Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Bách Diệp Tiêu Diêu
  3. Chương 14 - Trên Yên Ngựa (H)
Prev
Next

Trời đất mênh mông, thảo nguyên biên cương mênh mông bát ngát, chỉ còn lại tiếng vó ngựa dồn dập xé toang không gian tĩnh lặng. Ân Bách Diệp ôm chặt Tiêu Mộ Kha trước ngực, thúc ngựa phi như bay. Gió thổi qua mang theo hơi lạnh, nhưng không thể nào làm nguội đi ngọn lửa ghen tuông và phẫn nộ đang thiêu đốt trong lòng hắn.

Mọi chuyện bắt nguồn từ nửa khắc trước.

Khi Bách Diệp nói rằng sẽ không bao giờ để Mộ Kha trở lại Tiêu Diêu Phái, Mộ Kha đã bất giác thốt lên: “Không thể nào… Nhị sư huynh vẫn còn đang chờ ta…” Giọng nói nhỏ bé, đầy day dứt và bất lực.

Chỉ một câu nói đó, như một mũi dao băng giá đâm thẳng vào tim Ân Bách Diệp.

“Nhị sư huynh?” Ân Bách Diệp khẽ lặp lại, giọng nói trầm thấp khàn đặc, mang theo một sự nguy hiểm khó lường. Hắn siết chặt vòng tay quanh eo người trong lòng, khiến Mộ Kha đau đến mức nhíu mày. “Ngươi vẫn còn nhớ hắn? Vẫn còn muốn trở về bên hắn?”

Mộ Kha cắn môi, trong lòng hỗn loạn. Tiêu Yến Hành luôn đối xử với hắn như một người anh, nghiêm khắc mà quan tâm. Trong những ngày tháng ở Tiêu Diêu Phái, nhị sư huynh là người dạy dỗ hắn nhiều nhất, cũng là người khiến hắn kính trọng và tin tưởng. Giờ đây, bị đệ tử của mình bắt đi một cách mờ ám, lại làm ra những chuyện thất đức loạn luân này, hắn làm sao có thể không nhớ tới người thân thuộc, không mong ngóng một chỗ dựa?

Nhưng sự im lặng và vẻ mặt u buồn của Mộ Kha lại như thêm dầu vào lửa, khiến sự tức giận trong lòng Ân Bách Diệp bùng lên dữ dội. Trong mắt hắn, đó là sự do dự, là nỗi nhớ nhung, là ý muốn rời bỏ. Cảm giác sở hữu tuyệt đối và tính chiếm hữu bệnh hoạn bị kích thích đến cực điểm. Hắn không cho phép, tuyệt đối không cho phép người này còn nghĩ đến bất kỳ ai khác! Mộ Kha phải thuộc về hắn, từ thân thể đến tâm hồn, từng ý nghĩ, từng hơi thở, đều phải chỉ hướng về hắn mà thôi!

“Tốt lắm… thật là tốt…” Ân Bách Diệp cười lạnh, ánh mắt trở nên âm trầm nguy hiểm, như con thú săn mồi nhìn chằm chằm vào con mồi đang run rẩy trong vòng tay. “Đệ tử cứ tưởng rằng, sau đêm đó, sư phụ đã hiểu rõ thân phận của mình. Có vẻ như… sư phụ vẫn chưa đủ nhớ.”

“Ân Bách Diệp! Ngươi muốn làm gì?!” Tiêu Mộ Kha cảm nhận được sự thay đổi đáng sợ từ người sau lưng, trái tim đập loạn xạ, một nỗi sợ hãi bản năng trỗi dậy. Hắn bắt đầu giãy giụa, muốn thoát khỏi vòng vây của đệ tử. “Buông ta ra! Ngươi… ngươi đừng làm càn!”

“Làm càn?” Ân Bách Diệp cười nhạt, tay trái siết chặt eo Mộ Kha, tay phải đột nhiên nắm lên vạt áo ngoài của hắn. “Hôm nay, đệ tử sẽ để sư phụ nhớ kỹ, người thuộc về ai!”

Xoạt…!

Một tiếng xé vải chói tai vang lên giữa thanh thiên bạch nhật. Tấm áo ngoài bằng vải mỏng màu lam nhạt mà Tiêu Mộ Kha đang mặc bị xé toạc từ sau lưng, lộ ra lớp áo lót mỏng manh bên trong cùng làn da trắng nõn nà, mịn màng phía dưới. Gió lạnh thổi qua, khiến da thịt Mộ Kha nổi lên những hạt gai nhỏ, nhưng cơn lạnh còn không bằng một phần vạn sự sỉ nhục và kinh hãi đang trào dâng trong lòng.

