Những ngày tiếp theo trong lều gỗ nhỏ chốn rừng sâu, trôi qua trong một sự yên tĩnh khác thường. Ân Bách Diệp trở thành một người hoàn toàn khác – cần mẫn, nhẹ nhàng và kiên nhẫn vô cùng. Hắn không đòi hỏi bất cứ điều gì, chỉ lặng lẽ làm tất cả những việc có thể khiến Tiêu Mộ Kha được thoải mái.
Mỗi sáng, hơi sương còn đọng trên lá, Bách Diệp đã dậy sớm nấu cháo thuốc, canh giờ từng bữa ăn nhẹ dành cho sư phụ. Tay nghề nấu nướng vốn không phải sở trường, nhưng hắn học rất nhanh, những món thanh đạm dưỡng thương dần cũng có hương vị khá ổn. Sau mỗi bữa, hắn lại cẩn thận hái thuốc trong rừng, giã nhuyễn, chuẩn bị sẵn cho lần thay băng tiếp theo.
Nhưng khoảnh khắc khiến Tiêu Mộ Kha căng thẳng nhất, cũng là lúc thể hiện rõ nhất sự chuyên chú của Bách Diệp – đó là khi hắn giúp y vệ sinh thân thể.
“Sư phụ, để đệ tử giúp người.”
Giọng nói của Bách Diệp êm dịu vang lên bên tai, khiến Mộ Kha giật mình. Y đang ngồi trên giường, phần dưới cơ thể quấn chăn mỏng, vết thương ở hậu đình tuy đã liền da non nhưng mỗi lần động đậy vẫn còn cảm giác căng tức khó nói. Việc tự mình vệ sinh cá nhân quả thực bất tiện.
Mộ Kha cúi đầu, gật nhẹ, hai tay bấu chặt mép chăn. Bách Diệp khẽ quỳ xuống trước mặt y, tay nâng một chậu nước ấm cùng khăn mềm sạch sẽ. Hắn nhìn thẳng vào mắt y, ánh mắt không chút dục vọng, chỉ có sự quan tâm thuần khiết.
“Đệ tử sẽ cẩn thận.”
Bách Diệp nhẹ nhàng kéo tấm chăn ra, để lộ phần dưới cơ thể Mộ Kha. Không khí mát lành trong lều chạm vào da thịt, khiến y run nhẹ, da non nơi đùi trong nổi lên một lớp da gà nhỏ. Bách Diệp chậm rãi dùng khăn ấm lau nhẹ từng khu vực, động tác tỉ mỉ như đang đối đãi bảo vật vô giá.
Khi chiếc khăn ấm áp di chuyển đến gần vùng cấm địa phía sau, Mộ Kha không khỏi căng cứng toàn thân. Hơi thở của y dồn dập, hai tay siết chặt nếp chăn, mắt nhắm nghiền lại như muốn trốn tránh thực tại.
“Sư phụ đừng căng thẳng.” Bách Diệp thì thầm, tay vẫn động tác nhẹ nhàng. “Đệ tử chỉ muốn giúp người sạch sẽ, dễ chịu hơn.”
Khăn ấm nhẹ nhàng chạm vào phần da nhạy cảm xung quanh hậu huyệt. Cảm giác ấm áp lan tỏa khiến Mộ Kha thở ra một hơi. Nhưng ngay sau đó, đầu ngón tay của Bách Diệp, được quấn trong lớp khăn mềm, bắt đầu xoay tròn nhẹ nhàng quanh vòng cơ đang khép chặt ấy.
“Ưm…” Mộ Kha không kìm được tiếng rên khe khẽ.
“Chỗ này vẫn còn hơi sưng nhẹ.” Bách Diệp nói, giọng trầm ấm đầy trị liệu. “Cần phải vệ sinh kỹ một chút, để tránh viêm nhiễm.”
Hắn tăng nhẹ lực ấn, đầu ngón tay được khăn bảo vệ cẩn thận bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng vòng cơ. Mỗi lần chạm vào, Mộ Kha đều run lên một cái. Cảm giác vừa xấu hổ vừa… kỳ lạ. Không đau, mà là một sự kích thích êm dịu, khiến toàn thân y dần mềm ra.
