Đêm thứ ba lưu lại trong khu rừng sâu này, không khí bỗng trở nên quánh đặc một cách kỳ lạ. Trong lều gỗ nhỏ, chỉ có tiếng lửa trại nổ lách tách và hơi thở đều đều của Tiêu Mộ Kha. Ân Bách Diệp nằm bên cạnh, vốn đang điều tức, bỗng cảm thấy một luồng hàn khí bùng lên từ đan điền, xông thẳng lên kinh mạch.
“Khốc…”
Hắn khẽ rên lên một tiếng, vội ngồi bật dậy, hai tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Một cơn đau nhói như vô số mũi kim đâm xuyên qua tứ chi bách hài, theo sau đó là cảm giác nóng rát từ trong xương tủy phả ra, xen lẫn với hàn khí băng giá. Chính là tà công Thiên Âm Hội Đỉnh mà hắn tu luyện đang phản phệ!
“Bách Diệp?” Tiêu Mộ Kha tỉnh giấc, ngồi phắt dậy, ánh mắt còn lưu lại chút mơ màng lập tức trở nên trong veo khi nhìn thấy tình cảnh của đệ tử.
Dưới ánh lửa le lói, khuôn mặt tuấn lãng của Ân Bách Diệp giờ đây tái nhợt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thân thể cường tráng đang run rẩy không ngừng. Hàn khí tỏa ra từ người hắn khiến nhiệt độ trong lều tụt xuống thấy rõ.
“Không… không sao…” Bách Diệp cắn răng nói, giọng khàn đặc, “Sư phụ… đệ tử xin ra ngoài một chút…”
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay như không còn thuộc về mình, vừa nhấc lên đã suýt ngã dúi xuống đất. Cơn đau càng lúc càng dữ dội, tựa như có vô số con sâu đang gặm nhấm thân thể từ bên trong. Hắn biết, đây là lúc tà công cần được trấn áp nhất, nhưng càng nghĩ đến việc phải dùng thân thể của sư phụ để giải quyết, trái tim hắn lại càng đau nhói.
Không được. Lần này không được.
Bách Diệp siết chặt hàm răng, dùng hết sức lực cuối cùng đứng vững, quay người định lao ra khỏi lều. Hắn phải đi thật xa, xa đến mức không thể làm tổn thương người mình yêu.
“Đứng lại!”
Tiêu Mộ Kha vươn tay nắm chặt cổ tay hắn. Bàn tay ấm áp của y khóa chặt lấy cổ tay lạnh ngắt của Bách Diệp, lực đạo mạnh mẽ khiến hắn không thể thoát ra.
“Sư phụ, buông đệ tử ra…” Bách Diệp thở hổn hển, mắt đỏ ngầu, “Đệ tử… đệ tử sắp không kiểm soát được nữa rồi…”
“Vậy thì đừng kiểm soát.” Tiêu Mộ Kha nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
“Không thể!” Bách Diệp lắc đầu dữ dội, thân thể run rẩy càng thêm mãnh liệt, “Đệ tử không thể… không thể lại ép buộc sư phụ… không thể lại làm tổn thương sư phụ nữa…”
Lời nói này như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tiêu Mộ Kha. Y nhìn đệ tử mình – người đang chịu đựng đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng đến phút cuối vẫn chỉ nghĩ đến việc bảo vệ y. Cái gọi là tự trọng, cái gọi là kiêu ngạo, trong khoảnh khắc này đều tan thành mây khói.
“Ngươi cho rằng đó là ép buộc? Là tổn thương?” Tiêu Mộ Kha hỏi, giọng có chút run.
“Đương nhiên là…” Bách Diệp cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt y, “Đệ tử biết mình đáng ghét, biết mình đáng chết… nhưng đệ tử thật sự không muốn thấy sư phụ khóc, không muốn thấy sư phụ đau đớn nữa…”
“Ngốc.”
Một tiếng nhẹ nhàng thốt ra. Bách Diệp ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt phượng của Tiêu Mộ Kha đang long lanh ẩn ướt, nhưng nụ cười trên môi y lại dịu dàng đến mức khiến tim hắn thắt lại.
