Nội dung truyện
Nhưng định luật vạn vật hấp dẫn dường như vừa ngừng lại. Toàn bộ cơ thể Hiếu bất động, đôi mắt anh mở to, sững sờ nhìn vào cảnh tượng trên chiếc giường tre.
Tiến đang ở giữa cơn đê mê, tay vẫn còn nắm chặt con cặc đang run rẩy của mình, gương mặt còn vương nét hưng phấn chưa kịp tan biến. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, thời gian như ngưng đọng.
Máu trong người Tiến như đông cứng lại, rồi ngay lập tức dội ngược lên mặt, khiến tai cậu ù đi. Một nỗi nhục nhã tột cùng, lớn hơn cả trận đòn của Tùng, bao trùm lấy tâm trí cậu. Cậu vội vàng buông tay, cuống cuồng kéo vạt áo che đi sự trần trụi, nhưng tất cả đã quá muộn. Hiếu đã thấy hết. Anh thấy cả sự kích động, thấy cả những giọt mồ hôi rịn trên trán em vợ, và quan trọng hơn cả là anh thấy ánh mắt của Tiến – một ánh mắt không phải của sự sợ hãi đơn thuần, mà là ánh mắt của một kẻ bị bắt quả tang đang tôn thờ một điều cấm kỵ.
Hiếu không mắng nhiếc, không quay lưng đi ngay. Anh đứng đó, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo polo đẫm mồ hôi. Sự im lặng giữa hai người kéo dài như hàng thế kỷ. Hiếu là người trưởng thành, anh đủ nhạy cảm để nhận ra nhịp điệu và cả cái cách Tiến vừa gọi khẽ một cái tên nào đó trước khi anh bước vào.
Tiến… em… – Giọng Hiếu khản đặc, chứa đựng sự bàng hoàng khó tin.
Tiến run bần bật, đôi môi vừa mới lành lặn lại bắt đầu tái nhợt. Cậu không thể thốt ra một lời bào chữa nào. Sự thật trần trụi hơn cả cơ thể cậu lúc này. Cậu vừa sục cặc khi nghĩ về anh.