Rồi, dưới sự xoa bóp kiên nhẫn ấy, vòng cơ vốn căng cứng dần dần thư giãn, mở ra một khe hở nhỏ. Bách Diệp nhẹ nhàng đưa đầu ngón tay (vẫn qua lớp khăn) đi vào bên trong, chỉ một đốt ngón tay, nhưng đủ để Mộ Kha thốt lên một tiếng.
“Đừng… đừng vào sâu…” Y ấp úng, mặt đỏ bừng.
“Chỉ một chút thôi, sư phụ.” Bách Diệp dỗ dành, tay vẫn động tác chậm rãi. Hắn dùng khăn lau nhẹ nhàng bên trong, làm sạch từng ngóc ngách. Mỗi lần khăn chà xát vào thành nội nhục mỏng manh, Mộ Kha lại rên lên một tiếng nhỏ, thân thể run rẩy không ngừng.
Sau khi vệ sinh xong, Bách Diệp rút tay ra, lấy ra một lọ thuốc mỡ màu trắng ngà. “Đây là thuốc dưỡng thương, giúp da non mau lành.”
Hắn bôi một ít thuốc lên đầu ngón tay, rồi lại nhẹ nhàng đưa vào nơi vừa được làm sạch. Lần này không có lớp khăn ngăn cách, đầu ngón tay ấm áp trực tiếp tiếp xúc với niêm mạc nhạy cảm bên trong, khiến Mộ Kha hít một hơi thật sâu.
Thuốc mỡ mát lạnh lan tỏa, xoa dịu cảm giác nóng rát còn sót lại. Nhưng cùng với đó là cảm giác của đầu ngón tay Bách Diệp – chai cứng vì luyện võ, nhưng lại di chuyển vô cùng nhu hòa, nhẹ nhàng bôi thuốc lên từng vết thương nhỏ bên trong.
“Chỗ này… hơi sưng.” Bách Diệp thì thầm, ngón tay dừng lại ở một điểm nhạy cảm sâu bên trong. Hắn xoay nhẹ, ấn nhẹ, khiến Mộ Kha đột nhiên cong người lên, miệng phát ra tiếng rên dài.
“Đừng… chạm vào đó…” Y van xin, nước mắt ứa ra khóe mắt vì xấu hổ.
Bách Diệp khẽ cười, nhưng vẫn rút tay ra sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Hắn không dừng ở đó, mà cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên bắp đùi trắng nõn còn run rẩy của Mộ Kha.
Môi hắn nóng hổi chạm vào da thịt, khiến y giật mình. Rồi những nụ hôn ấy di chuyển lên trên, lần lượt đáp xuống bụng dưới, eo nhỏ, rồi dừng lại ở hai điểm hồng đang chúm chím trên ngực.
“Bách Diệp!” Mộ Kha kêu lên, tay đẩy nhẹ vào vai hắn, nhưng hoàn toàn không có sức.
Bách Diệp ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn y. “Sư phụ, tất cả đều là một phần của người. Đệ tử muốn chăm sóc toàn bộ.”
Nói rồi, hắn lại cúi xuống, dùng lưỡi nhẹ nhàng liếm qua đầu ngực bên trái của Mộ Kha. Cảm giác ẩm ướt nóng hổi khiến y rùng mình, tiếng rên nghẹn lại trong cổ họng. Bách Diệp kiên nhẫn nâng niu cả hai bên, cho đến khi chúng cương cứng đỏ au dưới sự chăm sóc của hắn.
Suốt quá trình ấy, Bách Diệp không hề có hành động nào quá mức. Mỗi cử chỉ đều mang theo sự tôn trọng và nâng niu, khiến Tiêu Mộ Kha dù đỏ mặt thẹn thùng, tim đập thình thịch, nhưng không thể phủ nhận được sự chân thành trong từng động tác của đệ tử.
Rồi đến đêm, khi Mộ Kha nằm xuống chuẩn bị ngủ, Bách Diệp tự nhiên trèo lên giường, nằm xuống bên cạnh, vòng tay qua ôm lấy eo y.
“Để đệ tử ôm người ngủ, được không?” Hắn hỏi, giọng đầy mong chờ.