“Nếu ta nói, ta không coi đó là ép buộc?” Tiêu Mộ Kha từ từ buông tay hắn ra, nhưng không phải để hắn rời đi, mà là bắt đầu tháo dải áo ngoài của chính mình, “Nếu ta nói, ta cũng… cũng có chút mong muốn?”
“Dải áo rơi xuống, lớp áo sam mỏng tiếp theo cũng từ từ tuột khỏi vai. Dưới ánh lửa, làn da trắng nõn của Tiêu Mộ Kha lộ ra, mịn màng như ngọc, phản chiếu ánh sáng ấm áp. Y không hề do dự, cởi bỏ toàn bộ lớp vỏ bọc bên ngoài, để lộ thân hình mảnh mai.
Bách Diệp há hốc mồm, hàn khí trong người tạm thời bị cảm xúc dâng trào áp chế: “Sư phụ… ngài…”
“Ta đã suy nghĩ rất nhiều.” Tiêu Mộ Kha bước đến gần, đôi tay mềm mại đặt lên ngực hắn, cảm nhận nhịp tim hỗn loạn dưới lòng bàn tay, “Từ lần đầu ngươi nói yêu ta, đến những lần sau đó… ta luôn trốn tránh, luôn phủ nhận. Nhưng khi nhìn thấy ngươi đau đớn như vậy, trái tim ta còn đau hơn gấp vạn lần.”
Y ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn vào đôi mắt đang dần mất đi lý trí của Bách Diệp: “Không cần phải ép buộc. Nếu ngươi yêu ta, ta cũng yêu ngươi. Hãy dùng ta để trấn áp tà công, nhưng đừng bao giờ rời bỏ ta nữa.”
Lời nói này như phá tan lớp băng cuối cùng trong lòng Bách Diệp. Hắn ôm chầm lấy Tiêu Mộ Kha, hôn lên đôi môi mềm mại kia một cách cuồng nhiệt, nhưng không hề thô bạo. Nụ hôn này chứa đầy sự trân trọng, biết ơn và tình yêu sâu đậm.
Hai người cùng nhau quỳ xuống tấm thảm lông thú trắng muốt trải trong lều. Tiêu Mộ Kha đẩy nhẹ Bách Diệp nằm xuống, hai tay chống lên ngực hắn, đầu gối mở ra liền ngồi khoá lên thắt lưng Bách Diệp, đôi mắt phượng lấp lánh ánh sáng quyết tâm.
“Sư phụ…” Bách Diệp thở hổn hển, thân thể vừa nóng vừa lạnh khiến hắn gần như mất kiểm soát, nhưng ý chí vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo cuối cùng.
“Lần này, để ta chủ động.” Tiêu Mộ Kha mỉm cười, tay phải nhẹ nhàng nắm lấy dương vật cương cứng của Bách Diệp.
Chạm vào thứ nóng hổi ấy, y vẫn không khỏi hơi run tay, nhưng không còn sợ hãi như trước. Y dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve thân dương vật, cảm nhận sự run rẩy của nó trong tay mình, rồi từ từ dẫn nó đến cửa hậu đình.
“Hừm…” Một tiếng rên nhẹ thoát ra từ cổ họng Tiêu Mộ Kha khi đầu dương vật chạm vào nếp nhăn mềm mại.
Y hít một hơi thật sâu, thả lỏng toàn thân, rồi từ từ hạ thấp eo.
“Chậm… chậm thôi, sư phụ…” Bách Diệp nắm chặt tấm thảm lông, cố gắng kìm nén bản năng muốn đâm thẳng lên.
Nhưng Tiêu Mộ Kha lắc đầu, eo tiếp tục hạ xuống. Đầu dương vật từ từ mở rộng cánh cửa chật hẹp, xâm nhập vào thế giới ẩm ướt, nóng bỏng bên trong.
“A… a…” Tiêu Mộ Kha ngửa cổ lên, cổ họng phát ra những âm thanh nghẹn ngào. Cảm giác bị xâm chiếm vẫn khiến y căng thẳng, nhưng lần này không còn là nỗi sợ hãi, mà là một sự chờ đợi đầy ý thức.
Khi toàn bộ dương vật chìm vào trong cơ thể, cả hai cùng thở dài một hơi. Tiêu Mộ Kha cảm nhận được vật thể nóng hổi ấy đang đập rộn ràng trong lòng mình, mỗi nhịp đập đều như hòa chung với nhịp tim.
