Lốc ngựa xé gió nhưng đã chậm lại, trở thành nhịp phi đều đều êm ái hơn. Ân Bách Diệp một tay ghì cương, một tay ôm chặt lấy thân thể mềm mại đang bất tỉnh trong lòng. Tiêu Mộ Kha ngất lịm, khuôn mặt thanh tú dựa vào ngực hắn, lông mi ướt đẫm dính chặt lại, thỉnh thoảng toàn thân lại run lên co rúm, phát ra tiếng rên yếu ớt từ cổ họng, tựa hồ cực khoái mãnh liệt trước đó vẫn chưa tan hết.
Hậu huyệt của y sưng đỏ, nhìn thấy mà đau lòng, vẫn còn mấp máy hé mở, từ đó tuôn ra dòng tinh dịch trắng đục, chảy dọc theo đùi trắng nõn, ướt đẫm cả lông ngựa. Bách Diệp cúi đầu nhìn xuống, thấy da thịt trắng như ngọc của sư phụ giờ đầy những vết hôn, vết cắn, vết bầm tím, còn có vết xước đỏ tươi do ma sát với yên ngựa. Trong lòng hắn chợt đau nhói, một cảm giác hối hận chưa từng có dâng trào, bóp nghẹt trái tim vốn chỉ biết chiếm đoạt.
Hắn thở dài, cởi áo ngoài mình đang mặc, nhẹ nhàng quấn lấy thân thể trần truồng của Tiêu Mộ Kha. Vải thô ráp chạm vào da thịt mẫn cảm, khiến Mộ Kha trong mê man khẽ rên lên, nước mắt lại lăn dài.
“Ta xin lỗi…” Bách Diệp thì thầm bên tai y, giọng khàn đặc, “Ta không muốn làm thương ngươi đến vậy.”
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn lại trở nên kiên định. Trong lòng hắn, một giọng nói không thể lay chuyển vang lên: Nhưng ta không hối hận. Ngươi là của ta, Mộ Kha. Từ ngày sư phụ cứu ta đưa về Tiêu Diêu Phái, từ lúc ta nhìn thấy nụ cười của người lần đầu tiên, ta đã biết – ngươi nhất định phải là của ta. Tất cả những điều ta làm, dù tàn nhẫn, dù điên cuồng, cũng chỉ vì quá yêu ngươi, quá sợ mất ngươi. Trên đời này, chỉ có ta mới có thể bảo vệ ngươi, chỉ có ta mới xứng có ngươi. Ngay cả khi phải đẩy ngươi vào vực sâu, ta cũng sẽ ôm chặt lấy ngươi cùng rơi xuống. Đây là tuyên bố chủ quyền của ta, là lời thề không thể thay đổi.
Ngựa tiếp tục phi vào rừng sâu. Bách Diệp đã lên kế hoạch từ lâu, đường đi thuộc nằm lòng. Sau hơn một canh giờ xuyên qua khu rừng rậm rạp ít người lui tới, trước mắt hiện ra một bãi đất trống nhỏ, giữa đó có một túp lều đơn sơ nhưng chắc chắn, xung quanh có suối nước chảy róc rách.
Đây là nơi ẩn náu bí mật mà Bách Diệp đã chuẩn bị từ nửa năm trước trong trường hợp bất đắc dĩ. Ngay cả những tâm phúc nhất của Thiên Ân Các cũng không biết sự tồn tại của nơi này. Giờ đây, hắn muốn có một chốn hoàn toàn tách biệt với thế giới, chỉ có hai người họ.
Hắn xuống ngựa, bế Mộ Kha vào lều. Bên trong được bố trí đơn giản nhưng đầy đủ: một chiếc giường gỗ rộng rãi trải đệm da thú, bàn ghế, tủ đựng đồ, thậm chí còn có một lò sưởi nhỏ. Trên tủ chất đầy thuốc men, băng gạc, quần áo và cả thức ăn khô.
Bách Diệp đặt Mộ Kha lên giường nhẹ nhàng như đặt một bảo vật. Y vẫn chưa tỉnh, thở đều đều nhưng nông, hai mày nhíu chặt, tựa hồ ngay cả trong mơ cũng không yên ổn.