“Không! Đừng! Dừng lại!” Tiêu Mộ Kha hét lên, hai tay vô ý thức ôm lấy ngực, cố gắng che đi phần cơ thể đã bị lộ ra, nước mắt như mưa tuôn xối xả. “Ân Bách Diệp! Ngươi làm càn!”

“Làm càn?” Ân Bách Diệp không hề động lòng, ngược lại, sự kháng cự và tiếng khóc của Mộ Kha càng khiến hắn thêm phần kích động. Hắn dễ dàng khống chế hai tay yếu ớt của Mộ Kha, dùng một tay gom cả hai cổ tay của hắn lại và ép chặt về phía trước, buộc Mộ Kha phải cúi người về phía trước, ôm lấy cổ con tuấn mã đang phi nước đại. Tư thế này khiến phần lưng và mông của Mộ Kha hoàn toàn phô ra trước mặt Bách Diệp.

“Với quan hệ của chúng, như vậy gọi là tình thú.” Giọng nói của Ân Bách Diệp vừa lạnh lùng vừa mang chút dâm mị. Tay phải hắn lần này thẳng thừng nắm lấy vạt dưới của lớp áo lót và quần dài của Mộ Kha, dùng lực mạnh mẽ kéo một cái!

Xoạt… xoạt…!

Tiếng vải rách liên tiếp vang lên. Phần hậu phương quan trọng nhất của Tiêu Mộ Kha lộ ra hoàn toàn dưới ánh mặt trời và làn gió thảo nguyên. Làn da trắng ngần như ngọc, đường cong mềm mại đầy đặn, cùng với đó là nơi bí mật khép kín, non nớt, tất cả đều không còn chút che đậy nào. Sự nhục nhã và lạnh giá khiến toàn thân Mộ Kha run lên như cầy sấy, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn biết phát ra những tiếng nức nở đứt quãng, đầy tuyệt vọng.

“Đừng… xin ngươi… đừng ở đây…” Hắn cầu xin, giọng nói vỡ vụn.

Nhưng Ân Bách Diệp đã không còn chút kiên nhẫn nào nữa. Hắn muốn lập tức đánh dấu, trừng phạt, khiến người này vĩnh viễn ghi nhớ bài học này. Hắn đưa hai ngón tay lên miệng, qua loa ngậm ướt, sau đó không chút nương tay, thẳng thừng đâm vào nơi cửa huyệt vẫn còn khép chặt, chưa hề có bất kỳ sự chuẩn bị hay mời chào nào của Tiêu Mộ Kha!

“Ư… aaaa——!”

Một tiếng thét đau đớn, xé lòng vang lên. Tiêu Mộ Kha cảm thấy như có một lưỡi dao sắc bén đột nhiên xé toang thân thể mình. Cơn đau nhói buốt từ phía sau lan tỏa ra toàn thân, khiến các ngón tay hắn bấu chặt vào bờm ngựa, thân thể co quắp lại. Nhưng sự xâm nhập thô bạo vẫn chưa dừng lại. Hai ngón tay cường tráng của Ân Bách Diệp cố gắng mở rộng không gian chật hẹp, vặn vẹo, nạo khoét. Máu tươi theo đó thấm ra, làm ướt đầu ngón tay của kẻ xâm lược.

“Đau… đau quá… rút ra… mau rút ra đi…” Mộ Kha khóc lóc, ý thức đã nửa mê nửa tỉnh vì đau đớn.

Ân Bách Diệp cắn răng, rút ngón tay ra. Hắn nhanh chóng tháo bỏ dây lưng, giải phóng “hung khí” đã căng cứng đến mức đau đớn từ lâu. Nam căn to lớn, gân guốc, nóng hừng hực như muốn thiêu đốt tất cả. Hắn dùng tay dẫn dắt, đặt đầu mũi thương vào cửa huyệt vẫn đang run rẩy, co thắt vì đau đớn và sợ hãi.

“Không… không được…” Tiêu Mộ Kha như cảm nhận được điều gì đó còn kinh khủng hơn sắp xảy ra, bắt đầu giãy giụa điên cuồng. “Ân Bách Diệp! Ta cầu xin ngươi! Đừng! Ở đây không được! Trên lưng ngựa… a!”

Lời cầu xin của hắn bị cắt ngang bởi một tiếng hét đau đớn còn thê thảm hơn trước.

Ân Bách Diệp đã không còn kiên nhẫn để nghe thêm bất cứ lời nào. Hắn dùng lực ấn mạnh phần hông, thân thể cường tráng lao về phía trước, nam căn hung hãn xé toang sự kháng cự yếu ớt, phá vỡ mọi trở ngại, một mạch đâm sâu vào tận đáy!