“Bách Diệp…” y gọi tên đệ tử, giọng nói run run nhưng đầy dịu dàng, “Cảm giác… rất đầy…”
Những lời này như đổ thêm dầu vào lửa. Ân Bách Diệp không thể kìm nén nữa, hai tay nắm lấy eo thon của Tiêu Mộ Kha, bắt đầu từ từ đẩy lên.
“Được… được rồi…” Bách Diệp nói, giọng khàn đặc vì nhịn đau, “Sư phụ… đệ tử muốn…”
“Ừm.” Tiêu Mộ Kha gật đầu, hai tay chống lên ngực hắn, bắt đầu nhấp lên nhấp xuống.
Động tác ban đầu còn vụng về, nhưng rất nhanh, y đã tìm được nhịp điệu. Mỗi lần hạ xuống, dương vật lại đâm sâu hơn một chút, chạm vào điểm nhạy cảm sâu bên trong khiến toàn thân y run lên.
“A… chỗ đó…” Tiêu Mộ Kha thốt lên, đôi mắt đã mơ màng, “Bách Diệp… chạm vào chỗ đó rồi…”
“Chỗ nào vậy, sư phụ?” Bách Diệp hỏi, ánh mắt đen láy nhìn lên thân thể đang uốn lượn trên người mình, “Sư phụ nói rõ cho đệ tử nghe nào, đệ tử mới biết mà giúp cho sư phụ thoải mái.”
“Ngươi… ngươi cố ý…” Tiêu Mộ Kha mặt đỏ bừng, nhưng thân thể lại thành thật hơn, hậu huyệt co bóp mạnh hơn, như muốn giữ chặt vật đang xâm nhập.
Bách Diệp cười khẽ, một tay buông eo y, chuyển xuống nắm lấy dương vật non nớt đang cương cứng của Tiêu Mộ Kha: “Sư phụ nói không ra, nhưng thân thể của sư phụ nói rất rõ ràng đây. Này, đã ướt đẫm rồi…”
“Im đi!” Tiêu Mộ Kha cắn môi, nhưng thân thể lại nghiêng về phía trước, vô thức đưa ngực vào miệng Bách Diệp.
Hắn không chút khách khí nhướn người, ngậm lấy một trong hai điểm hồng châu trên ngực y, lưỡi linh hoạt trêu đùa, khiến Tiêu Mộ Kha rên lên thành tiếng.
“A… đừng… nhẹ thôi…” y cầu xin, nhưng eo vẫn không ngừng chuyển động.
Bách Diệp thả điểm hồng châu ra, nhìn lên khuôn mặt đang say đắm của sư phụ, lòng tràn đầy sự thỏa mãn chưa từng có: “Sư phụ thật đẹp… đệ tử muốn nhìn thấy sư phụ như thế này cả đời.”
“Nói gì lảm nhảm…” Tiêu Mộ Kha lẩm bẩm, nhưng trong lòng ngọt như mật.
Hắn đột nhiên lật người, đổi tư thế, để Tiêu Mộ Kha nằm dưới, hai chân mở rộng khoác lên vai mình. Tư thế này khiến dương vật đâm vào sâu hơn, Tiêu Mộ Kha kêu lên một tiếng, tay bám chặt vào thảm lông.
“Đợi… đợi một chút…” y thở hổn hển, “Sâu quá…”
“Nương tử của ta thích sâu mà.” Bách Diệp cúi xuống hôn lên cổ y, từ từ đẩy vào, “Nương tử xem, hậu huyệt của nương tử đang ôm chặt lấy ta kìa, như không muốn ta rời đi vậy.”
Tiêu Mộ Kha mặt đỏ đến tận mang tai, nhưng không phản bác danh xưng “nương tử”. Y chỉ có thể dùng tay che mặt, nhưng thân thể thành thật hơn nhiều, hậu huyệt co bóp theo từng nhịp đẩy vào của Bách Diệp.
Âm thanh “bì bõp” vang lên đều đặn trong lều, hòa cùng tiếng rên rỉ không còn kiềm chế của Tiêu Mộ Kha. Y đã hoàn toàn buông bỏ kiềm chế, để cảm giác khoái lạc dẫn dắt bản thân.
“Bách Diệp… ta… ta sắp…” Tiêu Mộ Kha cảm thấy một luồng nhiệt lưu dồn về phần bụng dưới.
