lên, đáp lại nhịp đâm của Bách Diệp.
Động tác nhỏ này khiến Bách Diệp trợn mắt: “Nương tử học nhanh thật.” Hắn đổi tư thế, kéo Mộ Kha ngồi dậy, để hắn ngồi lên trên.
“Tự mình động đi.” Bách Diệp ra lệnh, tay vẫn giữ chặt eo người.
Mộ Kha mặt đỏ đến tận mang tai, nhưng thân thể đã quen với khoái lạc, bản năng thúc giục hắn nhấc hông lên xuống. Dương vật to lớn cọ xát vào điểm nhạy cảm mỗi lần vận động, khiến hắn rên rỉ không ngừng.
“Tốt lắm… tiếp tục đi…” Bách Diệp khích lệ, một tay xoa bóp ngực Mộ Kha, tay kia nắm lấy dương vật đã cứng trở lại.
Mộ Kha càng lúc càng nhanh, khoái cảm tích tụ như sóng lớn sắp vỡ òa. “Ta… ta sắp…”
“Xuất đi.” Bách Diệp nói, tay siết chặt đầu vật ấy.
Mộ Kha hét lên, tinh dịch bắn ra trắng xóa. Co giật dữ dội của hậu đình khiến Bách Diệp cũng không kìm được, phóng thích sâu vào bên trong.
Hai người ôm nhau thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm giường chiếu. Bách Diệp đặt Mộ Kha nằm xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán người đang mệt lả.
“Lần sau… đừng ở đây nữa…” Mộ Kha thều thào.
Bách Diệp cười: “Sợ bị nghe thấy ư? Vậy tối nay ta dẫn nương tử đi nơi khác.”
Đêm đó, sau bữa cơm sum họp, Bách Diệp dắt Mộ Kha ra phía sau núi, nơi có một gian lều săn nhỏ cùng tấm thảm lông thú dày. Đây là nơi các đệ tử Tiêu Diêu Phái thường dùng khi đi săn hoặc tu luyện ngoài trời.
“Nơi này tốt, không sợ làm gãy giường.” Bách Diệp cười tinh nghịch, kéo Mộ Kha vào lều.
Trên tấm thảm lông thú mềm mại, Bách Diệp lại một lần nữa chiếm đoạt thân thể Mộ Kha. Lần này hắn càng thô bạo, mỗi cú đâm đều như muốn đóng sâu vào tận ruột. Mộ Kha khóc nấc không thành tiếng, tay bám chặt lông thú, hông vô thức nâng cao đáp trả.
“Nương tử… hậu huyệt của nương tử thật dâm đãng…” Bách Diệp thở hổn hển nói, “Co bóp chặt như muốn nuốt chửng tướng công.”
“Đừng nói… ừm…” Mộ Kha cắn chặt môi, nhưng tiếng rên vẫn lọt ra.
Bách Diệp đổi tư thế, để Mộ Kha nằm sấp, hông nâng cao. Tư thế này càng dễ dàng xâm nhập sâu. Mỗi lần đâm vào, Mộ Kha đều cảm thấy như có tia lửa điện chạy dọc sống lưng.
“Bách Diệp… chỗ đó… đúng rồi… tiếp tục…” Cuối cùng Mộ Kha cũng bỏ qua hổ thẹn, cầu xin khoái lạc.
Bách Diệp nghe vậy càng hưng phấn, tay nắm chặt hông Mộ Kha, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn là vệt mờ. Tiếng thịt va chạy, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc hòa làm một.
Mộ Kha liên tục đạt cực khoái, xuất tinh nhiều lần đến mức tinh dịch chỉ còn là chất lỏng trong suốt. Cuối cùng, khi Bách Diệp phóng thích lần nữa, hắn co giật dữ dội rồi ngất đi vì khoái cảm tột độ.
Bách Diệp ôm lấy thân thể mềm nhũn, nhẹ nhàng lau sạch bằng khăn ẩm, rồi đắp chăn lên người. Sáng hôm sau, như dự đoán, Mộ Kha không thể xuống giường, đùi mềm nhũn, eo đau nhức.
“Đều tại ngươi…” Mộ Kha trách móc, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ chiều chuộng.
Bách Diệp cười hì hì bưng cháo đến tận giường: “Tướng công tận tình chăm sóc nương tử là phải rồi.”
Mấy ngày sau, Mộ Kha dần hồi phục. Một chiều, hắn cùng Bách Diệp dạo bước trong vườn sau, bỗng nghe thấy âm thanh lạ phát ra từ gian nhà kho cũ.
“Đừng… Tiêu Yến Hành… chậm thôi…”
Giọng nói dâm đãng, quen thuộc – là Chu Huấn.
Tiếp theo là giọng của nhị sư huynh Tiêu Yến Hành, nhưng khác hẳn ngày thường nghiêm nghị: “Im miệng! Ngươi… ngươi cố tình muốn ta phải…”
Tiếng thịt va chạy vang lên, cùng tiếng rên rỉ của Chu Huấn.
Bách Diệp và Mộ Kha nhìn nhau, đều thấy ngạc nhiên. Bách Diệp khẽ kéo Mộ Kha đến gần, nhìn qua khe hở của ván gỗ.
Trong gian nhà kho, Chu Huấn bị ép úp mặt vào tường, quần áo xốc xếch, để lộ hình xăm hoa mẫu đơn đỏ rực trên đùi và vai. Tiêu Yến Hành đứng sau, quần hạ thấp, đang hung hăng đâm vào hậu đình của Chu Huấn.
“Tiêu tướng công… ngươi… ngươi đâm chết ta rồi…” Chu Huấn nói, nhưng giọng đầy khoái lạc.
“Im đi!” Tiêu Yến Hành mặt đỏ bừng, nhưng động tác hông càng thêm mạnh mẽ. “Bản tính dâm đãng, không trừng phạt không được!”
“Trừng phạt đi… trừng phạt nữa đi…” Chu Huấn lẳng lơ đáp lời, hông cong lên nghênh đón.
Mộ Kha mặt đỏ đến tận mang tai, quay đầu không dám nhìn. Bách Diệp cười khẽ, kéo hắn rời đi.
Tối hôm đó, khi hỏi chuyện đại sư huynh Tiêu Trần Hàn, mới biết chuyện: Mấy tháng trước, Tiêu Yến Hành đến Thiên Ân Các thăm Mộ Kha, gặp Chu Huấn. Một đêm hai người uống rượu say, không kiềm chế được đã có quan hệ. Từ đó, cứ cách vài ngày Yến Hành lại tìm đến Chu Huấn.
“Nhị sư đệ nói, bản thân không muốn, nhưng cái thân thể dâm đãng của Chu Huấn kia… khiến người ta không nhịn được.” Trần Hàn thở dài, “Huống hồ Chu Huấn kia cũng tự nguyện, nói là thích bị nhị sư đệ ‘trừng phạt’.”
Bách Diệp nghe xong cười lớn: “Vậy cũng tốt, nhị sư bá nghiêm nghị, cần có người như Chu Huấn giúp cho y đỡ buồn chán.”
Mộ Kha trách mắt nhìn hắn: “Ngươi đừng đem ai cũng nghĩ như mình.”
“Nhưng sư phụ không cũng thích sao?” Bách Diệp cười tinh nghịch, tay đã vòng qua eo người.
Mộ Kha đẩy ra, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm xúc ấm áp. Nhìn bốn phía Tiêu Diêu Phái thân thuộc, hắn biết dù thế nào, nơi này mãi là nhà.
Còn Bách Diệp – đệ tử kiêm tình nhân của hắn – sẽ luôn ở bên, dùng cách riêng của mình để “báo đáp” sư phụ.
Đêm đó, trong căn phòng cũ, lại một lần nữa vang lên tiếng rên nghẹn ngào, tiếng giường kêu cót két, và tiếng thì thầm yêu thương giữa hai sư đồ.
Kỷ niệm cũ chưa phai, tình mới càng thêm nồng. Trên giang hồ rộng lớn, có người để nhớ, có chỗ để về, ấy đã là hạnh phúc viên mãn nhất.