Hắn quỳ xuống bên giường, lấy nước ấm và khăn mềm, bắt đầu vệ sinh cơ thể cho sư phụ. Động tác nhẹ nhàng đến mức khiến chính hắn cũng kinh ngạc. Từng vết bẩn, từng vết tinh dịch được lau sạch sẽ. Khi khăn chạm vào hậu huyệt sưng tấy, Mộ Kha khẽ co người, phát ra tiếng rên đau đớn. Bách Diệp dừng tay, hôn lên đùi trắng nõn của y, thì thầm: “Xin lỗi, ta sẽ nhẹ thôi.”
Hắn lấy ra một lọ thuốc màu xanh ngọc, dùng ngón tay thoa đều lên vùng tổn thương. Đây là thần dược đặc chế của Thiên Ân Các, trị thương cực nhanh. Sau đó, hắn cẩn thận dùng ngón tay thon dài đã bôi thuốc nhẹ nhàng luồn vào trong hậu huyệt vẫn còn hé mở, móc ra những tinh dịch còn sót lại. Mỗi lần chạm vào, Mộ Kha đều run lên, tiếng rên trở nên ủy khuất hơn.
“Bách Diệp… đừng…” Trong mê man, y vô thức cầu xin.
Bách Diệp dừng tay, cúi người hôn lên trán đẫm mồ hôi của y: “Không sao đâu, xong rồi, sẽ không đau nữa.”
Sau khi làm sạch, hắn băng bó vết thương nhẹ nhàng, rồi mặc cho y một bộ nội y rộng rãi bằng lụa mềm. Suốt quá trình, hắn cứ như vậy quỳ bên giường, một tay nắm lấy bàn tay lạnh giá của Mộ Kha, một tay vuốt ve mái tóc đen dài của y.
“Sư phụ… Mộ Kha…” Giọng hắn trầm thấp, chứa đựng cảm xúc phức tạp, “Ta biết ta sai rồi. Ta đã làm tổn thương ngươi, làm nhục ngươi, dùng vũ lực chiếm đoạt ngươi. Nhưng ta thề, ta thề với trời cao, tất cả đều vì ta quá yêu ngươi. Từ khi còn là đứa trẻ mười tuổi bị ngươi cứu, ta đã không thể rời mắt khỏi ngươi. Ngươi là ánh sáng duy nhất trong đêm đen của ta, là nguồn sống duy nhất khiến ta muốn tồn tại. Ta không thể để ngươi rời xa ta, dù chỉ một bước.”
Hắn cúi xuống, môi chạm vào mu bàn tay của Mộ Kha: “Xin hãy tha thứ cho ta… nhưng cho dù ngươi không tha thứ, ta cũng sẽ không buông tay. Đời này, kiếp này, ngươi đều là của ta.”
Tiêu Mộ Kha tỉnh lại trong cơn đau nhức toàn thân.
Ý thức dần hồi phục, cảm giác đầu tiên là sự mệt mỏi như thể xương cốt đều bị giã ra, tiếp theo là cơn đau rát âm ỉ từ hậu đình, và cuối cùng là hơi ấm quen thuộc của một cánh tay vòng qua eo mình.
Y mở mắt, thấy mình đang nằm trong một túp lều xa lạ, bên cạnh là Ân Bách Diệp đang ngủ. Ánh sáng xuyên qua khe hở của lều chiếu lên gương mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ chiếm hữu của hắn. So với vẻ lạnh lùng tàn nhẫn ở Thiên Ân Các, lúc này hắn trông dịu dàng hơn, nhưng tay ôm eo y vẫn siết chặt, như sợ y biến mất.
Mộ Kha định đẩy ra, nhưng toàn thân không một chút sức lực. Ký ức ập về: cuộc truy đuổi, sự ép buộc trên lưng ngựa, những cơn cực khoái điên cuồng và đau đớn xen lẫn… Y nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Động tác nhỏ ấy đã đánh thức Bách Diệp. Hắn mở mắt, ánh mắt ban đầu còn mơ hồ, nhưng lập tức trở nên sắc bén và ấm áp khi thấy Mộ Kha đã tỉnh.