Mộ Kha im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. Y cho phép cánh tay mạnh mẽ ấy quàng qua người mình, cho phép hơi ấm của Bách Diệp bao bọc lấy mình. Ranh giới sư đồ, những ký ức về sự cưỡng ép trước đó, dường như đang tan biến trong sự ấm áp này, thay vào đó là một cảm giác phụ thuộc khó cắt đứt.
Trong những đêm tĩnh lặng ấy, khi nghe tiếng thở đều đặn của Bách Diệp sau lưng, Tiêu Mộ Kha thường trằn trọc không ngủ. Y nhìn ra cửa sổ nhỏ, nơi ánh trăng lọt qua khe lá rọi vào lều, và tự vấn lòng mình.
Ta thật sự muốn gì?
Y nhớ lại những ngày đầu bị giam giữ trong khu rừng này, khi cơn phản phệ của tà công trong người Bách Diệp bộc phát. Trong bóng đêm, hắn vật vã trên nền đất, gân xanh nổi lên trên trán, mắt đỏ ngầu như máu, tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ cổ họng. Mộ Kha đứng từ xa nhìn, lòng đầy phức tạp.
Có một đêm, hắn đau đến mức không chịu nổi, dùng đầu đập vào thân cây, máu chảy đầm đìa. Mộ Kha không nhịn được, chạy đến ôm lấy hắn, dùng nội lực trấn áp hỗn loạn trong người hắn. Trong cơn mê sảng, Bách Diệp nắm chặt tay y, lặp đi lặp lại: “Sư phụ… đừng bỏ rơi đệ tử… đệ tử chỉ có người thôi…”
Khi ấy, Mộ Kha mới chợt nhận ra – sự chiếm hữu điên cuồng của Bách Diệp, những hành động cưỡng đoạt tàn nhẫn, đều bắt nguồn từ một tình yêu quá sâu đậm và sự sợ hãi mất mát quá lớn. Hắn không xem y chỉ là công cụ giải độc, cũng không phải vật chơi tầm thường. Trong mắt hắn, y là cả thế giới.
Có lẽ… ta cũng không muốn rời xa hắn.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, khiến tim Mộ Kha đập mạnh. Y nhớ lại những cử chỉ dịu dàng của Bách Diệp trong những ngày qua, cách hắn chăm sóc y tỉ mỉ, ánh mắt hắn khi nhìn y – đầy tôn trọng và yêu thương, hoàn toàn khác với vẻ điên cuồng trước đó.
Nhưng ta là sư phụ của hắn…
Rào cản luân lý vẫn còn đó, nhưng dường như đang mờ nhạt dần. Trong không gian tách biệt này, chỉ có hai người họ, những quy tắc của thế giới bên ngoài dần trở nên xa vời.
Mộ Kha quay người lại, nhìn gương mặt đang ngủ say của Bách Diệp. Trong ánh trăng, những đường nét góc cạnh của hắn trông dịu dàng hơn, giống như cậu thiếu niên ngây thơ năm nào hắn từng cứu vớt. Y đưa tay lên, khẽ chạm vào má hắn.
Nếu đây là tội lỗi… thì ta cũng muốn cùng hắn sa ngã một lần.
Nhưng vẫn còn một cản trở khác khiến Mộ Kha thấp thỏm. Một buổi chiều, khi Bách Diệp đang đưa cháo cho y, y bỗng lạnh giọng hỏi:
“Chu Huấn… hắn bây giờ thế nào rồi?”
Bách Diệp tay hơi dừng lại. “Đệ tử sẽ cho hắn một ít ngân lượng và thả hắn đi. Lúc khó khăn nhất, hắn từng cứu đệ tử.”
“Ngươi và hắn…” Mộ Kha nuốt nước bọt, giọng có chút run. “Thật sự chỉ là quan hệ tương trợ?”
Lần này, Bách Diệp hoàn toàn dừng tay. Hắn đặt bắt cháo xuống, đi vòng ra trước mặt Mộ Kha, quỳ xuống ngang tầm mắt y. Hai tay hắn nắm lấy tay y, ánh mắt chân thành nhìn thẳng.
“Sư phụ, đệ tử xin thề với trời đất.” Giọng hắn kiên định, từng chữ rõ ràng. “Chu Huấn chỉ là một công cụ đệ tử tạm dùng để giải độc. Giữa đệ tử và hắn, chưa từng có chút tình cảm nào. Tất cả chỉ là sự tương trợ trong lúc hoạn nạn, đệ tử đưa hắn về Thiên Ân Các cũng chỉ vì trả ơn.”
Mộ Kha nhìn vào mắt hắn, tìm kiếm dấu hiệu dối trá, nhưng chỉ thấy sự chân thành thẳm sâu.
“Đệ tử biết mình đã sai.” Bách Diệp tiếp tục, giọng đầy hối hận. “Đệ tử không nên dùng người khác để làm tổn thương sư phụ, càng không nên để sư phụ thấy cảnh tượng ấy. Tất cả chỉ vì đệ tử điên cuồng muốn sư phụ thừa nhận đệ tử, muốn sư phụ nhìn thấy đệ tử.”
Hắn siết chặt tay Mộ Kha. “Nhưng giờ đây đệ tử đã hiểu. Tình yêu không thể cưỡng ép, càng không thể dùng cách làm tổn thương người mình yêu để chứng minh. Đệ tử xin lỗi, thật lòng xin lỗi.”
Nước mắt bỗng trào ra từ khóe mắt Mộ Kha. Những ngày qua, sự dằn vặt, nghi ngờ, ghen tuông, tất cả dường như tìm được lối thoát. Y khẽ rút tay ra, nhưng không phải để từ chối, mà là để đặt lên má Bách Diệp.
“Ngươi… thật là kẻ ngốc.”
Giọng y nghẹn ngào, nhưng đầy dịu dàng. Bách Diệp mắt sáng lên, nắm lấy tay y đang đặt trên má mình, hôn lên lòng bàn tay.
“Vâng, đệ tử là kẻ ngốc. Chỉ vì yêu sư phụ mà trở nên ngốc nghếch.”
Mộ Kha lau nước mắt, hít một hơi sâu. “Ta… ta không trách ngươi nữa.”
Bách Diệp ngẩng đầu lên, mắt tràn đầy hy vọng. “Vậy sư phụ… có thể chấp nhận đệ tử không? Không chỉ là với tư cách đệ tử, mà còn là…”
“Im đi.” Mộ Kha ngắt lời, mặt lại đỏ lên. Nhưng tay y không rút lại, vẫn nhẹ nhàng vuốt ve má Bách Diệp. “Không cần nói nhiều… ta hiểu rồi.”
Trong khoảnh khắc ấy, Bách Diệp như cả thế giới bừng sáng. Hắn đứng dậy, ôm chầm lấy Mộ Kha, siết chặt trong vòng tay mà không nói nên lời. Mộ Kha ban đầu hơi cứng người, nhưng rồi cũng thư giãn, tay vòng qua lưng hắn, nhẹ nhàng vỗ về.
“Nhưng ngươi phải hứa với ta.” Mộ Kha nói, giọng nghiêm túc. “Từ nay về sau, không được tùy tiện làm tổn thương bản thân, càng không được dùng cách cực đoan để giải quyết vấn đề.”
“Đệ tử xin thề!” Bách Diệp lập tức đáp.
“Và…” Mộ Kha do dự một chút. “Chuyện giữa chúng ta… tạm thời không thể để người ngoài biết. Ta sẽ tìm thời cơ thông tin cho các sư huynh.”
Bách Diệp gật đầu. “Đệ tử nghe theo sư phụ. Chỉ cần được ở bên người, đệ tử không cần danh phận gì.”
Hai người ôm nhau trong im lặng một lúc lâu. Ánh chiều tà xuyên qua khe cửa, rọi lên hai bóng người quấn quýt, như một bức tranh đẹp.
Nhưng sự yên bình không kéo dài lâu. Khi đêm xuống, sau khi cùng dùng bữa tối, không khí trong lều dần trở nên khác.
Bách Diệp giúp Mộ Kha thay băng xong, nhưng không lập tức rời đi. Hắn đứng bên giường, nhìn y chằm chằm, ánh mắt dần thay đổi – từ sự dịu dàng ban ngày, biến thành thứ gì đó sâu thẳm hơn, nóng bỏng hơn.
“Sư phụ…” Giọng hắn trở nên khàn khàn. “Hôm nay… đệ tử có thể được ôm người ngủ không?”
Mộ Kha cúi đầu, gật nhẹ. Nhưng Bách Diệp không dừng ở đó.
“Không chỉ ôm…” Hắn tiến lại gần, ngồi xuống mép giường, tay chạm vào gương mặt Mộ Kha. “Đệ tử muốn được gần gũi sư phụ hơn nữa.”
Mộ Kha ngẩng đầu lên, mắt mở to, tim đập loạn nhịp. Y biết ý của Bách Diệp là gì. Và kỳ lạ thay, sau những lời tỏ bày ban chiều, y không cảm thấy sợ hãi hay chống cự nữa, mà chỉ có sự căng thẳng cùng… mong chờ.
“Ta… ta vết thương chỉ vừa khỏi…” Y ấp úng tìm lý do.
“Đệ tử sẽ rất nhẹ nhàng.” Bách Diệp hứa, môi đã áp sát vành tai y. “Chỉ cần sư phụ cho phép… đệ tử muốn khiến sư phụ vui sướng.”
Hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến Mộ Kha run lên. Y không trả lời, nhưng cũng không từ chối. Sự im lặng ấy, với Bách Diệp mà nói, chính là sự đồng ý.
Hắn nhẹ nhàng đẩy Mộ Kha nằm xuống, bắt đầu cởi áo ngoài của y. Từng lớp vải rơi xuống, để lộ thân thể trắng nõn dưới ánh đèn dầu. Bách Diệp thở gấp, mắt như muốn nuốt chửng từng tấc da thịt đang run rẩy trước mặt.
“Sư phụ đẹp quá…” Hắn thì thầm, tay bắt đầu vuốt ve từ cổ xuống ngực, xuống eo, rồi dừng lại ở bẹn đùi.
Mộ Kha nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt ga giường, cảm nhận từng cái chạm của Bách Diệp. Lần này khác với những lần trước – không còn sự cưỡng ép, chỉ có sự trân trọng và khao khát. Và y phát hiện, thân thể mình đang phản ứng với sự trân trọng ấy.
Khi tay Bách Diệp nắm lấy vật đang dần cương cứng của y, Mộ Kha không nhịn được mà rên lên một tiếng. Âm thanh dâm đãng ấy khiến chính y cũng giật mình, mặt đỏ bừng.
Bách Diệp khẽ cười, cúi xuống hôn lên môi y. “Sư phụ đừng ngại… đệ tử thích nghe tiếng của người lắm.”
Rồi hắn bắt đầu dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve, từ từ tăng tốc. Mộ Kha cắn môi, cố gắng kìm nén tiếng rên, nhưng cơ thể đã vượt quá tầm kiểm soát. Dưới sự chăm sóc điêu luyện của Bách Diệp, y nhanh chóng đạt đến cao trào, thân thể căng cứng, phóng thích vào lòng bàn tay của đệ tử.
Sau khi lên đỉnh, Mộ Kha thở hổn hển nằm trên giường, người mềm nhũn. Bách Diệp nhẹ nhàng lau sạch cho y, rồi cũng cởi bỏ quần áo của mình, để lộ thân hình cường tráng với cơ bắp cuồn cuộn.
“Bây giờ… đến lượt đệ tử được sư phụ chăm sóc rồi.” Hắn thì thầm, nắm tay Mộ Kha đặt lên vật to lớn đang căng cứng của mình.
Mộ Kha giật mình vì kích thước và nhiệt độ, nhưng không rút tay lại. Dưới sự hướng dẫn của Bách Diệp, y bắt đầu học cách làm hắn thoải mái. Mỗi tiếng rên khàn khàn phát ra từ cổ họng Bách Diệp, đều khiến tim y đập nhanh hơn.
Rồi khi cả hai đều sẵn sàng, Bách Diệp nhẹ nhàng xoay người Mộ Kha, để y nằm sấp, phần sau hướng về phía mình.
“Đệ tử xin phép…” Hắn thì thầm, tay mở rộng hai mông trắng nõn, để lộ hậu huyệt màu hồng nhạt đang khép chặt.
