Hàn phong như đao, cắt qua từng ngọn cây trụi lá trên đỉnh núi Tuyết Vân. Trong một tòa nhà bằng đá bí mật, Ân Bách Diệp đứng trước bản đồ giang hồ, ánh mắt lạnh lẽo tựa băng. Hắn vừa hoàn thành vận công chín vòng đại chu thiên, tà công trong người dường như lại tinh thuần thêm một phần.
“Chủ thượng.” Một bóng đen lặng lẽ quỳ xuống phía sau. “Đã tìm thấy dấu vết của Tứ Hải Đường.”
Ân Bách Diệp khẽ quay đầu, ánh mắt như điện xuyên thấu kẻ đến báo. “Nói.”
Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo uy nghiêm khó tả. Dưới trướng, những môn đồ cũ của Thiên Ân Các từng tản mác khắp nơi, hoặc trung thành, hoặc ẩn mình trong bóng tối, giờ đây đều đã bị hắn dùng thiên phú và tà lực thu phục. Có kẻ bị uy hiếp, có kẻ bị dụ dỗ, cũng có kẻ bị tuyệt đối thực lực đánh bại. Dù bằng cách nào, Thiên Ân Các giờ đây đã tái xuất giang hồ, trở thành một thế lực nửa chính nửa tà khiến người ta khiếp sợ. Mà Bách Diệp, chính là “Ân chủ” lạnh lùng tàn nhẫn trong miệng đời.
“Tứ Hải Đường đường chủ Lý Phong Hàn, hiện đang ẩn náu tại một trang viên bí mật ở ngoại ô Tô Châu.”
Ân Bách Diệp khẽ mỉm cười, nụ cười không hề chạm đến đáy mắt. “Chuẩn bị nhân thủ. Ta muốn tự mình đến thăm vị đường chủ này.”
Kế hoạch báo thù của hắn được sắp xếp vô cùng tinh tế. Lý Phong Hàn chỉ là một trong những kẻ chủ mưu năm đó. Hắn không chỉ muốn giết chết kẻ thù, mà còn muốn phá hủy toàn bộ mạng lưới và thế lực của chúng, không để lại bất cứ mối họa nào.
Đêm đó, trang viên Tô Châu chìm trong biển lửa.
Ân Bách Diệp một mình một kiếm, đi giữa đám cao thủ Tứ Hải Đường, như chỗ không người. Kiếm phong của hắn quỷ dị, mỗi lần vung lên đều mang theo hàn khí âm lãnh. Tà công vận chuyển, hấp thu nội lực của đối thủ, khiến hắn càng đánh càng hăng.
“Ngươi… ngươi là tên tà ma gì?” Lý Phong Hàn run rẩy hỏi, trên người đầy thương tích.
Ân Bách Diệp cười lạnh: “Lý đường chủ, mười năm trước ngươi cùng bọn chúng hại chết ta cả nhà họ Ân, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay?”
Lý Phong Hàn trợn mắt kinh hãi: “Ngươi… ngươi là đứa nhỏ họ Ân còn sống sót?”
Không cần trả lời thêm, kiếm quang đã loé lên. Một đêm đó, Tứ Hải Đường bị xóa sổ hoàn toàn. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Trong ba tháng tiếp theo, Ân Bách Diệp lần lượt tiêu diệt bảy đại thế lực từng tham gia vụ thảm sát họ Ân năm đó. Hắn dùng thủ đoạn tàn nhẫn khiến cả giang hồ khiếp sợ, danh tiếng “Ân chủ” trở thành ác mộng với nhiều người.
Cuối cùng, khi kẻ chủ mưu cuối cùng – lão ma đầu Cự Nhật Bang bị hắn chém đầu tại đỉnh Côn Luân, Ân Bách Diệp đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Ân Các, nhìn xuống môn đồ đang cung kính quỳ rạp dưới chân.
“Ân chủ vạn tuế!” Tiếng hô vang dội như sấm.