“Sư phụ tỉnh rồi?” Giọng hắn khàn khàn, tay vuốt ve má của Mộ Kha, “Có còn đau không? Ta đã bôi thuốc cho ngươi.”
Mộ Kha quay mặt đi, không nói lời nào.
Bách Diệp không tức giận, ngồi dậy, vẫn ôm chặt y từ phía sau: “Ta biết người ghét ta, khinh bỉ ta. Nhưng xin hãy nghe ta nói hết.”
Hắn xoay người Mộ Kha lại, buộc y phải đối mặt với mình. Ánh mắt hắn cháy bỏng, chân thành đến mức đáng sợ: “Tiêu Mộ Kha, ta yêu ngươi. Không phải tình cảm sư đồ, càng không phải sự kính trọng đơn thuần. Là tình yêu của nam nhi dành cho người mình trân quý, là khát vọng muốn chiếm hữu toàn bộ con người ngươi. Ta yêu người đã cứu ta mười năm trước, yêu vị sư phụ luôn dịu dàng dạy dỗ ta, yêu kỳ tài võ học Tiêu Diêu Phái với nụ cười thanh tú… Ta yêu tất cả về ngươi.”
“Đây là tà đạo.” Mộ Kha cuối cùng cũng mở miệng, giọng khàn đặc, “Ngươi là đệ tử của ta…”
“Ta không quan tâm!” Bách Diệp cắt ngang, giọng kiên định, “Thiên hạ nói tà đạo thì mặc kệ họ. Luân thường đạo lý, danh tiếng thanh danh, ta đều không cần. Ta chỉ cần ngươi.”
Hắn cúi xuống, trán chạm trán Mộ Kha: “Ta biết cách ta làm là sai. Ta đáng chết. Nhưng Mộ Kha, nếu cho ta cơ hội quay lại, ta vẫn sẽ làm như vậy. Bởi vì nếu không chiếm đoạt ngươi, ta sẽ mất ngươi mãi mãi. Ta không thể chịu đựng được việc nhìn ngươi trở thành của người khác, nhìn ngươi kết hôn sinh con, nhìn ngươi dần xa cách ta.”
“Như vậy ngươi liền dùng vũ lực làm nhục ta?” Mộ Kha giọng run run, “Trên lưng ngựa, …”
“Là ta sai.” Bách Diệp ôm chặt lấy y, “Ta hứa, từ nay về sau sẽ không bao giờ làm tổn thương ngươi như vậy nữa. Nhưng…” Giọng hắn trầm xuống, “Ta cũng sẽ không buông tha cho ngươi. Ngươi phải ở bên ta, ở đây, nơi chỉ có hai chúng ta.”
Mộ Kha nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, trong đó có sự điên cuồng chiếm hữu, có hối hận chân thành, có tình yêu nồng cháy, tất cả hòa quyện thành một thứ tình cảm phức tạp khiến trái tim y run lên. Y biết mình nên cự tuyệt, nên phẫn nộ, nhưng đối mặt với sự chân thành đến mức đáng sợ này, y lại cảm thấy bất lực.
“Bách Diệp…” Y khẽ gọi tên hắn, giọng đầy mệt mỏi.
“Ừ, ta đây.” Bách Diệp đáp lời ngay lập tức, như thể chờ đợi tiếng gọi ấy đã lâu.
Một lúc lâu sau, Mộ Kha khẽ thở dài, nhắm mắt lại: “Ta… ta cần thời gian.”
Đó không phải sự chấp nhận, nhưng cũng không phải cự tuyệt tuyệt đối. Đối với Bách Diệp mà nói, đã đủ rồi.
Hắn mỉm cười, nụ cười đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc chiếm đoạt, nhẹ nhàng hôn lên môi Mộ Kha: “Được, bao nhiêu thời gian cũng được. Chỉ cần ngươi ở bên ta.”