“Chưa được.” Bách Diệp cười tà mị, tay vẫn nhịp nhàng vuốt ve dương vật của y, nhưng đúng lúc sắp đạt đỉnh lại dừng lại, “Nương tử phải cùng ta.”
“Ngươi… ngươi đồ ác nhân!” Tiêu Mộ Kha khóc không thành tiếng, thân thể run rẩy vì cực khoái bị ngắt quãng, “Cho ta… cho ta đi…”
“Xin nương tử nói rõ, muốn cái gì?” Bách Diệp vẫn không vội, từ từ rút ra rồi lại đẩy vào, mỗi lần đều chạm đúng điểm nhạy cảm.
“Ta… ta muốn…” Tiêu Mộ Kha nhắm nghiền mắt, cuối cùng cũng thốt ra lời, “Muốn ngươi… muốn Bách Diệp của ta… cho ta…”
Lời vừa dứt, Bách Diệp đột nhiên tăng tốc, những cú đẩy mạnh mẽ và sâu đậm khiến Tiêu Mộ Kha chỉ còn biết kêu lên từng tiếng. Hắn cúi xuống hôn lên môi y, nuốt trọn những âm thanh dâm đãng kia vào trong.
Cùng lúc đó, Tiêu Mộ Kha cảm thấy dương vật của mình được bàn tay Bách Diệp vuốt ve nhanh hơn, luồng nhiệt lưu cuối cùng cũng không thể kìm nén, bắn ra trắng xóa lên bụng mình. Hậu huyệt co thắt dữ dội, kích thích Bách Diệp cũng đạt cực khoái.
“A… sư phụ… Mộ Kha…” Bách Diệp rên lên, tinh dịch nóng hổi phun vào sâu trong cơ thể y.
Hai người ôm chặt lấy nhau, thở hổn hển, cảm nhận nhịp tim dần trở về bình thường. Lần này, không có sự hối hận, không có nước mắt, chỉ có sự thỏa mãn và hạnh phúc tràn đầy.
Bách Diệp nhẹ nhàng rút dương vật ra, tinh dịch theo đó chảy ra, hòa cùng dịch thể của Tiêu Mộ Kha, làm ướt cả tấm thảm lông trắng. Hắn không quan tâm, chỉ nằm xuống bên cạnh y, ôm lấy thân thể mềm mại vào lòng.
“Đau không?” hắn hỏi nhẹ, tay xoa lưng Tiêu Mộ Kha.
“Không đau.” Tiêu Mộ Kha lắc đầu, đầu tựa lên ngực hắn, nghe nhịp tim đập đều đặn, “Rất… thoải mái.”
Bách Diệp cười, hôn lên đỉnh đầu y: “Tà công đã được trấn áp. Lần này… hiệu quả tốt hơn bất kỳ lần nào trước đây.”
“Ừm.” Tiêu Mộ Kha đáp, giọng buồn ngủ, “Vậy thì tốt rồi.”
“Tiểu Mộ Kha.” Bách Diệp đột nhiên gọi.
“Gì vậy?”
“Cảm ơn nương tử.” Hắn nói, giọng chân thành.
Tiêu Mộ Kha mở mắt, nhìn lên khuôn mặt tuấn lãng đang mỉm cười của đệ tử, trong lòng ấm áp vô cùng. Y đưa tay vuốt ve má hắn: “Lần sau… nếu còn bị phản phệ, cứ tìm ta.”
“Vậy thì đệ tử sẽ không khách khí.” Bách Diệp cười tà mị, “Chỉ sợ sư phụ về sau sẽ không chịu nổi, chạy mất.”
“Ngươi dám!” Tiêu Mộ Kha giả vờ tức giận cắn vào ngực hắn, nhưng không dùng lực.
Hai người đùa giỡn một lúc, rồi lại ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài lều, trời đã dần sáng, tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi lên thế giới nhỏ bé của họ.
Lần đầu tiên, Ân Bách Diệp cảm thấy trái tim mình trọn vẹn như vậy. Còn Tiêu Mộ Kha, trong giấc mơ, vẫn mỉm cười hạnh phúc.
Tình yêu của họ, rốt cuộc đã tìm được cách hòa hợp hoàn mỹ nhất.