Nhưng trong lòng Bách Diệp lại trống rỗng khôn cùng. Hắn đã báo thù, đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhưng người hắn muốn nhất – sư phụ Tiêu Mộ Kha – lại không ở bên. Hắn nhớ lại ánh mắt thương hại, thất vọng của Tiêu Mộ Kha khi nhìn hắn lần cuối. Chính hắn đã đẩy người ấy ra xa bằng hành động tàn bạo của mình.
“Tất cả lui xuống.” Hắn lạnh lùng phất tay.
Đại điện rộng lớn chỉ còn lại một mình hắn. Bóng đen kéo dài, in lên tường đá lạnh lẽo. Quyền lực, địa vị, sự kính sợ của người khác… tất cả đều vô vị. Trong lòng hắn chỉ có hình bóng thanh tú, dịu dàng năm nào.
Đúng lúc này, khí tức từ công pháp tà môn lại lần nữa bùng phát, cắn trả kinh mạch khiến Ân Bách Diệp đau đớn đến mức cơ thể cường tráng phải đổ rạp xuống nền đá lạnh lẽo. Hơi nóng cuồng bạo tỏa ra từ đan điền, khiến quần áo hắn như bị nung chảy, gân xanh nổi đầy trên trán và cánh tay, đôi mắt vốn sắc lạnh nay đỏ ngầu vì dục vọng và sự điên cuồng.
Bách Diệp biết hắn cần một vật dẫn, một nơi để trút xả nguồn năng lượng hỗn loạn, thứ duy nhất có thể dẹp yên cơn sóng dữ trong kinh mạch. Chỉ có một nơi, một người, có thể đáp ứng sự thô bạo này mà không hề oán than, ngược lại còn tham lam hưởng thụ.
Ân Bách Diệp rời khỏi đại điện lạnh lẽo, thẳng tiến đến phòng của Chu Huấn.
Trong căn phòng lụa đỏ sậm lờ mờ ánh nến, Chu Huấn đang nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường chạm khắc tinh xảo mà chậm rãi thưởng trà. Y phục hồng bào kiều diễm bị y nới lỏng, để lộ xương quai xanh và làn da trắng như tuyết. Trên vai y, đóa mẫu đơn đỏ rực dường như đang nở rộ, dâm mỹ đến cực điểm.
“Ân Các chủ, rốt cuộc đã nhớ tới tiểu nhân rồi.” Chu Huấn cười nhẹ, giọng điệu mang chút trào phúng.
Ân Bách Diệp không nói lời nào, hắn bước đến, hơi thở như lửa đốt. Hắn trực tiếp xé toạc tấm hồng bào mỏng manh trên người Chu Huấn. Sức mạnh bạo liệt của hắn khiến mảnh lụa rách toạc, bay lả tả.
Cơ thể Chu Huấn lộ ra, không một chút e dè, ngược lại, y cười rộ lên, tiếng cười khiêu khích và dâm đãng. Phía trên đôi chân trắng nõn lộ ra hình xăm hoa mẫu đơn đỏ rực, tô điểm cho thân thể đã bị vô số nam nhân cải tạo và rèn luyện trở nên mềm dẻo và nhạy cảm một cách kinh người.
“Thật thô bạo,” Chu Huấn cười nhạo, giọng y mềm nhũn như tơ lụa. “Nhưng tiểu nhân thích cách này của Ân Các chủ.”
Y không chờ đợi Ân Bách Diệp ra lệnh. Chu Huấn, với kinh nghiệm giường chiếu thuần thục, lập tức chủ động mở rộng đùi, để lộ ra hậu huyệt dâm đãng đang khép mở nhẹ nhàng. Tay phải y lấy ra một lọ dầu thơm đặc chế, không phải để giảm đau, mà để tăng cường sự trơn mượt cho nơi tư mật.
Chu Huấn dùng ngón tay thon dài, nhúng dầu, nhẹ nhàng đưa vào trong. Một ngón, hai ngón, rồi ba ngón. Y rên lên khe khẽ, tiếng rên đầy sự khao khát và nhu cầu. Hắn không phải là kẻ bị cưỡng ép, mà là kẻ chủ động mời gọi, khuếch trương bản thân để đón nhận xâm nhập.