Gió đêm lùa qua khe lều, thổi lay ngọn nến chập chờn. Ánh lửa vàng vọt chiếu lên da thịt trắng nõn đang run rẩy dưới thân hình cường tráng, hai bóng người chập vào nhau in bóng lên vải lều, như một bức tranh dâm mỹ đang cựa quậy.
Tiêu Mộ Kha nằm sấp trên tấm thảm lông thú, khuôn mặt thanh tú áp vào lớp lông mềm mại, hai tay bị kéo về phía sau, cổ tay bị một dải lụa đen của chính hắn buộc chặt. Hậu huyệt đang bị xâm nhập đến mức căng mọng, từng đợt sóng khoái cảm dồn dập đánh thức mọi dây thần kinh nhạy cảm.
“Ưm… đừng… Bách Diệp… chậm… chậm một chút…” Tiếng rên của Mộ Kha đứt quãng, ngập ngừng, lẫn cả tiếng nức nở.
Ân Bách Diệp cúi xuống, môi nóng hổi áp vào vành tai đã đỏ ửng của người dưới thân, giọng trầm thấp đầy khiêu khích: “Sư phụ à, hậu huyệt của người đang siết chặt lấy ta kìa. Nó như cái miệng đói khát, cứ mút lấy dương vật của đệ tử không chịu buông đấy.”
“Không… không phải…” Mộ Kha lắc đầu, tóc đen rối bời dính trên trán ướt đẫm mồ hôi, “Ngươi… đừng nói nữa…”
“Sao lại không nói?” Bách Diệp cười khẽ, đùi mạnh mẽ đẩy sâu thêm một đoạn, cảm nhận rõ ràng cái nơi chật hẹp đó co bóp cuồng loạn, “Nương tử của ta, chỗ này thật sự rất thành thật. Nó đang rướn lên đón lấy ta, từng nếp nhăn đều mở ra, ướt át nóng hổi… À, lại siết chặt rồi, sư phụ thật là tham lam.”
“Hừ… hừ…” Mộ Kha không kìm được tiếng rên, thân thể mềm mại uốn cong thành vòng cung đẹp đến nghẹt thở. Dưới sự công kích liên tục, mọi sự chống cự và xấu hổ đều tan biến, chỉ còn lại bản năng thuần túy đang bị đẩy lên đỉnh điểm. Hắn không thể không thừa nhận, cơ thể mình đã hoàn toàn đầu hàng trước đệ tử này, thậm chí… còn khao khát nhiều hơn.
Bách Diệp nắm lấy eo thon của Mộ Kha, nhịp độ đột ngột tăng nhanh. Những cú húc mạnh và sâu khiến thân thể người phía dưới chới với, tiếng thịt va vào thịt “bốp bốp” vang lên đều đặn trong không gian lều nhỏ, hòa cùng tiếng rên nghẹn ngào.
“Sư phụ,” giọng Bách Diệp trở nên khàn đặc, “nói cho đệ tử nghe, người có sướng không?”
Mộ Kha cắn chặt môi, không đáp.
Một cú đâm thật sâu, trúng đúng điểm mẫn cảm.
“A——!” Tiếng kêu thất thanh bật ra, Mộ Kha run rẩy toàn thân, hậu huyệt co thắt dữ dội, một dòng nước ấm phun ra từ chỗ tiểu tiện, làm ướt đẫm tấm thảm lông thú phía dưới.
“Xem ra là rất sướng.” Bách Diệp hài lòng cười, không cho đối phương chút thời gian nghỉ ngơi, lại tiếp tục vận động. “Sư phụ đều tiểu ra rồi, thật dâm dục.”
“Tha… tha cho ta…” Mộ Kha khóc lóc, nước mắt lã chã rơi xuống thảm lông, “Không… không chịu nổi nữa…sẽ chết mất… sâu quá…”
“Không được.” Bách Diệp cúi xuống liếm sạch nước mắt trên gò má, động tác phía dưới càng thêm hung hãn, “Còn chưa đủ. Đệ tử muốn sư phụ nhớ rõ, ngài là của ai.”
Đêm dài như vô tận.
Trong ba ngày ba đêm, chiếc lều nhỏ này trở thành thế giới riêng của hai người. Mộ Kha không biết mình đã trải qua bao nhiêu lần lên đỉnh, bao nhiêu lần ngất đi rồi lại bị đánh thức bởi những đợt sóng khoái cảm. Có lúc hắn nằm ngửa, hai chân mở rộng treo lên vai Bách Diệp; có lúc quỳ trên thảm, lưng cong hoàn mỹ; có lúc bị bế lên, cả người treo lơ lửng chỉ dựa vào chỗ kết nối duy nhất để giữ thăng bằng…
Mỗi một tư thế, mỗi một góc độ, Bách Diệp đều muốn thăm dò hết toàn bộ cơ thể nhạy cảm này. Và Mộ Kha, từ chỗ e thẹn chối từ, dần trở nên biết đáp trả, dù vẫn ngại ngùng nhưng đã vô thức vươn eo đón lấy những cú đâm sâu thẳm.
Hậu huyệt vốn chật hẹp giờ đã quen thuộc với sự xâm nhập của dương vật thô to, thậm chí còn trở nên đói khát. Chỉ cần Bách Diệp chạm nhẹ, nó đã ướt át mở đường, từng nếp thịt mềm mại cuốn lấy vật to lớn kia, như thể chính nó cũng có ý thức riêng.
“Bách Diệp… Bách Diệp…” Trong cơn mê man, Mộ Kha chỉ còn biết lặp lại tên đó, như một câu thần chú duy nhất có thể giữ hắn khỏi chìm đắm trong biển cảm xúc.
Ân Bách Diệp ôm chặt thân thể run rẩy trong lòng, cảm nhận sự phụ thuộc hoàn toàn của người này, trong lòng trào dâng thỏa mãn tột độ. Hắn cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại đang thở dốc, nuốt lấy tất cả tiếng rên nghẹn ngào.
Tình sư đồ năm nào giờ đã biến chất thành thứ tình cảm đan xen giữa chiếm hữu, dục vọng và một tình yêu méo mó. Bách Diệp biết rõ mình đang đi trên con đường tà đạo, nhưng hắn không muốn quay đầu. Từ cái ngày Tiêu Mộ Kha cứu hắn, mang hắn về Tiêu Diêu Phái, cái kết cục này đã được định sẵn.
Canh ba, Bách Diệp cuối cùng cũng buông tha cho người đã kiệt sức ngất đi. Hắn nhẹ nhàng tháo dải lụa trên cổ tay Mộ Kha, xoa bóp những vết đỏ, rồi kéo chăn lông che lên thân thể đầy dấu vết ân ái.
Nằm bên cạnh, Bách Diệp vòng tay ôm lấy Mộ Kha, ngón tay vuốt ve khuôn mặt thanh tú đang còn ướt đẫm nước mắt.
“Sư phụ,” hắn thì thầm bên tai người đang ngủ say, “ngài mãi mãi là của đệ tử.”
Bên ngoài lều, gió thổi qua rừng trúc vi vu. Còn bên trong, hơi thở của hai người dần hòa làm một, như thể từ nay về sau, sẽ không có gì có thể chia cắt họ nữa.
Dù đó là tình yêu hay sự chiếm đoạt, là chính đạo hay tà đạo, tất cả đều không còn quan trọng. Trong thế giới nhỏ bé này, chỉ cần có nhau, là đủ.
Đêm khuya, mưa bắt đầu rơi. Trong lều, hai thân thể quấn quýt lấy nhau, như muốn hòa làm một. Bách Diệp thì thầm bên tai Mộ Kha: “Đời này, ta sẽ không buông tay ngươi đâu.”
Mộ Kha không đáp, chỉ khẽ rên lên, hai tay vô thức ôm chặt lấy cổ hắn.
Ở nơi sâu thẳm nhất của rừng già, tình yêu và chiếm đoạt đã đâm rễ nảy mầm. Và mối quan hệ sư đồ đã vĩnh viễn không thể quay lại như xưa.