Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Bách Diệp Tiêu Diêu
  3. Chương 11 - Tái Ngộ
Prev
Next

Thiên Ân Các, một cái tên vang lên trong khoảng thời gian gần đây với sự pha trộn giữa e sợ và tò mò, hiện ra trước mắt Tiêu Mộ Kha và Tiêu Yến Hành sau một hành trình dài. Tổng đàn mới được xây dựng không nằm ở một nơi hiểm địa, mà lại tọa lạc trên một ngọn đồi thoai thoải, xung quanh là rừng trúc bạt ngàn. Kiến trúc bề thế, uy nghi, toát lên vẻ âm trầm, từng đường nét, từng góc mái đều phảng phất một sự lạnh lẽo thấu xương. Màu chủ đạo là đen và xám bạc, những hoa văn chạm khắc tinh xảo nhưng góc cạnh, tựa như tính cách của vị chủ nhân nơi này – lạnh lùng và tàn nhẫn.

Tiêu Yến Hành nhíu mày, giọng trầm ổn: “Tiểu sư đệ, nơi này… khí tức không đúng.”

Tiêu Mộ Kha, lòng dậy sóng, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt y dán chặt vào tấm biển sơn màu đen khắc ba chữ “Thiên Ân Các” viết theo lối chữ triện, sắc bén như kiếm. Y mặc một bộ áo dài màu ngọc bích, làn da trắng nõn càng nổi bật giữa khung cảnh âm u, gương mặt thanh tú khẽ ửng hồng vì hành trình vội vã, nhưng đáy mắt lại chất chứa nỗi bất an khó giấu. Hơn hai năm ròng rã, từ đêm định mệnh ấy, người đồ đệ mà y hết lòng yêu thương, dạy dỗ, đã biến mất không một lời từ biệt. Giờ đây, nghe tin Thiên Ân Các phục hưng, y không quản ngại đường xa tìm đến, chỉ hy vọng thấy được Bách Diệp bình an.

Hai người vừa bước tới trước cổng lớn, mấy bóng đen đã lặng lẽ xuất hiện, khí tức âm lãnh, võ công không thấp. Một người trong đó cất giọng khô khan: “Kẻ nào?”

Tiêu Mộ Kha hít sâu, ôn hòa đáp: “Tiêu Diêu Phái, Tiêu Mộ Kha, Tiêu Yến Hành, xin được bái kiến Ân các chủ.”

Tên kia nghe thấy cái tên “Tiêu Mộ Kha”, ánh mắt dường như chớp động, nhưng nhanh chóng trở về trạng thái băng tịnh, khẽ thi lễ: “Xin mời hai vị theo tại hạ.”

Đi qua mấy sân lớn, không khí càng thêm tĩnh mịch, tiếng bước chân của họ dường như cũng bị lớp không khí nặng nề này hút mất. Cuối cùng, họ cũng được dẫn vào đại điện.

Đại điện rộng mênh mông, càng thêm tôn lên vẻ trang nghiêm lạnh lẽo. Ánh sáng từ những ngọn đèn lập lòe chiếu rọi lên các cột trụ màu đen, in bóng những hoa văn kỳ dị. Phía cuối điện, trên một ghế chủ vị bằng đá đen được chạm khắc hình rồng cuộn, một người đàn ông đang ngồi đó.

Ánh mắt Tiêu Mộ Kha lập tức dán chặt lấy người đó.

Ân Bách Diệp.

Không còn là cậu thiếu niên gầy gò, nóng nảy ngày nào nữa. Trước mắt y là một nam tử cao lớn, cường tráng, đường nét góc cạnh, khôi ngô tuấn tú. Hắn mặc một bộ áo dài màu đen hắc ám, viền bạc, trên ngực thêu một đóa họa tiết kỳ dị màu bạc – biểu tượng của Thiên Ân Các, trông càng thêm quỷ dị. Tóc hắn buông xõa, một vài sợi rủ xuống trước trán, che khuất một phần ánh mắt thâm thúy. Toàn thân hắn toát ra một khí tức bức người, lạnh lùng và tàn nhẫn, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Tiêu Mộ Kha đứng im, trong lòng đau nhói. Là hắn, rõ ràng là hắn. Nhưng sao có thể xa lạ đến vậy? Cái bóng hình mà y từng ôm ấp trong lòng, cái bóng hình non nớt cần được che chở ngày nào, giờ đây lại mang một dáng vẻ như chúa tể bức người như thế.