Mộ Kha gục mặt vào gối, xấu hổ không dám nhìn. Nhưng cảm giác của đầu vật to lớn đang chạm vào cửa sau, khiến toàn thân y run lên.
“Sư phụ, hãy thư giãn…” Bách Diệp dỗ dành, tay bôi thêm một ít dầu thơm vừa mới lấy ra, nhẹ nhàng xoa lên vật của mình và xung quanh hậu huyệt của Mộ Kha.
Rồi, dưới sự chuẩn bị kỹ lưỡng ấy, hắn bắt đầu đẩy vào.
“Ư… a…” Mộ Kha rên lên, tay nắm chặt ga giường. Cảm giác bị xâm nhập vẫn còn lạ lẫm, nhưng lần này không đau, chỉ có sự căng đầy khó tả.
Bách Diệp di chuyển rất chậm, kiên nhẫn chờ đợi cơ thể Mộ Kha thích ứng. Khi cảm thấy vòng cơ bên trong dần giãn ra, hắn mới bắt đầu tăng dần nhịp độ.
“Sư phụ… cảm thấy thế nào?” Hắn hỏi, giọng khàn đặc vì kìm nén.
Mộ Kha không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ vào gối. Nhưng tiếng rên liên tục phát ra từ miệng y đã nói lên tất cả.
Bách Diệp cúi xuống, hôn lên lưng y, tay ôm chặt eo y, bắt đầu một nhịp điệu nồng nhiệt hơn. Mỗi lần đẩy vào sâu, đều chạm đến điểm nhạy cảm sâu bên trong, khiến Mộ Kha rên lên những âm thanh dâm đãng không thể kiểm soát.
“A… chậm… chậm một chút…” Y van xin, nhưng thân thể lại phản bội lời nói, đẩy về phía sau để đón nhận sự xâm nhập sâu hơn.
Bách Diệp cười khẽ, miệng sát vào tai y. “Sư phụ nói dối… rõ ràng thân thể người đang rất thèm khát đệ tử này.”
“Ngươi… đừng nói nữa…” Mộ Kha xấu hổ quay mặt đi.
Nhưng Bách Diệp không buông tha. Hắn vừa duy trì động tác, vừa thì thầm những lời dâm dục vào tai y. “Sư phụ xem… chỗ này của người đang ôm chặt đệ tử lắm kìa… như không muốn đệ tử rời đi vậy…”
“Hậu huyệt của sư phụ nóng và ẩm ướt quá… đang mút lấy đệ tử từng chút một…”
“Ngươi! Im miệng!” Mộ Kha nức nở, nước mắt giàn giụa vì xấu hổ, nhưng thân thể lại càng thêm kích thích, co bóp mạnh hơn.
Bách Diệp cảm nhận được sự co thắt ấy, không nhịn được mà rên lên một tiếng, tốc độ càng nhanh hơn. Ánh đèn dầu lung linh chiếu lên hai thân thể đang quấn quýt, bóng in lên vách lều như một vở kịch câm đầy dục vọng.
Rồi, trong một cái đẩy thật sâu, cả hai cùng đạt đến cao trào. Mộ Kha thân thể căng cứng, phóng thích lên tấm thảm lông thú dưới giường. Bách Diệp thì siết chặt eo y, phóng thích sâu bên trong cơ thể y.
Sau đó, hắn ôm chặt Mộ Kha đang thở hổn hển, nhẹ nhàng lăn sang một bên, vẫn giữ tư thế giao hợp. Hai người nằm im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng thở của nhau.
“Sư phụ…” Bách Diệp hôn lên vai y. “Cảm ơn người.”
Mộ Kha không trả lời, chỉ vòng tay ra sau, ôm lấy đầu Bách Diệp. Trong lòng y, mọi nghi ngờ, sợ hãi đã tan biến, chỉ còn lại sự chấp nhận và tình yêu thầm kín.
Đêm ấy, họ ngủ trong vòng tay nhau, ranh giới sư đồ cuối cùng cũng hoàn toàn xóa nhòa, thay vào đó là sự ràng buộc của hai tâm hồn và thể xác.