“Ân Các chủ, ngài xem,” Chu Huấn quay đầu lại, đôi mắt diễm lệ ngập nước, nhìn thẳng vào Ân Bách Diệp. “Nơi này của tiểu nhân đã đói khát lâu rồi. Nó đang chờ nam căn thô to của ngài đến đâm nát điểm dâm trong nhục bích của ta.”
Sự dâm đãng và thuần thục này khiến Ân Bách Diệp rùng mình. Cơn phản phệ trong hắn càng thêm mãnh liệt, hắn cần phải được giải thoát ngay lập tức. Hắn nắm lấy eo thon của Chu Huấn, không cần thiết nhẹ nhàng, nam căn nóng bỏng đã sớm cương cứng vì công pháp tà môn và cảnh tượng trước mắt.
Hắn đẩy mạnh, trực tiếp xâm nhập.
“Ưm… Aaaaa…!”
Chu Huấn rên lên một tiếng dài, toàn thân như bị điện giật, run rẩy kịch liệt. Đây là một cú đâm sâu và bạo liệt hơn bất kỳ khách làng chơi nào từng làm. Nhục huyệt của y, dù đã được chuẩn bị kỹ càng, vẫn phải cố gắng co rút và tham lam nuốt lấy vật to lớn, nóng rực của Ân Bách Diệp.
Hắn cảm nhận được nam căn của đối phương nóng như than hồng, mỗi thớ thịt đều căng cứng chứa đầy năng lượng bạo tàn. Sự kết hợp này không phải là hoan ái, mà là song tu thô bạo để phóng thích sự kiềm hãm kinh mạch rối loạn nãy giờ của Ân Bách Diệp.
Ân Bách Diệp cúi người xuống, tay nắm chặt mái tóc đen nhánh của Chu Huấn, kéo mạnh, buộc y phải ngửa cổ lên, để lộ hoàn toàn chiếc cổ trắng ngần. Hắn hung hăng xâm nhập từ phía sau, mỗi lần ra vào đều mãnh liệt và dứt khoát, như muốn đem tất cả nỗi cô độc và phẫn nộ trong lòng phát tiết ra.
“Ưm… a… Ân Các chủ… thật lợi hại… Chỗ này… thật sướng…” Chu Huấn thở dốc, giọng nói đứt quãng vì những cú thúc liên hồi. “Cú thúc này… quá sâu… nó chạm đến… điểm dâm bên trong… tiểu nhân muốn chết… muốn bị đâm nát…”
Chu Huấn hoàn toàn không chống cự, ngược lại cực kỳ phối hợp. Y cong lưng, chủ động vểnh cao mông, tạo ra một góc độ hoàn hảo để Ân Bách Diệp có thể thúc sâu và va chạm vào nơi sâu kín nhất. Đôi chân dài của y buông lỏng, sau đó lại quấn chặt lấy eo Ân Bách Diệp, cố định hắn, kích thích sự xâm lược điên cuồng của hắn.
Y liên tục thay đổi tư thế một cách bản năng để tối đa hóa khoái cảm và sự dẫn dắt khí tức.
“Sâu hơn… Ân Các chủ, chơi hư tiểu nhân đi… Đâm mạnh vào… đâm nát ta đi… Đâm thật sâu vào, tao huyệt này là của ngài…”
Cơ thể Chu Huấn vô cùng tham lam, y như mong đợi bị đối xử thô bạo, khao khát thứ dục vọng chân thật không bị che đậy bởi tiền bạc. Những tiếng rên rỉ dâm đãng không ngừng vang lên, không phải sự giả vờ mua vui, mà là sự kích thích tột độ từ bản năng nguyên thủy nhất.
Ân Bách Diệp nghe thấy tiếng rên dâm của y, không kìm được tăng thêm lực đạo. Hắn thúc mạnh đến mức khiến Chu Huấn phải bật tiếng thét thất thanh. Hắn nhìn chằm chằm vào cơ thể trắng nõn bị hoa mẫu đơn nhuộm đỏ, nhưng trong đầu hắn, lại là hình ảnh Tiêu Mộ Kha đang uốn éo dưới thân hắn, làn da trắng nõn, khuôn mặt đẫm lệ.
“Im miệng!” Ân Bách Diệp gầm lên, giọng hắn khàn đặc.
“Ưm… Ân Các chủ tức giận thật uy vũ.” Chu Huấn cười khúc khích, dù bị đè nén đến sắp nghẹt thở vẫn không quên nói lời khiêu khích. “So với Tiêu Mộ Kha công tử, thân thể của tiểu nhân có làm Ân chủ thỏa mãn hơn không? Ta mềm dẻo hơn, hợp tác hơn, và biết cách nuốt trọn nhục bổng của ngài hơn…”
Vừa nghe thấy cái tên cấm kỵ này, Ân Bách Diệp lập tức nổi điên. Hắn lật người Chu Huấn lại, ép y nằm ngửa, nhìn thẳng vào đôi mắt thách thức của y. Hắn không nói, chỉ dùng lực thúc hung hăng nhất để đâm vào sâu hơn, như muốn dùng chính nam căn để trừng phạt sự dâm đãng và độc miệng này.
“Đừng… đừng nhắc tên hắn!” Ân Bách Diệp thét lên, âm thanh đầy sự giằng xé.
Chu Huấn cười càng dâm đãng hơn nữa, nước mắt sinh lý trào ra từ khóe mắt: “Ồ? Không lẽ tiểu nhân nói trúng tim đen? Ân chủ đại nhân, ngài đem tiểu nhân coi như kẻ thay thế, nhưng trong lòng vẫn không quên được vị sư phụ kia sao? ”
Ân Bách Diệp ánh mắt âm trầm, dục vọng hòa lẫn với sự phẫn nộ bốc lên ngùn ngụt. Hắn biết Chu Huấn đang cố ý chọc tức mình, đang cố ý làm công cụ dâm đãng để khơi dậy sự cuồng bạo của hắn, để được đối xử thô bạo hơn. Những lời đó, tuy thô tục và khiêu khích, lại đâm thẳng vào nỗi đau và sự ám ảnh trong lòng hắn.
Hắn nắm lấy cổ Chu Huấn, siết nhẹ: “Ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi?”
“Giết đi.” Chu Huấn không hề sợ hãi, ngược lại dùng chân mày lia qua, ánh mắt dâm mỹ không chút sợ hãi. “Giết tiểu nhân, xem ai còn có thể cho Ân Các chủ giải sầu? Tiêu Mộ Kha công tử kia sao? Hắn sẽ cho ngài chà đạp như vậy sao? Hay hắn sẽ khuếch trương hậu huyệt để mời ngài xâm nhập? Hắn sẽ không! Chỉ có tiểu nhân mới biết thân thể này cần được thoả mãn đến mức nào!”
Lời nói của Chu Huấn như một liều thuốc độc, kích thích Ân Bách Diệp đến mức điên cuồng. Hắn buông cổ Chu Huấn, dùng tay nhấc bổng y lên, chuyển sang tư thế bế đứng.
Ân Bách Diệp đứng thẳng, lưng dựa vào tường, bế bổng Chu Huấn lên, hai chân y quấn chặt lấy eo hắn. Trong tư thế này, nam căn của hắn được xâm nhập sâu nhất, trực diện nhất, đâm thẳng vào điểm dâm sâu nhất trong hậu huyệt.
“A! Sâu quá! Ngài muốn đâm chết dâm huyệt đi, đừng tha cho ta!” Chu Huấn không kìm nén được mà thất thanh thét lên, lần này là sự sung sướng tột độ xen lẫn cảm giác bị xuyên thủng. Mọi cú thúc đều mãnh liệt và dồn dập, nhục bích bên trong bị cày xới không ngừng nghỉ.
“Im lặng!” Ân Bách Diệp nghiến răng, hắn không muốn nghe bất cứ lời nào từ cái miệng độc địa này nữa. Hắn chỉ còn tập trung vào cảm giác của nhục bích đang co rút và nuốt lấy nam căn của hắn.
Hắn thúc mạnh, thúc sâu đến mức Chu Huấn cảm thấy toàn bộ nội tạng như bị va đập. Chu Huấn ôm chặt lấy cổ Ân Bách Diệp, rên rỉ nghẹn ngào, cơ thể y như một chiếc cầu lửa, vừa đau đớn vừa sung sướng.
“Ưm… mạnh hơn… Ân chủ… sâu hơn nữa… chơi nát ta đi…”
Y bắt đầu nhún mông theo nhịp điệu của Ân Bách Diệp, chủ động khiêu khích và phục tùng hoàn toàn. Y muốn hắn cảm thấy y thuần thục hơn, dâm đãng hơn, mềm dẻo hơn sư phụ hắn. Y muốn cơ thể y trở thành thứ duy nhất hắn có thể tìm đến để giải tỏa.
Dòng nghịch khí trong Ân Bách Diệp đã được dẫn dắt thành công, chảy ra theo đường nam căn và được hấp thu bởi nhục bích đói khát của Chu Huấn. Sắc mặt Ân Bách Diệp dần hồng hào trở lại, nhưng sự cuồng bạo trong mắt hắn không hề giảm đi, ngược lại càng tăng thêm. Hắn đang hoan ái với Chu Huấn, nhưng lại nghĩ đến Mộ Kha.
Hắn cúi xuống, cắn mạnh vào vai Chu Huấn, ngay trên đóa mẫu đơn đỏ rực, để lại một vết răng hằn sâu.
“Mộ Kha… Ngươi là của ta…” Hắn thì thầm, tiếng gọi không dành cho người dưới thân.
“Ư… A…” Chu Huấn chỉ có thể rên rỉ. Hắn biết mình chỉ là công cụ, nhưng sự mãnh liệt này, sự phát tiết này, là thứ hắn khao khát.
Sự dâm loạn đạt đến đỉnh điểm. Ân Bách Diệp thúc liên hồi, mỗi cú thúc đều mang theo sức mạnh của sự điên cuồng, nam căn thô to va chạm vào nhục bích tạo ra âm thanh bộp—bộp ướt át dồn dập trong căn phòng. Toàn bộ cơ thể Chu Huấn run rẩy như bị điện giật, y cảm thấy nội bích bị xé toạc và lấp đầy liên tục.
Hắn gầm lên một tiếng dài, cảm nhận được kinh mạch cuối cùng cũng hoàn toàn bình ổn và nghịch khí cũng trở về đan điền. Cùng lúc đó, hắn phun trào dòng tinh hoa nóng bỏng, đặc quánh vào sâu bên trong cơ thể khao khát của Chu Huấn.
“Aaaaaa…!” Chu Huấn thét lên, co thắt toàn bộ cơ thịt trong hậu huyệt để nuốt trọn dòng tinh hoa ấy, đạt đến cực khoái không thể kiểm soát.
Ân Bách Diệp đứng thẳng dậy, rút dương vật dính đầy dịch thể nhơ nhớp, chưa mềm hẳn ra khỏi cơ thể Chu Huấn. Hắn không hề quay lại nhìn. Mọi chuyện đã kết thúc. Nhục dục chỉ là một phương tiện để bình ổn kinh mạch. Hắn hoàn toàn không có tình cảm với nam nhân này.
“Đa tạ, Ân Các chủ.” Chu Huấn thở dốc, giọng yếu ớt nhưng đầy sự thỏa mãn. Dòng dịch thể nóng ấm, hỗn hợp tinh dịch và chất bôi trơn, chảy ra từ huyệt khẩu đang sưng đỏ và mở rộng của y.