“Ưa… a… a…!” Tiêu Mộ Kha ngửa cổ lên, thanh quản phát ra âm thanh đứt quãng không thành lời, hai mắt trợn trừng, tràn đầy nước mắt đau khổ và khó tin. Cảm giác bị xâm chiếm đến tận cùng, bị xé nát, bị lấp đầy một cách thô bạo, kết hợp với cơn đau như muốn chia lìa xương thịt, khiến hắn tưởng như mình sắp chết. Cơ thể hắn giật giật, như con cá mắc cạn trên thớt, vô lực vùng vẫy.

Nhưng cực hình mới chỉ bắt đầu.

Ân Bách Diệp sau khi hoàn toàn chiếm hữu, không chút dừng lại, bắt đầu vận chuyển vòng eo, ra sức xung kích. Đồng thời, hắn dùng chân thúc nhẹ vào bụng ngựa. Con tuấn mã vốn đã phi nước đại, được chủ nhân thúc giục, lập tức tăng tốc, vó ngựa càng thêm dồn dập.

Ầm ầm ầm…

Tiếng vó ngựa như trống trận giục giã. Thân thể Tiêu Mộ Kha bị ép chặt trên lưng ngựa, theo từng bước chân của ngựa mà bị xóc lên, rơi xuống dữ dội. Mỗi lần xóc lên, trọng lực kéo hắn rời khỏi thân thể của kẻ xâm lược, mỗi lần rơi xuống, nam căn của Ân Bách Diệp lại đâm sâu hơn, mạnh mẽ hơn vào trong cơ thể hắn, đúng vào điểm mấu chốt nhạy cảm nhất!

“Ừ… a… chậm… chậm lại… đau…” Tiêu Mộ Kha gào khóc, giọng nói lúc cao lúc thấp bị đứt quãng bởi những cơn xóc nảy. Cơn đau ban đầu vẫn còn, nhưng một cảm giác kỳ quái, quen thuộc đến đáng sợ đang từng chút, từng chút len lỏi, trỗi dậy.

Cơ thể của hắn, sau đêm “khai quang” tàn khốc trước đó, dường như đã bí mật ghi nhớ cảm giác và kích thích từ đệ tử này. Mặc dù tâm trí đang tràn ngập sự phản kháng, nhục nhã và đau khổ, nhưng thân thể dưới sự xâm nhập thô bạo liên tục và sự ma sát kịch liệt do ngựa chạy gây ra, lại bắt đầu có phản ứng phản bội. Một luồng nhiệt độ kỳ lạ từ nơi sâu thẳm bị đâm vào bắt đầu lan tỏa, những cơn co thắt vô ý thức nhịp nhàng hơn, thậm chí bắt đầu tiết ra chất dịch bôi trơn để thích ứng với sự vận động hung bạo này.

“Không… không thể…” Tiêu Mộ Kha ý thức được sự thay đổi của chính mình, trong lòng càng thêm hoảng loạn và xấu hổ. Hắn cắn chặt môi, muốn kìm nén những tiếng rên rỉ sắp bật ra, nhưng sự xung kích từ phía sau và sự xóc nảy của ngựa hợp thành một nhịp điệu ma quái, không ngừng đập vào điểm yếu nhạy cảm nhất của hắn.

Ân Bách Diệp cảm nhận được sự thay đổi bên trong người dưới thân. Cửa huyệt ban đầu khô khan và kháng cự, giờ đây đã trở nên ẩm ướt, nhu nhuyễn hơn, thậm chí còn có chút hút lấy. Sự thay đổi này khiến hắn thỏa mãn và phấn khích đến cực điểm. Hắn cúi xuống, áp sát vào tai Mộ Kha đang đỏ ửng, thở dốc, giọng nói trầm thấp, đầy tính khiêu khích và chiếm hữu: “Nhìn xem… sư phụ… thân thể của ngươi rất thành thật mà… Nó rất thích đệ tử… rất thích bị đệ tử làm như vậy…”

“Không… không phải… ta không có…” Tiêu Mộ Kha lắc đầu trong nước mắt, phủ nhận một cách yếu ớt, nhưng cơ thể lại không ngừng nóng lên, thậm chí bắt đầu vô thức đong đưa theo nhịp điệu của người sau lưng.

“Không phải?” Ân Bách Diệp cười lạnh, tay trái vẫn khóa chặt tay Mộ Kha, tay phải rời khỏi eo, luồn xuống phía trước, nắm lấy vật đang dần thức tỉnh của người trước mặt. “Vậy cái này… là cái gì?”

“Ư…!” Tiêu Mộ Kha toàn thân run lên, như bị điện giật. Nơi nhạy cảm bị người khác nắm chặt trong tay, sự kích thích tăng gấp bội. Một tiếng rên ngọt ngào, mê hoặc không thể kìm nén vọt ra từ cổ họng. Hắn vội vàng dùng tay che miệng, đôi mắt mở to tràn đầy nước mắt, tràn ngập sự khó tin và xấu hổ về chính mình.

Nhưng Ân Bách Diệp không cho hắn cơ hội che giấu. Tay phải của hắn bắt đầu vuốt ve, chà xát theo nhịp chuyển động của thân dưới. Kích thích kép, từ phía trước và phía sau, cùng với sự xóc nảy liên tục của ngựa, cuốn Tiêu Mộ Kha vào một cơn lốc khoái cảm không thể thoát ra. Cơn đau dần bị lấn át, thay vào đó là sự mê hoặc chết người đang từng lớp, từng lớp bao phủ lấy ý thức của hắn.

“A… a… chậm… chậm một chút… Bách Diệp… ta… ta không chịu nổi…” Giọng nói của hắn đã hoàn toàn biến chất, mang theo khẩn cầu và nhuốm màu sắc dục vọng. Nước mắt vẫn không ngừng chảy, nhưng đã không còn thuần túy là nước mắt đau khổ và nhục nhã, mà còn pha lẫn sự bất lực, mê muội và khoái lạc bị cưỡng ép.

Ân Bách Diệp nghe thấy hắn gọi tên mình bằng giọng điệu như vậy, trong lòng dâng lên một sự thỏa mãn vô hạn. Hắn càng thêm dũng mãnh, mỗi một lần xung kích đều hết sức, như muốn đâm thủng thân thể phía dưới. Tiếng thịt va chạm ướt át hoà cùng tiếng vó ngựa dồn dập, tạo thành một bản nhạc dâm mỹ và điên cuồng trên thảo nguyên mênh mông.

Dịch thể ẩm ướt không ngừng tuôn ra từ nơi giao hợp, trộn lẫn với chút máu tươi ban đầu, làm ướt đẫm lông ngựa và yên ngựa, thậm chí nhỏ giọt xuống cỏ bên dưới theo nhịp xóc nảy. Tiêu Mộ Kha cảm thấy bên trong cơ thể mình như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, càng lúc càng dữ dội. Sự kích thích từ phía sau và phía trước đạt đến đỉnh điểm, hòa quyện vào nhau.

“Ta… ta sắp… Bách Diệp… cùng… cùng nhau…” Hắn quay đầu lại một cách vô ý thức, đôi mắt mơ màng đẫm nước nhìn về phía đệ tử đang khống chế mình, trên khuôn mặt đẫm nước mắt hiện lên một vẻ đẹp mê hoạn đến nghẹt thở.

Ân Bách Diệp thấy vậy, cúi đầu hôn lên đôi môi mấp máy của hắn, nuốt lấy tất cả tiếng rên rỉ. Đồng thời, hắn cũng đã đến giới hạn. Một trận xung kích cuồng bạo và nhanh chóng sau đó, cả hai cùng đạt đến cực điểm gần như cùng lúc.

“Ưaaaa——!”

Tiêu Mộ Kha ngửa cổ lên, phát ra một tiếng kêu dài thê lương mà thoả mãn. Thân thể run rẩy kịch liệt, rồi mềm nhũn ra, hoàn toàn không còn một chút sức lực nào, chỉ biết thở hổn hển nằm trên lưng ngựa, ý thức chìm vào màn đen mờ ảo.

Ân Bách Diệp ôm chặt lấy thân thể mềm mại đã mất đi ý thức, nam căn vẫn còn ở trong đó, cảm nhận sự co bóp cuối cùng của nơi đó. Hắn nhìn xuống khuôn mặt tái nhợt, đẫm nước mắt và mồ hôi của người trong lòng, trong lòng dâng lên một sự thỏa mãn và chiếm hữu vô bờ bến.

Con ngựa dần chậm lại, cuối cùng dừng hẳn, đứng yên trên thảo nguyên, thở phì phò.

Gió vẫn thổi, mang theo mùi cỏ cây và mùi vị đặc biệt vừa lưu lại.

Ân Bách Diệp nhẹ nhàng rút ra, nhìn thấy dịch thể hỗn tạp của hai người tuôn ra, ánh mắt lại âm trầm đi một chút. Hắn cởi áo ngoài của mình, bọc lấy thân thể tơi tả của Tiêu Mộ Kha, ôm chặt vào lòng.

“Mộ Kha…” Hắn khẽ gọi, giọng nói trầm thấp như nói với chính mình, “Đừng bao giờ nghĩ đến người khác nữa. Ngươi là của ta. Chỉ có thể là của ta.”

Người trong vòng tay chỉ còn thở yếu ớt, không thể trả lời.

Mặt trời trên thảo nguyên dần nghiêng về phía tây, kéo dài bóng người và ngựa. Cuộc hành trình dường như vẫn còn rất dài, và sự chiếm hữu cùng trừng phạt này, có lẽ mới chỉ vừa bắt đầu.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz