Sau khi xe dừng trước sân nhà, ba Tiến chỉ kịp uống vội hớp nước rồi tất tả thay bộ đồ lao động, vác cuốc ra đồng để chăm nốt mấy luống rau vụ Tết. Hiếu cũng mỉm cười bảo – Để con ra phụ ba một tay cho nhanh, rồi cả hai bóng dáng cao lớn ấy khuất dần sau rặng dừa.
Trong căn nhà vắng vẻ, Tiến thấy mệt nhoài. Cậu nằm xuống chiếc giường tre ở gian nhà sau, định bụng chợp mắt một chút. Nhưng giấc ngủ mệt mỏi lại mang theo những hình ảnh chập chờn về Hiếu, bờ vai vững chãi, mùi hương nam tính và cả cách anh bế cậu vào lòng sau trận đòn. Khi thức dậy, cả căn nhà im phăng phắc, nắng chiều xuyên qua khe cửa thành những vệt dài cô quạnh.
Nỗi khao khát bị kìm nén bấy lâu cộng với cảm giác cơ thể đang hồi phục sau cơn đau khiến Tiến nảy sinh một ý muốn mãnh liệt. Cậu cần được giải tỏa. Ỷ y rằng ba và Hiếu còn đang bận ngoài đồng xa, còn mẹ và chị Mai vẫn đang ở chùa, Tiến không khóa cửa phòng mà chỉ khép hờ.
Cậu nằm ngửa trên giường, nhắm mắt lại để tâm trí tự do trôi về những hình ảnh tội lỗi nhưng đầy mê đắm. Tiến đưa tay xuống dưới lớp quần thun mỏng, chạm vào con cặc đã bắt đầu cương cứng của mình.
Tiến tưởng tượng ra bàn tay của Hiếu lúc lau vết thương cho mình. Mỗi lần cậu lướt tay dọc theo chiều dài thân cặc nóng hổi, cậu lại thầm gọi tên anh trong hơi thở đứt quãng. Cảm giác thô ráp từ lòng bàn tay mình khiến cậu liên tưởng đến những vết chai sần nam tính của một người kỹ sư công trường.
Cậu bắt đầu sục mạnh hơn, nhịp điệu dồn dập theo từng nhịp tim đang đập loạn. Đầu óc Tiến quay cuồng trong thứ tình cảm sai trái. Cậu không chỉ muốn giải tỏa sinh lý, mà dường như đang cố gắng dùng hành động này để lấp đầy khoảng trống rỗng và nỗi đau u uất khi phải đứng bên lề hạnh phúc của chị mình.
Khi khoái cảm dâng trào đến đỉnh điểm, Tiến oằn mình lại, gương mặt đỏ ửng vì hưng phấn và cả sự nhục nhã thầm kín. Những tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra khỏi kẽ răng. Cậu hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, nơi anh Hiếu không phải là anh rể, mà là một người đàn ông thuộc về cậu.
Giữa lúc Tiến đang cận kề khoảnh khắc bùng nổ, cánh cửa gỗ khép hờ bỗng nhiên phát ra tiếng “két” nhẹ vì gió hoặc vì một bàn tay nào đó đẩy vào. Tiến quá chìm đắm trong đê mê nên không hề hay biết rằng có một bóng người đã đứng đó tự bao giờ, chứng kiến toàn bộ sự trần trụi và đau đớn của cậu.
_
Tiếng bản lề gỗ kêu “két” một tiếng khô khốc giữa không gian vắng lặng. Một luồng gió mát từ ngoài sân lùa vào, nhưng đối với Tiến, nó lạnh buốt như băng giá.
Cánh cửa khép hờ bị đẩy ra hoàn toàn. Hiếu đứng đó, tay vẫn còn cầm chiếc nón lá nửa chừng định lấy đôi bao tay bảo hộ trên kệ gần cửa phòng sau.
Nhưng định luật vạn vật hấp dẫn dường như vừa ngừng lại. Toàn bộ cơ thể Hiếu bất động, đôi mắt anh mở to, sững sờ nhìn vào cảnh tượng trên chiếc giường tre.
Tiến đang ở giữa cơn đê mê, tay vẫn còn nắm chặt con cặc đang run rẩy của mình, gương mặt còn vương nét hưng phấn chưa kịp tan biến. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, thời gian như ngưng đọng.
Máu trong người Tiến như đông cứng lại, rồi ngay lập tức dội ngược lên mặt, khiến tai cậu ù đi. Một nỗi nhục nhã tột cùng, lớn hơn cả trận đòn của Tùng, bao trùm lấy tâm trí cậu. Cậu vội vàng buông tay, cuống cuồng kéo vạt áo che đi sự trần trụi, nhưng tất cả đã quá muộn. Hiếu đã thấy hết. Anh thấy cả sự kích động, thấy cả những giọt mồ hôi rịn trên trán em vợ, và quan trọng hơn cả là anh thấy ánh mắt của Tiến – một ánh mắt không phải của sự sợ hãi đơn thuần, mà là ánh mắt của một kẻ bị bắt quả tang đang tôn thờ một điều cấm kỵ.
Hiếu không mắng nhiếc, không quay lưng đi ngay. Anh đứng đó, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo polo đẫm mồ hôi. Sự im lặng giữa hai người kéo dài như hàng thế kỷ. Hiếu là người trưởng thành, anh đủ nhạy cảm để nhận ra nhịp điệu và cả cái cách Tiến vừa gọi khẽ một cái tên nào đó trước khi anh bước vào.
Tiến… em… – Giọng Hiếu khản đặc, chứa đựng sự bàng hoàng khó tin.
Tiến run bần bật, đôi môi vừa mới lành lặn lại bắt đầu tái nhợt. Cậu không thể thốt ra một lời bào chữa nào. Sự thật trần trụi hơn cả cơ thể cậu lúc này. Cậu vừa sục cặc khi nghĩ về anh.
Hiếu hít một hơi thật sâu, anh chậm rãi bước vào trong phòng, tay đóng chặt cánh cửa lại – lần này là khóa chốt. Hành động này khiến Tiến kinh hoàng, cậu co người lùi lại sát vách tường gỗ.
Hiếu tiến đến cạnh giường, bóng người cao lớn của anh phủ rạp xuống người Tiến, mang theo một áp lực vô hình. Anh không nhìn xuống dưới, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đang đẫm nước của Tiến.
Em… tại sao lại là anh? – Câu hỏi của Hiếu thấp và trầm, nó không phải là sự trách móc, mà là một sự xác nhận khiến trái tim Tiến tan nát. Hiếu đã nhận ra. Anh đã nhận ra lý do tại sao Tiến luôn nhìn anh khác lạ, lý do tại sao cậu khóc sau vườn nhãn, và lý do tại sao cậu lại tự thỏa mãn khi chỉ có một mình anh ở nhà.
Tiến bật khóc nức nở, cậu lấy hai tay che mặt, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên.
Anh rể… em xin lỗi… em là đứa khốn nạn… anh đánh em đi, anh giết em đi…
Hiếu ngồi xuống mép giường tre. Tiếng giường kêu lên một tiếng trĩu nặng. Anh không đánh cậu. Một bàn tay to lớn, thô ráp từ từ chạm vào cổ tay Tiến, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết kéo tay cậu ra khỏi khuôn mặt đang đẫm lệ.
Nhìn anh này. – Hiếu ra lệnh, giọng anh lúc này không còn là của một người anh rể hiền lành, mà là của một người đàn ông đang đối mặt với một thực tế tàn khốc và đầy xáo trộn.
Khoảnh khắc đó, thế giới của họ chính thức rạn nứt. Mọi rào cản về danh phận “anh rể – em vợ” dường như đã bị thiêu rụi bởi sự thật vừa phơi bày.
Trong mắt Hiếu lúc này, ngoài sự bàng hoàng, dường như còn có một tia cảm xúc phức tạp khác mà Tiến chưa bao giờ nhìn thấy – một sự lay động nguy hiểm của một người đàn ông thẳng tính khi đối diện với tình yêu điên cuồng của một người đồng giới.
_
Sau buổi chiều định mệnh ấy, bầu không khí trong căn nhà vốn dĩ ấm áp bỗng chốc trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Những ngày còn lại của kỳ nghỉ Tết đối với Tiến không khác gì một cuộc tra tấn về tinh thần.
Tiến thu mình lại như một con ốc sên bị thương. Cậu tránh mọi không gian có sự hiện diện của Hiếu. Trong bữa cơm, Tiến chỉ cúi gằm mặt nhìn bát cơm, tuyệt đối không dám ngước lên vì sợ phải chạm vào ánh mắt của anh rể. Cậu tự suy diễn, tự hành hạ bản thân bằng những ý nghĩ đen tối nhất. Chắc chắn anh ấy thấy mình ghê tởm lắm. Một đứa em rể biến thái, lại có ý đồ đồi bại với chồng của chị mình… Anh ấy khinh bỉ mình là đúng.
Mỗi khi nghe tiếng bước chân của Hiếu từ xa, tim Tiến lại thắt nghẹt, cậu vội vàng tìm một lý do nào đó để lánh đi nơi khác. Sự im lặng của Hiếu đối với Tiến lúc này còn đáng sợ hơn cả một trận đòn roi.
Trái ngược với suy đoán của Tiến, tâm trạng của Hiếu lại là một mớ hỗn độn đầy mâu thuẫn. Là một trai thẳng chính hiệu, lần đầu tiên Hiếu phải đối mặt với một tình huống nằm ngoài mọi quy luật logic mà anh từng biết.
Hình ảnh Tiến oằn mình trên giường chiều hôm đó cứ bám lấy tâm trí Hiếu như một bóng ma. Anh không thấy ghê tởm như mình tưởng. Thay vào đó, một phần bản năng đen tối trong anh cảm thấy phấn khích. Đó là cảm giác quyền lực khi biết mình là đối tượng khao khát duy nhất của một tâm hồn non nớt, và sự trần trụi của Tiến lúc đó lại mang một nét đẹp mong manh khiến bản năng chinh phục của một người đàn ông trưởng thành vô thức bị kích động.
Ngay lập tức, Hiếu tự tát vào mặt mình để tỉnh táo. Mày điên rồi Hiếu! Đó là em vợ mày, là em trai của Mai!
Anh tự nhủ rằng Tiến còn trẻ, có lẽ chỉ là sự ngộ nhận nhất thời vì anh quá tốt với cậu.
Hiếu quyết định thiết lập một khoảng cách an toàn. Anh không còn vỗ vai Tiến, không còn cười đùa rủ cậu đi chơi, cũng không còn những cử chỉ chăm sóc quá mức như trước.
Có một chiều, khi cả nhà đang ngồi gọt trái cây ngoài hiên, Mai vô tình đẩy đĩa xoài về phía Tiến rồi bảo.
Anh rể mua xoài cát đúng loại em thích nè Tiến, ăn đi em.
Hiếu cầm miếng xoài lên, nhưng thay vì đưa tận tay Tiến như mọi khi, anh lại đặt nó xuống đĩa một cách hững hờ rồi quay sang nói chuyện với ba vợ về công trình xây dựng. Tiến nhìn miếng xoài, thấy lòng mình lạnh ngắt. Cậu cảm nhận rõ rệt bức tường băng giá mà Hiếu đang dựng lên.
Dù cố tránh né, nhưng trong căn nhà nhỏ, việc không chạm mặt là điều bất khả thi. Có lần, khi Tiến từ nhà tắm bước ra, vô tình đụng phải Hiếu đang đứng lấy nước ở bình lọc.
Hai người đứng sững lại. Chỉ trong một giây ngắn ngủi, ánh mắt họ chạm nhau. Tiến thấy trong mắt Hiếu không phải là sự khinh bỉ, mà là một sự quan sát rực cháy, một cái nhìn sâu thăm thẳm như muốn thấu thị tâm can cậu.
Còn Hiếu, khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt tiều tụy của Tiến, lòng anh lại dấy lên một sự xót xa không nên có.
Hiếu là người dời mắt đi trước. Anh lạnh lùng bước lướt qua Tiến, để lại mùi hương bạc hà quen thuộc nhưng giờ đây thật xa xăm.
Tiến đứng đó, bàn tay nắm chặt gấu áo. Cậu không biết rằng, chính cái vẻ ngoài lạnh lùng của Hiếu lại đang che giấu một ngọn lửa tò mò đang âm ỉ cháy. Hiếu càng cố dập tắt nó bằng lý trí, thì sự phấn khích thầm kín khi biết mình sở hữu trái tim của đứa em rể lại càng khiến anh trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Nửa tháng nghỉ Tết ở quê, đối với nhiều người là thiên đường, nhưng với Tiến và Hiếu, đó là một cuộc đấu trí ngầm giữa lý trí và bản năng. Một tuần trôi qua kể từ buổi chiều tai hại ấy, căn nhà vẫn rộn rã tiếng cười của chị Mai và ba mẹ, nhưng giữa hai người đàn ông lại là một vực thẳm im lặng đầy kịch tính.
Tiến rơi vào trạng thái trầm uất nhẹ. Cậu nghĩ rằng sự im lặng của Hiếu chính là lời phán xét tàn nhẫn nhất. Mỗi khi Hiếu lướt qua cậu mà không một lời hỏi han, Tiến lại thấy tim mình thắt lại. Cậu tự thu mình vào góc tối, làm những công việc không tên quanh nhà để giết thời gian, cố gắng trở nên vô hình nhất có thể.
Anh ấy ghê tởm mình rồi. Anh ấy hối hận vì đã tốt với mình. – Ý nghĩ đó gặm nhấm Tiến mỗi đêm, khiến cậu gầy sọp đi thấy rõ. Tiến không hề biết rằng, chính cái vẻ tiều tụy, mong manh và cam chịu của cậu lúc này lại đang vô tình kích thích một phần tăm tối trong con người Hiếu.
Trái ngược với vẻ ngoài hững hờ, Hiếu không hề bỏ rơi Tiến như cậu tưởng. Ngược lại, chưa bao giờ Hiếu quan sát Tiến kỹ đến thế.
Từ phía sau khung cửa. Khi Tiến đang lúi húi quét lá rụng sau vườn, Hiếu đứng sau cửa sổ nhà bếp, tay cầm ly trà nhưng mắt lại dán chặt vào bóng dáng gầy gò của em vợ. Anh nhìn theo từng nhịp chuyển động của cậu, nhìn chiếc cổ trắng ngần ướt đẫm mồ hôi, và nhìn đôi vai run run khi Tiến vô tình thở dài. Ánh mắt Hiếu không còn sự bao dung của một người anh, mà bắt đầu nhuốm màu sắc của một người đàn ông đang thèm khát và tò mò về một con mồi vừa dâng hiến bí mật của nó cho mình.
Có những lúc cả nhà xem tivi, Hiếu vắt chân ngồi ghế trên, vẻ mặt thản nhiên trò chuyện cùng ba vợ, nhưng thực chất anh đang dùng khóe mắt để thu trọn hình ảnh Tiến ngồi nép dưới sàn nhà. Hiếu để ý thấy Tiến không còn dám ăn món anh gắp, để ý thấy Tiến luôn ngồi cách xa anh nhất có thể. Sự trốn tránh của Tiến không làm Hiếu khó chịu, mà trái lại, nó tạo ra một loại kích thích lạ lùng – một cảm giác phấn khích của kẻ biết rõ đối phương đang điên đảo vì mình.
Một buổi chiều mùng mười, khi cả nhà đi thăm bà con xa, chỉ còn Hiếu và Tiến ở nhà. Tiến đang ở sau sàn nước giặt ít quần áo. Hiếu đứng từ trên hiên nhìn xuống.
Dưới ánh nắng vàng vọt, Tiến mặc chiếc áo thun cũ hơi rộng, để lộ xương quai xanh thanh tú. Cậu không hay biết Hiếu đang đứng đó. Hiếu nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của Tiến đang vò quần áo, rồi bất chợt, anh nhớ lại hình ảnh đôi bàn tay đó đã sục cặc trên giường tre.
Yết hầu Hiếu khẽ chuyển động. Một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc sống lưng anh. Thay vì quay đi, Hiếu lại tiến lại gần hơn một chút, đứng ở góc khuất của hàng rào. Anh cứ thế đứng nhìn, đôi mắt nóng bỏng như muốn thiêu cháy tấm lưng của em vợ. Đó là một sự phấn khích đầy tội lỗi – anh biết mình đang làm sai, nhưng cảm giác biết được một bí mật đen tối của Tiến khiến anh thấy bản thân mình dường như cũng đang dần biến đổi.
Khi Tiến quay người lại để bưng thau đồ đi phơi, cậu chợt thấy bóng Hiếu vụt qua kẽ hở của bức tường. Tiến đứng khựng lại, tim đập loạn nhịp.
Cậu không chắc anh có vừa nhìn mình hay không, nhưng cái không khí xung quanh đột ngột trở nên nóng bức và ngạt thở đến lạ kỳ.
Hiếu bước nhanh vào nhà, hơi thở anh hơi dồn dập. Anh tựa lưng vào tường, nắm chặt nắm đấm. Sự tò mò ban đầu giờ đây đã biến thành một loại khao khát muốn được trãi nghiệm, muốn được chạm vào cái tình cảm mãnh liệt mà Tiến dành cho anh.
Nửa tháng… – Hiếu lẩm bẩm. Thời gian nghỉ vẫn còn dài, và sự tĩnh lặng của miền quê này đang bao che cho những ý nghĩ nổi loạn bắt đầu nảy mầm trong lòng người anh rể vốn dĩ trai thẳng ấy.
Đêm hôm đó, một cơn mưa miền Tây bất chợt đổ ập xuống, mang theo hơi đất nồng nặc và tiếng sấm rền vang cả một vùng cù lao. Tiếng mưa rơi trên mái tôn dồn dập, át đi mọi âm thanh của sự sống, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Tiến đang nằm co quắp trên giường, lắng nghe tiếng mưa rơi mà lòng nặng trĩu. Cậu quên không đóng cửa sổ, gió lùa vào mang theo những hạt mưa li ti làm ướt một mảng gối. Đột ngột, cánh cửa phòng hé mở, bóng dáng cao lớn của Hiếu hiện ra dưới ánh chớp lóe lên ngoài trời.
Tiến giật mình ngồi dậy, tim đập thình thịch.
Anh… anh rể? Anh vào đây làm gì?
Gió lớn quá, anh thấy cửa sổ phòng em chưa đóng nên vào giúp một tay. Giọng Hiếu trầm thấp, khàn khàn, dường như bị tiếng mưa che lấp một phần nhưng lại rõ mồn một bên tai Tiến.
Hiếu bước tới bên cửa sổ, nhưng anh không vội đóng ngay. Anh đứng đó, để mặc cho những giọt mưa tạt vào người, làm chiếc áo thun mỏng dính sát vào những thớ cơ săn chắc. Ánh chớp lại lóe lên, soi rõ đôi mắt Hiếu đang nhìn chằm chằm vào Tiến – một ánh mắt rực cháy, không còn chút che đậy nào của sự tử tế thường ngày.
Sau khi đóng sầm cửa sổ lại, căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh. Hiếu không rời đi ngay mà tiến lại gần giường của Tiến. Trong bóng tối, cảm giác về mùi hương bạc hà pha lẫn mùi da thịt nóng ẩm của anh rể càng trở nên mãnh liệt.
Em lạnh à? Sao lại run thế này? – Hiếu ngồi xuống mép giường, bàn tay to lớn của anh bất ngờ đặt lên đùi Tiến.
Tiến run bắn người, định lùi lại nhưng bàn tay Hiếu như một gọng kìm, vừa mạnh mẽ vừa đầy ma lực. Thay vì bỏ ra, Hiếu lại bắt đầu di chuyển bàn tay mình. Anh cố tình để lòng bàn tay thô ráp, chai sần lướt chậm chạp từ đầu gối, dọc theo bắp đùi bên trong của Tiến, tiến dần về phía vùng nhạy cảm.
Anh rể… đừng… chị Mai… – Tiến thều thào, hơi thở dồn dập, sự sợ hãi xen lẫn với một khoái cảm kinh hoàng đang trỗi dậy.
Chị em ngủ say rồi. Với lại, chẳng phải em luôn muốn anh chạm vào thế này sao? – Hiếu cúi thấp người, hơi thở nóng rực phả vào cổ Tiến. Bàn tay anh không dừng lại, mà bắt đầu luồn vào bên dưới lớp quần thun mỏng của cậu.
Sự đụng chạm của Hiếu không hề dịu dàng như cách anh lau vết thương cho cậu. Nó mang đậm tính chiếm hữu và dục vọng. Ngón tay anh cố tình miết mạnh vào phần da thịt nhạy cảm nhất, tạo nên những luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Tiến.
Tiến yếu ớt đẩy tay Hiếu ra, nhưng đôi tay ấy lại vô tình nắm lấy cổ tay anh, kéo sát vào lồng ngực mình. Hiếu khẽ cười một tiếng trầm đục, anh xoay người, ép Tiến nằm ngửa xuống mặt giường tre. Trong bóng tối, Tiến cảm nhận được sự cứng cáp, mạnh mẽ của cơ thể người đàn ông trưởng thành đang đè nặng lên mình.
Bàn tay Hiếu bắt đầu bao trọn lấy con cặc của Tiến, nhào nặn một cách dâm dục và đầy kỹ thuật. Anh cố tình cúi sát vào tai Tiến, dùng môi ngậm lấy vành tai cậu, thì thầm những lời đầy khiêu khích.
Hôm đó em tự làm… có sướng bằng lúc anh làm cho em thế này không? Hửm?
Tiến hoàn toàn tê liệt. Mọi lý trí về đạo đức, về chị Mai đều tan biến dưới sự dẫn dắt của người đàn ông mà cậu tôn thờ. Cậu oằn mình, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị bàn tay còn lại của Hiếu bịt kín. Sự thô bạo nhưng đầy kích thích của Hiếu khiến Tiến chìm sâu vào một vực thẳm của dục vọng sai trái.
Trong khoảnh khắc đó, Hiếu không còn là người anh rể hiền lành nữa. Anh giống như một kẻ săn mồi đang tận hưởng sự tan rã của con mồi trong tay mình. Ánh mắt anh trong bóng tối vẫn nóng rực, nhìn vào gương mặt đê mê của Tiến với một sự phấn khích tàn nhẫn.
Trong không gian chật hẹp của căn phòng nhỏ, tiếng mưa rơi trên mái tôn dồn dập như tiếng trống trận, tạo thành một bức tường âm thanh che giấu những gì đang diễn ra bên trong. Ánh điện từ hành lang hắt qua khe cửa chỉ đủ để thấy những bóng mờ nhòe nhoẹt đổ dài trên vách gỗ.
Hiếu ngồi sát bên Tiến, một chân co lên đặt trên giường, tạo thành một thế bao vây khiến cậu không còn đường lui. Bàn tay to lớn, thô ráp của một kỹ sư công trình luồn sâu vào trong lớp quần thun của Tiến. Khi cảm nhận được con cặc nóng hổi và cứng cáp đang run rẩy dưới lòng bàn tay, đôi mắt Hiếu tối sầm lại, chứa đựng một sự phấn khích không hề che giấu.
Anh không vội vàng. Những ngón tay dài, đầy gân guốc bắt đầu bao trọn lấy cặc của Tiến. Cảm giác da thịt chạm vào nhau giữa một người đàn ông trưởng thành đầy lực lưỡng và một cậu trai non nớt tạo nên một sự tương phản mãnh liệt. Hiếu bắt đầu sục nhẹ, nhịp điệu chậm rãi nhưng chắc chắn, mỗi lần tay anh trượt lên đều nhấn mạnh vào phần quy đầu nhạy cảm, khiến Tiến oằn người, sống lưng cong lên như một cánh cung.
Nhìn anh này, Tiến. – Giọng Hiếu khàn đặc, đầy uy lực. – Có phải đây là điều em hằng đêm vẫn tưởng tượng không?
Tiến nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng, hai tay nắm chặt lấy ga trải giường tre đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cậu cảm nhận rõ mồn một từng vết chai sần trên lòng bàn tay Hiếu đang mài mòn lên lớp da mỏng manh của mình.
Hiếu bắt đầu tăng tốc. Anh dùng ngón cái miết mạnh vào rãnh quy đầu, xoay tròn đầy kỹ thuật rồi bất ngờ bóp chặt lấy phần gốc, khiến máu dồn lên làm con cặc của Tiến càng thêm căng cứng, đỏ ựng. Sự chơi đùa này không hề có sự dịu dàng của tình anh em, mà là sự thô bạo của dục vọng và quyền lực. Bàn tay Hiếu như một gọng kìm, vừa vuốt ve vừa hành hạ, mỗi nhịp sục đều dứt khoát và mạnh mẽ, tạo ra những tiếng “chẹp chẹp” ẩm ướt đầy kích thích giữa không gian tĩnh lặng của đêm mưa.
Tiến không thể kiềm chế được nữa, những tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ kẽ răng.
Anh… anh rể… ưm… sâu quá… mạnh nữa đi…
Sự bạo dạn của Tiến như đổ thêm dầu vào lửa. Hiếu nghiến răng, nhịp tay trở nên dồn dập và tàn nhẫn hơn. Anh dùng cả lòng bàn tay bao bọc lấy con cặc đang sục sôi của Tiến, sục mạnh với một tốc độ kinh hoàng. Cảm giác nóng cháy lan tỏa từ vùng hạ bộ lên tận đỉnh đầu Tiến.
Trong bóng tối, Hiếu nhìn chằm chằm vào gương mặt đê mê, vặn vẹo vì khoái cảm của em vợ. Anh thấy sự phục tùng tuyệt đối, thấy sự tan rã của lý trí trong đôi mắt đầy nước của cậu. Khi Tiến sắp đạt đến giới hạn, Hiếu bất ngờ ghé sát tai cậu, hơi thở nóng hổi trộn lẫn với lời thì thầm dâm đãng.
Ra đi… ra hết vào tay anh đây này. Thứ tình cảm bẩn thỉu của em… để anh giữ hết cho.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể Tiến co giật dữ dội. Một dòng nhiệt nóng hổi bắn tung tóe, tràn ra khỏi những kẽ ngón tay của Hiếu, dính đầy trên lòng bàn tay thô ráp của anh. Tiến đổ gục xuống gối, hơi thở dồn dập như người vừa chết đi sống lại, cả người đẫm mồ hôi và dư chấn của khoái cảm.
Hiếu vẫn ngồi đó, tay vẫn nắm lấy con cặc đang dần mềm đi của Tiến, cảm nhận hơi ấm từ dịch thể trắng đục đang dính dấp trên tay mình. Anh không hề tỏ ra ghê tởm, trái lại, một nụ cười đắc thắng và đầy nguy hiểm hiện lên trên môi. Anh đưa bàn tay đầy vết tích đó lên trước mặt, nhìn ngắm nó dưới ánh chớp vừa loé qua, rồi chậm rãi lau vào vạt áo thun của Tiến như một sự đánh dấu chủ quyền tàn nhẫn.