Ân Bách Diệp khoác lại xiêm y, ánh mắt hắn lạnh lùng và vô cảm như chưa từng xảy ra chuyện gì. Hắn nhìn xuống Chu Huấn đang nằm rũ rượi, cơ thể dâm mỹ ướt đẫm mồ hôi và dịch thể.
“Lần sau, nếu còn dám nhắc đến hắn, ta cắt lưỡi của ngươi.” Hắn đe dọa, giọng nói trầm thấp và lạnh buốt.
Chu Huấn khẽ cười, một nụ cười dâm đãng và thách thức: “Được rồi, tiểu nhân biết rồi. Nhưng Ân Các chủ à… thân thể ngài sẽ luôn đói khát ta.”
Ân Bách Diệp quay lưng bỏ đi.
Bước ra ngoài cửa, gió đêm thổi qua, khiến Ân Bách Diệp tỉnh táo hơn một chút. Hắn nhìn về phía Tiêu Diêu Phái, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp.
Sư phụ… giờ này người đang làm gì?
Đằng sau cánh cửa vừa đóng lại.
Chu Huấn nằm đó một lúc lâu, cảm nhận sự trống rỗng sau khi nam căn thô to rút ra. Mặc dù sự xâm nhập tàn bạo của Ân Bách Diệp đã giúp y đạt đến cực khoái và thỏa mãn nhu cầu sinh lý của cơ thể dâm đãng này, nhưng sự rút lui lạnh lùng của hắn đã để lại một khoảng trống rỗng trong tâm hồn khao khát sự hoan ái chân thật.
“Vẫn chưa đủ…” Chu Huấn lẩm bẩm.
Y đưa tay xuống, chạm vào hậu huyệt đang sưng đỏ và ướt át của mình. Hắn muốn nhiều hơn, muốn được lấp đầy hoàn toàn.
Chu Huấn bò dậy, đôi mắt dâm mỹ lóe lên ánh sáng thèm khát. Y lấy ra từ trong tủ gỗ một chiếc ngọc thể thô dài, to hơn cả nam căn của Ân Bách Diệp, được chế tác từ ngọc bích quý hiếm, lạnh buốt và bóng loáng.
Y không bôi trơn thêm. Vẫn còn đủ dịch thể từ giao hợp trước đó.
Chu Huấn nằm ngửa, hai chân mở rộng, tay tự cầm lấy ngọc thể thô dài, đưa từ từ vào hậu huyệt đang đói khát.
“A… Ưm…!”
Cảm giác cưỡng ép và đầy đặn ngay lập tức ập đến. Ngọc thể lạnh và cứng, đi sâu vào nơi vừa bị cày xới bởi lửa nóng của Ân Bách Diệp. Y dùng ngón tay ấn mạnh vào ngọc thể, buộc nó phải xâm nhập sâu hơn, mạnh hơn.
Y bắt đầu tự chơi, đưa ngọc thể ra vào với nhịp điệu riêng của mình. Y rên rỉ liên tục, tiếng rên không còn sự phối hợp hay khiêu khích mà là sự thỏa mãn thuần túy.
“A… sướng quá… muốn nó lớn hơn… chơi nát tao huyệt đi… thật sâu , muốn nữa… ưmm”
Chu Huấn nhắm mắt, khuôn mặt dâm đãng ướt đẫm mồ hôi. Y khao khát cảm giác bị lấp đầy triệt để. Y dùng ngọc thể thô dài để xoa dịu cơn đói khát của cơ thể, để tự thưởng cho sự phục tùng hoàn hảo của mình.
Y nhanh chóng đạt đến cực khoái thứ hai, nhưng không phải trong vòng tay của bất kỳ ai, mà trong sự dâm đãng của chính mình. Cơ thể y co giật dữ dội, ngọc thể bị nhục bích nuốt chặt và co rút đến mức gần như không thể rút ra.
Sau khi cơn khoái cảm qua đi, Chu Huấn rút ngọc thể ra, nó sáng bóng và ướt át. Y nằm rũ rượi trên giường, cơ thể nhục nhã và hoàn toàn cạn kiệt năng lượng.