Ân Bách Diệp cũng đang nhìn chằm chằm vào hắn. Trong nháy mắt hai mắt gặp nhau, sâu trong đáy mắt hắn dường như có một tia sáng mãnh liệt lóe lên, nhanh đến mức không thể nắm bắt, tựa như ngọn lửa gặp phải dầu, sắp bùng cháy. Nhưng ngay lập tức, một màn băng giá đã phủ lên, che lấp tất cả. Hình ảnh đêm đó, Tiêu Mộ Kha nói lời đoạn tuyệt, vẻ mặt thống khổ và tuyệt vọng của y, cùng với sự xấu hổ, hối hận và cả nỗi sợ hãi bị bỏ rơi của chính hắn, tất cả ào ạt kéo đến, khiến trái tim vừa mới hơi run rẩy của hắn lập tức trở nên sắt đá.

Hắn khẽ mím môi, góc miệng nổi lên một nụ cười lạnh lùng, chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm thấp mà vô tình: “Tiêu công tử từ phương xa tới, thật là có ý tứ.”

“Tiêu… công tử?” Tiêu Mộ Kha nghe thấy ba chữ đó, toàn thân khẽ run, sắc mặt thoáng tái. Cách xưng hô này, sao có thể lạnh nhạt đến vậy?

Tiêu Yến Hành đứng bên cạnh, nhíu mày, giọng lạnh lùng: “Ân các chủ, hai năm qua, tiểu sư đệ ta vì tìm ngươi, đã không quản ngại khó nhọc…”

Ân Bách Diệp cắt ngang lời hắn, ánh mắt vẫn không rời Tiêu Mộ Kha, nhưng lại càng thêm băng hàn: “Ồ? Vậy ra là ta còn nợ một ân tình to như vậy sao? Thật là có lỗi.” Lời nói nghe có vẻ hối lỗi, nhưng ngữ điệu lại không chút dao động.

Đúng lúc này, một giọng nói đầy mê hoặc, pha chút uyển chuyển vang lên từ phía sau bình phong: “Tướng công, có khách tới sao không nói với ta một tiếng?”

Một nam tử mặc áo lụa màu đỏ thẫm thong thả bước ra. Y có khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, đôi mắt phượng gợi cảm, làn da trắng nõn như ngọc. Bộ y phục lụa là mỏng manh khó che hết thân hình y, qua lớp vải mỏng có thể nhìn thấy đôi chân thon dài, và đặc biệt là trên đùi và bả vai, những đóa mẫu đơn đỏ rực như máu như thoắt ẩn thoắt hiện trên làn da trắng mịn, càng tôn thêm vẻ dâm mỹ quyến rũ. Đó chính là Chu Huấn.

Y thong thả đi đến, rất tự nhiên dựa vào thành ghế của Ân Bách Diệp, một tay khẽ vỗ nhẹ lên vai hắn, ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu liếc nhìn Tiêu Mộ Kha, khóe miệng cười tủm tỉm: “Vị công tử tuấn tú này là…”

Ân Bách Diệp không đẩy y ra, cũng không phản ứng gì, ánh mắt vẫn bình thản như không.

Tiêu Mộ Kha nhìn cảnh tượng thân mật này, trong lòng đau như dao cắt, hai tay nắm chặt trong tay áo, móng tay gần như cắm sâu vào thịt. Y cố gắng giữ bình tĩnh, khẽ gật đầu: “Tiêu Mộ Kha.”

“Ồ~ Thì ra là Tiêu công tử.” Chu Huấn cười càng tươi, cố ý cúi người xuống, gương mặt gần như áp sát mặt Ân Bách Diệp, hơi thở phả vào tai hắn: “Tướng công, sao ngươi không nói sớm là có cựu nhân tới thăm? Để ta chuẩn bị trà ngon cũng được chứ.”

“Không cần.” Ân Bách Diệp lạnh nhạt từ chối, nhưng cũng không tránh né sự gần gũi của Chu Huấn.

Lúc này, có thuộc hạ bước vào báo cáo có chuyện gấp, Ân Bách Diệp đứng dậy, liếc mắt nhìn Chu Huấn: “Ngươi tiếp đãi đi.” Rồi không nói thêm lời nào, quay người rời đi, dáng vẻ lạnh lùng.

Trong đại điện chỉ còn lại ba người. Tiêu Yến Hành tức giận đến mức mặt đỏ, nhưng bị Tiêu Mộ Kha lấy tay ra hiệu ngăn lại.

Chu Huấn nhìn bóng lưng của Ân Bách Diệp biến mất, rồi quay đầu lại, ánh mắt trên người Tiêu Mộ Kha dạo qua một lượt, giống như đang cân nhắc, khóe miệng nở nụ cười ý vị thâm trường: “Tiêu công tử, đừng để bụng. Tướng công nhà ta chính là tính cách đó, đặc biệt là… sau những đêm không đủ giải toả, tâm tình thường không được tốt lắm.” Lời nói của y vừa dứt, đã mang theo một sự khiêu khích và ám chỉ rõ ràng.

Tiêu Mộ Kha sắc mặt trắng bệch, cố nén sự chấn động trong lòng: “Ý của huynh hạ là…”

Chu Huấn bước vài bước nhẹ nhàng đến trước mặt hắn, hạ giọng, giọng nói đầy mê hoặc và dâm đãng: “Còn có ý gì nữa? Tướng công nhà ta… dương khí quá thịnh, công phu mà hắn luyện lại càng khiến hắn thường xuyên… khó chịu. May mà có ta ở bên, giúp hắn giải tỏa. Hắn nói rằng, chỉ có ta mới có thể khiến hắn thỏa mãn.” Y dừng một chút, nhìn thấy sắc mặt Tiêu Mộ Kha càng thêm tái nhợt, trong lòng vô cùng thích thú, lại tiếp tục: “Những đêm như vậy, không biết đòi ta bao nhiêu lần rồi. Mỗi lần, hắn đều như điên cuồng, lần nào cũng bắt nạt ta… hết lần này đến lần khác. Có lúc, ta thực sự không chịu nổi, sáng hôm sau còn không thể rời khỏi giường.”

“Ngươi… đừng nói nữa!” Tiêu Yến Hành tức giận quát.

Chu Huấn cười nhạt, không thèm để ý, ánh mắt vẫn không rời Tiêu Mộ Kha: “Tiêu công tử, xem ra ngươi và tướng công nhà ta quen biết từ lâu? Nhưng quá khứ là quá khứ, hiện tại hắn đã có ta rồi. Ta khuyên ngươi… đừng nên ôm những hy vọng không cần thiết.”

Lúc này, Ân Bách Diệp quay trở lại. Chu Huấn lập tức thay đổi vẻ mặt, vội vàng bước đến, dịu dàng hỏi: “Tướng công, chuyện đã giải quyết xong chưa? Mau ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.” Nói rồi, y vừa rót trà nóng đưa cho Ân Bách Diệp, vừa đưa tay xoa bóp vai cho hắn, cử chỉ vô cùng thân mật.

Ân Bách Diệp tiếp nhận ly trà, khẽ mím môi, không nói gì. Ánh mắt của hắn thoáng nhìn qua Tiêu Mộ Kha, như muốn nhìn thấy phản ứng của y.

Tiêu Mộ Kha đứng ở đó, cả người như bị đóng băng. Những lời nói kia của Chu Huấn như những mũi kim đâm vào tim y, lại như những con rắn độc bò lên người, khiến y vừa đau đớn vừa buồn nôn. Y nhìn Ân Bách Diệp, người mà y đặt trong lòng, ngày đêm mong nhớ, giờ đây lại lạnh lùng như người ngoài, còn có một người khác thân mật bên cạnh. Những lời quan tâm, những thắc mắc về tà công và thương tích của hắn, giờ đây đều bị nghẹn lại trong cổ họng, không thể nào thốt lên được.

Y hít một hơi thật sâu, gượng ép bản thân giữ bình tĩnh, giọng nói có chút khàn khàn: “Thiên Ân Các chủ…”

Bốn chữ vừa thốt ra, Ân Bách Diệp khẽ nhíu mày, hình như không thích cách xưng hô này.

Tiêu Mộ Kha tiếp tục: “Lần này tại hạ tìm đến, chính là muốn xác nhận ngươi có được bình an. Hiện tại đã thấy, vậy… tại hạ cũng nên cáo từ.” Y dừng một chút, dốc hết can đảm nhìn thẳng vào mắt hắn: “Thiên Ân Hội Đỉnh kia, tính tà ác, ngươi… tốt nhất đừng luyện nữa.”

Ân Bách Diệp nghe thấy đó, trong mắt lóe lên một tia phức tạp, nhưng nhanh chóng biến mất. Hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, giọng lạnh như băng: “Không ngờ Tiêu công tử vẫn nhớ tới chuyện cũ của ta. Mục đích của ngươi đã đạt được, muốn đi thì cứ việc.”

