Tiêu Mộ Kha không còn né tránh ánh mắt của đệ tử, cũng không còn gượng ép giấu giếm những xung động trên thân thể khi bị Ân Bách Diệp chạm vào. Hắn đã chấp nhận, không chỉ tình cảm, mà còn cả những khoái lạc xác thịt mà đệ tử mang lại. Từ đó, trong những ngày dong ruổi trở về Thiên Ân Các, song tu trở thành thói quen không thể thiếu, vừa để Bách Diệp ổn định tà công trong cơ thể, vừa là sợi dây ràng buộc tình ý nồng cháy giữa hai người.
Một buổi chiều tà, khi họ đi ngang qua một khu rừng sâu thẳm ở vùng biên giới, hơi nước ấm áp và mùi khoáng vật nhẹ nhàng dẫn lối. Đi sâu vào trong, một hồ nước nóng tự nhiên hiện ra, nước trong vắt, hơi nước bốc lên mờ ảo, bao quanh bởi những tảng đá nhẵn bóng và rêu phong xanh biếc. Khung cảnh vừa hoang sơ vừa dâm mỵ.
“Ở đây thật tốt.” Ân Bách Diệp dừng chân, ánh mắt sáng lên, quay sang nhìn sư phụ đang hơi mệt mỏi vì đường dài. “Sư phụ, chúng ta nghỉ ngơi một chút, đồng thời… song tu một phen, có được không?”
Tiêu Mộ Kha khẽ gật đầu, gương mặt thanh tú ửng hồng, không phải vì xấu hổ, mà là một sự đồng ý ngại ngùng pha lẫn chút mong chờ. Hắn tự mình cởi bỏ áo ngoài, để lộ làn da trắng nõn, thân hình mảnh mai nhưng mềm mại dưới lớp nội y mỏng manh.
Ân Bách Diệp nhanh chóng cởi bỏ chướng ngại trên người, thân hình cường tráng, cơ bắp săn chắc lộ ra dưới ánh chiều tà xuyên qua tán lá. Hắn bước xuống hồ nước trước, làn nước ấm áp vừa phải bao bọc lấy thân thể. “Sư phụ, xuống đây với đệ tử.”
Tiêu Mộ Kha chậm rãi bước xuống, nước ấm vây quanh khiến toàn thân hắn thư giãn. Nhưng khoảng thư giãn đó không kéo dài lâu. Ân Bách Diệp đã vòng tay ôm lấy eo hắn từ phía sau, kéo hắn ngồi vào lòng mình, lưng tựa vào ngực nóng hổi của đệ tử.
“Bách Diệp…” Tiêu Mộ Kha thở dốc, cảm nhận rõ vật cứng rắn, nóng bỏng đang đập vào giữa khe mông.
“Sư phụ… nương tử…” Bách Diệp cúi đầu, hơi thở nóng phả vào vành tai nhạy cảm của Mộ Kha, lưỡi hắn nhẹ nhàng liếm lên dái tai mỏng manh. “Hậu huyệt của nương tử, có phải đang nhớ tới tướng công rồi không? Ta cảm thấy… nó đang co bóp, đang đợi chờ kìa.”
“Ngươi… đừng nói nữa…” Tiêu Mộ Kha rên lên một tiếng, thân thể run nhẹ, hai tay vô ý thức bám vào cánh tay săn chắc của đệ tử vòng qua người mình.
“Sao lại không nói? Đệ tử thích ngắm sư phụ xấu hổ, thích nghe sư phụ rên rỉ như thế này.” Bách Diệp cười khẽ, một tay vuốt ve nhẹ nhàng xuống bụng dưới phẳng lỳ của Mộ Kha, tay kia thì mân mê đầu ngực đã chớm cứng. “Nương tử xem, nơi đây, và nơi đây… đều thành thật hơn miệng của nương tử nhiều.”
Nói rồi, hắn không chờ Mộ Kha phản bác, các ngón tay đã len lỏi xuống dưới làn nước, tìm đến khe hở mềm mại đang ẩn giấu giữa hai mông tròn trịa. Một ngón tay dễ dàng xâm nhập vào lỗ hậu đã quen thuộc, ấm nóng và ẩm ướt.
“Ưm…” Tiêu Mộ Kha ngửa đầu ra sau, dựa hẳn vào vai đệ tử, miệng phát ra tiếng rên nghẹn ngào. Làn nước ấm theo động tác của ngón tay mà tràn vào trong hậu đình, tạo ra một cảm giác kỳ lạ, vừa đầy ắp vừa mát mẻ, cọ xát vào những nếp nhăn nhạy cảm bên trong.
“Nước cũng muốn được vào trong sư phụ kìa” Bách Diệp trầm giọng cười, thêm một ngón tay nữa mở rộng cửa hẹp.
“Buông… buông ra…” Tiêu Mộ Kha lắc lư thân hình, nhưng động tác ấy chỉ khiến các ngón tay đào sâu hơn vào bên trong, chạm đúng điểm mấu chốt.
“Chỗ này của sư phụ, rất thích bị chơi đùa phải không?” Bách Diệp áp sát, miệng hôn lên cổ Mộ Kha, vừa hút vừa liếm, để lại dấu hồng tím trên nền da trắng. Tay hắn tăng tốc độ, nước theo đó ùa vào rồi lại bị đẩy ra, tạo thành những tiếng “ọp ẹp” dâm đãng dưới nước. “Nghe này, nó đang mút lấy ngón tay của đệ tử.”
Tiêu Mộ Kha không chịu nổi nữa, nước mắt ứa ra theo khoái cảm dâng trào, hòa vào làn nước hồ. Toàn thân hắn run rẩy, dương vật non nớt đã cương cứng đến đau đớn, đập nhẹ vào bụng dưới. “Bách… Bách Diệp… đừng trêu nữa… đi vào… cho ta…”
“Đi vào đâu, hả nương tử?” Bách Diệp cố ý hỏi, rút ngón tay ra, để hậu huyệt trống rỗng đột ngột co bóp liên hồi.
“Vào… vào trong… chỗ đó…” Tiêu Mộ Kha quay đầu lại, đôi mắt mờ đục đầy nước, nhìn đệ tử đầy khiển trách nhưng cầu xin. “Bách Diệp… tướng công… xin hãy… cho ta…”
Ân Bách Diệp thở dài một hơi thỏa mãn, khoái cảm của sự chiếm hữu lên đến đỉnh điểm. Hắn nâng cao phần eo của Mộ Kha, điều chỉnh tư thế, rồi dùng đầu dương vật căng cứng, nóng rực, chậm rãi nhưng kiên quyết hướng vào lỗ hậu đang mở rộng, ứa ra một chút nước và dịch thể loãng.
“Ưa… chậm… chậm thôi…” Tiêu Mộ Kha rên lên, cảm nhận vật to lớn từ từ xé mở, chiếm lĩnh nơi thầm kín nhất. Làn nước lại theo đó tràn vào, bao bọc lấy thân nhiệt của kẻ xâm lăng, tạo nên một lớp đệm lỏng kỳ diệu, khiến mỗi inch tiến vào đều mang theo cảm giác trơn trượt, mát lạnh xen lẫn nóng bỏng cháy rát.
Khi hoàn toàn bị xâm nhập, cả hai cùng thở hắt ra. Bách Diệp ôm chặt lấy thân thể mềm mại trong lòng, không cho một kẽ hở trốn thoát. “Nương tử… nơi này của nương tử thật chặt, thật nóng… lại còn biết mút lấy ta.”
Hắn bắt đầu vận động, mỗi lần rút ra rồi đâm vào mạnh mẽ, nước lại ùa theo khe hở rồi bị dương vật cường mãnh đẩy sâu vào tận cùng. Cảm giác đặc biệt đó khiến Tiêu Mộ Kha điên cuồng. Hắn như bị kẹt giữa hai làn sóng, một từ bên ngoài, một từ bên trong, cùng cọ xát, cùng kích thích những điểm nhạy cảm nhất.
“Không… không được nữa… Bách Diệp… chậm lại…” Tiêu Mộ Kha khóc than, tay bám víu vào cánh tay đệ tử, thân thể co giật không ngừng, nước mắt, nước mũi, nước dãi tuôn ra không kiểm soát. Hậu huyệt của hắn quả thực trở nên tham lam, từng cơn co bóp cuồng nhiệt bám lấy thân thể kẻ xâm nhập, không muốn buông tha.
“Sao lại chậm? Nương tử rõ ràng thích lắm mà.” Bách Diệp càng hưng phấn, tốc độ và lực đạo càng thêm dữ dội, những cú húc mạnh khiến nước trong hồ văng tung tóa. Một tay hắn nắm lấy dương vật nhỏ nhắn của Mộ Kha, bắt đầu vuốt ve theo nhịp độ công kích phía sau. “Nương tử, hãy cùng ta…”
Khoái cảm tích tụ đến cực hạn từ cả hai phía. Tiêu Mộ Kha cảm thấy bụng dưới căng cứng, một luồng nhiệt lưu bùng nổ, dương vật non nớt trong tay đệ tử phun ra tinh dịch loãng, hòa tan vào nước hồ. Nhưng cực khoái không dừng lại. Hậu huyệt của hắn co thắt dữ dội hơn, như muốn nuốt chửng vật thể đang hiện diện bên trong. Và trong cơn mê loạn, hắn thậm chí cảm nhận được một dòng nước ấm khác từ chính mình phun ra – không phải tinh dịch, mà là nước tiểu, bị ép ra ngoài trong cơn sướng điên cuồng, tạo thêm một lớp ẩm ướt hỗn loạn dưới nước.
“A… ta… ta…” Tiêu Mộ Kha mất kiểm soát, ý thức gần như tan biến, chỉ còn lại cảm giác bị chiếm đoạt và đầy ắp.
Cảm nhận sự co bóp cuồng nhiệt và dòng nước ấm bất ngờ, Ân Bách Diệp cũng đạt đến đỉnh điểm. Hắn siết chặt vòng tay, ấn sâu Mộ Kha vào người, dương vật đâm một nhát cuối cùng thật sâu, rồi phóng thích tinh dịch nóng hổi vào tận đáy hậu đình đang tham lam mút lấy.
“Mộ Kha… của ta…” Hắn gầm lên thỏa mãn.
Hồ nước dần trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở hổn hển của hai người. Tiêu Mộ Kha nằm mềm nhũn trong vòng tay đệ tử, toàn thân không còn chút sức lực, chỉ có từng cơn giật nhẹ còn sót lại. Hắn ý thức được sự thay đổi của chính mình – cơ thể đã hoàn toàn quen thuộc và thậm chí thèm khát sự xâm nhập mạnh mẽ này. Mỗi lần Bách Diệp thay đổi góc độ hay tư thế, hắn đều co giật, rã rời, nhưng đồng thời, từng tế bào dường như đều reo hò đòi hỏi thêm. Sự ương ngạnh ngày trước đã tan biến, thay vào đó là sự thuần phục ngoan ngoãn trước khoái lạc, và sự phụ thuộc sâu sắc vào người mang đến khoái lạc ấy.
Ân Bách Diệp nhẹ nhàng vuốt ve lưng Mộ Kha, hôn lên đỉnh đầu hắn, trong lòng tràn đầy sự mãn nguyện và chiếm hữu. “Sư phụ, đệ tử sẽ không bao giờ buông tay.”
Vài tháng sau, Ân Bách Diệp đã kiểm soát tà công trong người tốt hơn nhiều nhờ song tu thường xuyên, hai người quyết định trở về Thiên Ân Các.
Về đến tổng đàn, mọi thứ vẫn như xưa, chỉ có chút khác biệt nơi tâm tình chủ nhân. Sau khi ổn định chỗ ở cho Tiêu Mộ Kha trong viện riêng của mình, Bách Diệp tìm gặp Chu Huấn.
Chu Huấn vẫn phong tình như cũ, chiếc áo choàng lỏng lẻo để hở phần ngực và đùi, những hình xăm hoa mẫu đơn đỏ rực trên da thịt trắng nõn càng thêm gợi cảm dâm mỵ. Thấy Bách Diệp, hắn cười tỏa nắng: “Ân công tử đi một chuyến dài, trở về trông thần thái càng thêm xuất chúng, hẳn là… đã đắc thủ mỹ nhân?”
Ân Bách Diệp gật đầu, thẳng thắn: “Ta và sư phụ đã kết thành đạo lữ.”
Chu Huấn nghe vậy, không chút ngạc nhiên hay tức giận, ngược lại còn vỗ tay cười: “Tốt lắm! Thật đáng mừng! Các chủ và Tiêu công tử cuối cùng đã tỏ lòng nhau.” Hắn dừng một chút, ánh mắt lấp lánh. “Vậy… công tử có muốn đuổi ta đi không?”
“Không.” Bách Diệp lắc đầu. “Chu công tử đã từng giúp ta, Ân mỗ không quên. Nếu công tử không chê, xin cứ ở lại Thiên Ân Các như thượng khách. Mọi nhu yếu, Thiên Ân Các sẽ chu toàn.”
“Haha… Các chủ quả là người trọng tình nghĩa.” Chu Huấn bước lại gần, giọng nói hạ thấp, mang theo chút quỷ dị. “Vậy… để đáp lễ, ta mách công tử vài chiêu thú vị? Tiêu tiên sinh nhìn thân thể mềm mại, nhạy cảm, hẳn là… rất nhạy cảm nhưng cũng dễ tổn thương. Ta có vài mẹo chuẩn bị hậu huyệt và kích khởi dâm huyệt, bảo đảm khiến đối phương sướng điên mà không đau, muốn khóc mà không nỡ rời…”
Ân Bách Diệp nhíu mày, nhưng không ngắt lời, trong lòng lại có chút tò mò. Hắn biết Chu Huấn kinh nghiệm giường chiếu dày dặn, và… hắn thực sự muốn mang lại cho Mộ Kha nhiều khoái lạc hơn nữa.
Thấy Bách Diệp không phản đối, Chu Huấn càng hào hứng, thì thầm kể lể một hồi, nào là dùng dầu thơm loại nào để mở rộng và tăng độ nhạy, nào là xoa bóp huyệt vị nào trước khi vào cuộc để thân thể dễ dàng đón nhận, nào là góc độ và tư thế nào dễ chạm vào “điểm thần kỳ” nhất… Ân Bách Diệp nghe mà lòng nóng như lửa đốt, đã muốn lập tức trở về phòng thử nghiệm với sư phụ.
Sau khi giải quyết chuyện ở Thiên Ân Các, Bách Diệp đưa Mộ Kha về thăm Tiêu Diêu Phái.
Đại sư huynh Tiêu Trần Hàn vui mừng khôn xiết khi thấy tiểu sư đê an nhiên trở về, lại thấy thần thái của Mộ Kha tươi sáng, nội lực càng tinh thuần, biết hắn không những không bị tổn hại mà còn có chỗ tinh tiến, trong lòng rất đỗi vui mừng.
Nhưng nhị sư huynh Tiêu Yến Hành thì lại khác.
Khi thấy Tiêu Mộ Kha bước vào sảnh đường, dáng đi có chút không tự nhiên, cổ áo hơi lỏng để lộ vài vết hồng tím còn mờ nhưng đủ để người trong cuộc hiểu ra, đặc biệt là ánh mắt của Mộ Kha khi nhìn về phía Ân Bách Diệp đi bên cạnh – một thứ ánh sáng dịu dàng, tin tưởng, phụ thuộc và hạnh phúc viên mãn. Đó là thứ ánh sáng mà Tiêu Yến Hành đã khao khát bấy lâu nhưng chưa bao giờ nhận được.
Trái tim Tiêu Yến Hành như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hắn đứng ở góc sảnh, bàn tay nắm chặt trong tay áo, móng tay đâm vào da thịt. Hắn nhìn thấy Bách Diệp ân cần điều chỉnh lại khăn choàng cho Mộ Kha, thấy Mộ Kha khẽ cúi đầu, tai đỏ lên, nhưng không hề né tránh. Hắn nghe thấy giọng nói của Mộ Kha, vẫn thanh tao như xưa, nhưng giờ đây mỗi khi gọi “Bách Diệp” lại mang theo một sợi tơ tình ý mềm mại, quyến luyến.
Tất cả những chi tiết nhỏ nhặt ấy, như những mũi kim châm xuyên vào tâm can Tiêu Yến Hành. Hắn hiểu rằng, tiểu sư đệ mà mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu, đã hoàn toàn thuộc về người khác. Không chỉ là tâm, mà cả thân thể, từng tấc da thịt, đều đã bị đánh dấu bởi kẻ khác.
Buổi tối hôm đó, trong bữa cơm đoàn tụ, Tiêu Yến Hành hầu như không nói gì, chỉ lặng lẽ uống rượu. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại lướt qua đôi người kia, thấy Bách Diệp gắp thức ăn cho Mộ Kha, thấy Mộ Kha khẽ mỉm cười đáp lại, thấy đôi môi Mộ Kha hơi sưng đỏ một cách khả nghi… Mỗi lần như vậy, hắn lại uống một ngụm lớn, như muốn dùng vị cay đắng để dập tắt ngọn lửa ghen tuông và đau đớn đang thiêu đốt trong lòng.
Rốt cuộc, khi bữa ăn kết thúc, mọi người tản đi, Tiêu Yến Hành đứng dậy, hơi men khiến bước chân hơi chao đảo. Hắn đi về phía Tiêu Mộ Kha, đang đứng dưới hiên trăng cùng Ân Bách Diệp.
“Tiểu sư đệ.” Giọng Tiêu Yến Hành hơi khàn.
Tiêu Mộ Kha quay lại, ánh trăng sáng dịu chiếu lên gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo nhìn về phía nhị sư huynh. “Nhị sư huynh, có việc gì sao?”
Tiêu Yến Hành nhìn chằm chằm vào hắn một lúc, như muốn khắc sâu hình bóng này vào tận đáy lòng. Rồi hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi và buông bỏ. Ánh mắt hắn dịu lại, dù vẫn còn nỗi đau, nhưng đã có sự chúc phúc.
“Không có gì.” Tiêu Yến Hành lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ, khó nhận ra. “Chỉ là… thấy tiểu sư đệ bây giờ rất tốt. Rất… hạnh phúc. Như vậy là tốt rồi.”
Hắn dừng lại, hướng ánh mắt về phía Ân Bách Diệp đang cảnh giác nhìn mình, gật đầu một cái. “Ân Các chủ, từ nay về sau… tiểu sư đệ của ta, nhờ ngươi chăm sóc.”
Nói xong, không đợi hai người phản ứng, Tiêu Yến Hành quay người, bước đi dưới ánh trăng, bóng lưng thẳng nhưng cô đơn, dần khuất vào màn đêm.
Tiêu Mộ Kha đứng nguyên tại chỗ, trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi. Ân Bách Diệp từ phía sau ôm lấy hắn, cằm đặt lên đỉnh đầu hắn, giọng trầm ấm vang lên bên tai: “Sư phụ, đệ tử sẽ mãi mãi ở bên người.”
Tiêu Mộ Kha khẽ dựa vào lòng người sau, đóng mắt lại, gương mặt hiện lên nụ cười an nhiên.
Dưới ánh trăng, bóng hai người hòa làm một, dài và gắn chặt. Con đường phía trước còn dài, giang hồ còn nhiều sóng gió, nhưng từ nay về sau, họ sẽ cùng nhau đi qua.