Lời nói này giống như một nhát dao cuối cùng, hoàn toàn chém đứt sợi dây hy vọng cuối cùng trong lòng Tiêu Mộ Kha. Y cảm thấy mắt hơi ướt, vội vàng cúi đầu, quay người muốn rời đi.

Tiêu Yến Hành tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt tay y, ánh mắt lạnh lùng liếc Ân Bách Diệp một cái: “Vô lễ! Tiểu sư đệ, chúng ta đi!”

Nhưng vào lúc này, Ân Bách Diệp lại đột nhiên lên tiếng: “Chậm đã.”

Hai người dừng bước.

Ân Bách Diệp chậm rãi đứng dậy, bước xuống vài bậc thềm, dáng vẻ cao lớn phủ bóng lấy Tiêu Mộ Kha: “Ngươi nói ta vô lễ, vậy ta liền nói chuyện lễ nghĩa. Dù sao ngày xưa ta cũng từng được Tiêu công tử cưu mang, ân tình này không thể không báo.” Hắn dừng một chút, ánh mắt dường như vô tình quét qua gương mặt tái nhợt của Tiêu Mộ Kha: “Hai vị không ngại, hãy lưu lại đây vài ngày, để cho ta… hảo hảo ‘thiết đãi’, cũng coi như trả ơn ngày xưa.”

Lời nói nghe có vẻ lưu khách, nhưng ngữ khí lại mang theo một sự ép buộc không thể chối từ.

Tiêu Mộ Kha ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt thâm thúy khó đoán của hắn, trong lòng dù ngàn vạn nỗi đau và thất vọng, nhưng một tia hy vọng nhỏ nhoi vẫn còn le lói – hy vọng có thể tìm được cơ hội nói chuyện riêng với hắn, hỏi rõ ngọn ngành. Hơn nữa, nhìn thấy hắn như vậy, y thực sự không yên tâm.

Sau một hồi im lặng, Tiêu Mộ Kha khẽ gật đầu: “Vậy… làm phiền rồi.”

Ân Bách Diệp khóe miệng khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong đầy mỉa mai: “Không phiền.” Rồi quay sang nói với Chu Huấn: “Sắp xếp cho hai vị khách quý phòng nghỉ phía đông viện.”

Chu Huấn cúi đầu ngoan ngoãn đáp: “Vâng.” Nhưng trong ánh mắt lại lóe lên một tia thích thú.

Khi Tiêu Mộ Kha và Tiêu Yến Hành theo người hầu rời đi, bóng lưng của họ có chút cô đơn và tiều tụy.

Ân Bách Diệp nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tiêu Mộ Kha cho đến khi khuất dạng, ánh mắt lạnh lùng dần chuyển thành phức tạp và giằng xé. Hắn siết chặt tay, đến mức các khớp xương trắng bệch.

Chu Huấn nhẹ nhàng dựa vào người hắn, giọng nói đầy vẻ tùy ý: “Ân Các chủ, đây là vị mà người hay gọi tên đây à?”

Ân Bách Diệp đẩy mạnh y ra, ánh mắt băng hàn: “Chuyện của ta, không cần ngươi hỏi.”

Chu Huấn bị đẩy ra, sắc mặt khó coi, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mê hoặc, cười nhạt: “Được rồi, ta không hỏi nữa. Chỉ là… đêm nay, ngươi có cần ta hầu hạ không?”

Ân Bách Diệp quay lưng lại với y, giọng nói không chút gợn sóng: “Không cần. Ngươi lui xuống đi.”

Chu Huấn nhìn bóng lưng cứng nhắc của hắn, thờ ơ, trong mắt lóe lên một tia cợt nhã, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu tuân lệnh: “Vâng.”

Trong đại điện rộng lớn, chỉ còn lại một mình Ân Bách Diệp. Hắn chậm rãi ngồi xuống ghế chủ vị, bàn tay khẽ vuốt ve thành ghế lạnh lẽo, trong lòng dậy sóng.

“Sư phụ… Mộ Kha…” Hắn thì thầm, giọng nói khàn khàn, tràn đầy nỗi đau và sự giằng xé mà không ai biết được. “Cuối cùng ngươi đã tìm đến. Người vẫn còn quan tâm đến ta, chúng ta vẫn còn duyên nợ, đúng không?”

“Ta… nên đối xử với ngươi thế nào đây?”

Cuộc gặp gỡ sau nhiều năm này, ngay từ giây phút đầu tiên, đã bị bao phủ bởi sự lạnh lùng, ghen tuông và những hiểu lầm không thể giãi bày. Tương lai phía trước, dường như càng thêm mịt mù.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 11"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz