Cái nắng của những ngày cuối năm không gắt gỏng như giữa hạ, nó vàng ươm và ngọt lịm như mật ong rừng. Tiến đứng trước sân, tay cầm vòi nước tưới mấy chậu vạn thọ chuẩn bị nở rộ, nhưng ánh mắt lại cứ vô thức hướng ra đầu ngõ.
Hôm nay là Tết Tây, chị Mai và anh Hiếu sẽ về.
Tiến biết mình là gay từ năm lớp chín. Trong khi đám bạn cùng lứa bàn tán về những cô nàng xinh xắn trong lớp, Tiến lại chỉ thấy tim mình đập nhanh trước những bờ vai vững chãi hay nụ cười hào sảng của phái nam. Cậu giấu kín điều đó, xem nó như một ngăn tủ nhỏ khóa chặt trong lòng. Cho đến khi Hiếu xuất hiện.
_
Tiếng xe ô tô trầm thấp vang lên rồi dừng lại ngay cổng rào. Mai bước xuống xe trước, rạng rỡ trong chiếc váy hoa, tay vẫy rối rít.
Tiến ơi! Ra phụ anh chị bưng đồ vào nè em!
Nhưng người làm Tiến đứng hình lại là người đàn ông đang bước ra từ ghế lái. Hiếu mặc một chiếc áo thun polo đơn giản, quần jeans bụi bặm, dáng người cao ráo và khỏe khoắn. Anh tháo kính mát, nở một nụ cười ấm áp khiến đôi mắt hơi nheo lại.
Chào chú út nha! Mới mấy tháng không gặp mà cao hơn rồi đấy!
Hiếu bước đến, không ngần ngại vỗ mạnh vào vai Tiến một cái đầy thân tình. Bàn tay anh to, ấm và mang theo hơi thở của gió bụi đường xa. Tiến cảm thấy chỗ vai mình vừa được chạm vào như có một dòng điện chạy qua, khiến cậu lúng túng suýt làm rơi vòi nước.
Dạ… em chào anh rể. Anh chị đi đường mệt không?
Có anh rể em lái thì mệt gì, anh ấy cứ đòi lái suốt để chị ngủ đấy! – Mai cười khúc khích, nựng má em trai.
Cả nhà vây quần bên mâm cơm trưa với cá lóc kho tộ và canh chua bông điên điển. Hiếu không hề có vẻ gì là khách sáo của một chàng rể thành phố. Anh xắn tay áo, vừa ăn vừa rôm rả kể chuyện công việc cho ba Tiến nghe, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn bỏ vào bát của vợ và cả bát của Tiến.
Tiến ăn nhiều vào, đang tuổi lớn mà gầy thế này là không được đâu. Mai mốt anh lên lại trên đó, anh gửi mấy loại sữa tăng cơ cho mà uống. Phải đô con tí mới có bồ được chứ!
Tiến cúi mặt, lúng búng nhai miếng cá.
Dạ, em đâu có vội…
Hiếu cười khà khà, ánh mắt đầy vẻ bao dung và yêu mến.
Thằng bé này nhát y hệt chị nó hồi xưa. Yên tâm, có gì khó khăn cứ gọi anh. Anh xem Tiến như em ruột, không phải người ngoài đâu mà ngại.
Tiến nhìn vào đôi mắt thẳng thắn, tràn đầy chính khí của Hiếu mà lòng thắt lại. Anh Hiếu là trai thẳng chính hiệu – cái kiểu đàn ông mạnh mẽ, tâm lý và luôn bảo vệ gia đình. Sự gần gũi, quan tâm không chút toan tính của anh chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất đối với Tiến. Cậu vừa khao khát được anh vỗ về, lại vừa đau đớn nhận ra khoảng cách giữa hai người không chỉ là danh phận anh rể – em vợ, mà còn là một bức tường ngăn cách của định kiến và giới tính.
Buổi chiều, Hiếu thay bộ đồ thoải mái ra sau vườn phụ ba Tiến sửa lại cái hàng rào gỗ. Tiến mang nước ra, đứng nép bên gốc xoài nhìn bóng lưng anh sạm nắng, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán rộng.
Bất chợt, Hiếu quay lại, bắt gặp ánh mắt của Tiến. Anh không nghi ngờ, chỉ cười tươi.
Tiến, lại đây giữ hộ anh cái cọc này một chút.
Tiến bước tới, tay cậu vô tình chạm vào tay Hiếu khi giữ lấy thanh gỗ. Cảm giác thô ráp nhưng vững chãi ấy làm cậu tim đập liên hồi. Hiếu cúi xuống, ghé sát tai cậu nói nhỏ.
Này, nãy chị Mai có đưa quà riêng cho em chưa? Anh có mua cho em cái tai nghe mới đấy, tí vào phòng anh đưa cho, đừng nói cho chị biết nha, bả lại bảo anh chiều em quá sinh hư.
Hơi thở của Hiếu phả vào tai Tiến, mang theo mùi bạc hà thanh mát. Trong giây phút ấy, giữa tiếng chim hót líu lo sau vườn và mùi đất ẩm đặc trưng của quê hương, Tiến nhận ra mình đã lún sâu vào một tình cảm không lối thoát.
Cậu thích anh rể mình mất rồi. Một tình yêu trớ trêu và lặng lẽ như con nước lớn đang âm thầm tràn vào bờ bãi.
_
Buổi tối ở quê yên bình đến lạ. Tiếng dế mèn bắt đầu râm ran dưới những bụi cỏ chân tường. Trong căn bếp rực lửa hồng, Mai đang cùng mẹ chuẩn bị món bò nướng lá lốt – món khoái khẩu của Hiếu. Nhìn chị hạnh phúc, Tiến lại thấy lòng mình chông chênh giữa hai cực cảm xúc.
Gia đình Tiến vốn cơ bản ở vùng đất cù lao này. Mai là niềm tự hào của cả dòng họ. Sau khi tốt nghiệp loại ưu ngành Ngôn ngữ học, chị trở thành biên tập viên cho một nhà xuất bản lớn tại Sài Gòn. Chị Mai đẹp theo kiểu dịu dàng, truyền thống nhưng tâm hồn lại cực kỳ tinh tế.
Trong khi đó, Tiến vừa kết thúc kỳ thi đại học và đang đợi kết quả. Cậu sở hữu gương mặt thanh tú hơn mức cần thiết ở một chàng trai, cùng một tâm hồn nhạy cảm và khép kín.
Và cuối cùng là Hiếu. Anh là kỹ sư xây dựng, hiện đang làm quản lý dự án cho một tập đoàn đa quốc gia. Ở Hiếu toát ra khí chất của một người đàn ông đã dạn dày sương gió, vững chãi như cây đại thụ, cương trực nhưng lại cực kỳ tâm lý. Với Tiến, Hiếu không chỉ là anh rể, mà còn là hình mẫu lý tưởng về một người đàn ông mà cậu luôn khao khát, và cũng là người cậu khao khát có được.
Tiến vẫn nhớ như in ngày đầu tiên Hiếu về ra mắt ba năm trước. Câu chuyện tình của anh chị thường được mẹ Tiến kể lại như một bài học về sự chân thành.
Họ quen nhau trong một dự án thiện nguyện xây trường cho trẻ em vùng cao. Khi đó, Mai là tình nguyện viên điều phối, còn Hiếu là kỹ sư trưởng giám sát công trình.
Không phải là những đóa hồng rực rỡ hay lời thề non hẹn biển, Hiếu chinh phục Mai bằng sự bảo bọc thầm lặng. Có lần Mai bị sốt cao giữa bản làng xa xôi, chính Hiếu đã cõng chị đi bộ suốt năm cây số đường rừng trong đêm tối để đến trạm y tế.
Hiếu không khéo miệng, nhưng mỗi khi anh nhìn Mai, ánh mắt ấy luôn tràn đầy sự che chở. Anh yêu cả những thói quen nhỏ nhặt nhất của chị, sẵn sàng thức đêm cùng chị hoàn thành bản thảo, hay kiên nhẫn học cách nấu món canh chua đúng vị miền Tây để lấy lòng ba mẹ vợ.
Đám cưới của họ diễn ra một năm sau đó – một đám cưới ngọt ngào mà ai nhìn vào cũng bảo Mai có số hưởng khi lấy được người chồng vừa giỏi giang, vừa yêu vợ thương em như Hiếu.
Trở lại hiện tại, Hiếu từ trên nhà đi xuống bếp, tự nhiên vòng tay ôm lấy eo Mai từ phía sau, cằm tựa nhẹ vào vai vợ.
Thơm quá, bà xã nấu món này là nhất rồi!
Mai đỏ mặt, huých nhẹ tay chồng.
Buông ra, có thằng Tiến ở đây nè, anh kỳ quá!
Hiếu không buông mà còn cười sảng khoái, quay sang nháy mắt với Tiến.
Tiến thấy không, sau này muốn cưới vợ thì phải học anh. Cứ mặt dày một tí, chăm sóc tận răng thì kiểu gì cũng đổ. Mà Tiến này, gu của em là như nào? Để anh với chị Mai tìm mối cho.
Tiến gượng cười, tay đảo dĩa rau mà lòng thắt lại.
Dạ… em chưa nghĩ tới.
Cậu nhìn bàn tay Hiếu vẫn đang đặt trên eo chị mình. Đó là bàn tay đã xây nên những công trình vĩ đại, cũng là bàn tay đã vỗ về cậu mỗi khi cậu buồn. Sự ngọt ngào của anh rể dành cho chị hai như một lưỡi dao hai lưỡi, nó cho Tiến thấy Hiếu là một người đàn ông tuyệt vời thế nào, nhưng cũng đồng thời nhắc nhở cậu rằng, sự tuyệt vời đó mãi mãi không thuộc về cậu theo cách mà cậu mong muốn.
Tình yêu thầm lặng của Tiến không phải là một cơn bão bất ngờ, mà nó giống như những hạt mưa dầm thấm lâu, từ từ xâm chiếm lấy trái tim cậu từ những ngày đầu Hiếu bước chân vào gia đình.
Tiến nhớ rất rõ mùa hè năm cậu mười sáu tuổi, khi Hiếu vẫn còn là bạn trai của chị Mai. Lần đó, Hiếu về quê chơi và rủ Tiến ra con rạch sau nhà tập bơi. Trong khi Tiến còn đang loay hoay với nỗi tự ti về cơ thể gầy gò của mình, thì Hiếu đã cởi phăng chiếc áo thun, lộ ra khuôn ngực vững chãi và những thớ cơ săn chắc của một người đàn ông trưởng thành.
Giây phút Hiếu nắm lấy tay Tiến để dẫn cậu xuống nước, làn da ấm nóng của anh chạm vào da thịt cậu, Tiến cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng. Đó là lần đầu tiên cậu nhận ra nhịp tim mình có thể đập nhanh đến mức nghẹt thở chỉ vì một cái chạm tay vô tình. Đêm đó, Tiến đã trằn trọc không ngủ được, trong đầu chỉ quẩn quanh mùi hương nam tính pha chút mùi nắng của Hiếu.
Hiếu càng tử tế, Tiến lại càng lún sâu. Hiếu là kiểu người đàn ông thẳng thắn, luôn muốn che chở cho kẻ yếu thế. Thấy Tiến hiền lành, ít nói, Hiếu thường xuyên mua sách tặng cậu, hướng dẫn cậu cách chọn trường đại học, hay đơn giản là dạy cậu cách thắt cà vạt sao cho chuẩn.
Mỗi khi Hiếu về quê, anh luôn dành thời gian riêng cho Tiến. Có lần, thấy Tiến buồn vì bị bạn bè trêu chọc chuyện ẻo lả, Hiếu đã khoác vai cậu, dắt cậu ra quán cà phê bờ sông rồi bảo.
Ai nói gì kệ họ, Tiến của anh là ngoan nhất. Sau này lên Sài Gòn học, có anh rể bảo kê, không ai dám bắt nạt em đâu.
Câu nói “Tiến của anh” dù chỉ là cách xưng hô thân mật của người lớn dành cho đứa em trong nhà, nhưng qua đôi tai của kẻ đang yêu thầm, nó lại ngọt ngào như một lời hứa hẹn. Tiến bắt đầu có thói quen thu thập những thứ nhỏ nhặt liên quan đến Hiếu, một chiếc bút bi anh bỏ quên, cái vỏ kẹo anh vừa ăn xong, hay thậm chí là lưu giữ từng tin nhắn hỏi thăm ngắn ngủi trên điện thoại.
Càng yêu Hiếu, Tiến lại càng cảm thấy tội lỗi với chị Mai. Chị hai rất thương cậu, luôn lo lắng cho cậu từng chút một. Mỗi lần thấy Hiếu và Mai hạnh phúc bên nhau, Tiến lại phải đóng vai một người em trai ngoan ngoãn, mỉm cười chúc phúc nhưng bên trong trái tim lại như có ngàn mũi kim đâm vào.
Tiến từng thử hẹn hò với người khác để quên đi Hiếu, nhưng dù có gặp ai, cậu cũng vô thức đem họ ra so sánh với anh rể. Không một ai có được ánh mắt kiên định, không một ai có được nụ cười rạng rỡ và sự ấm áp như cách Hiếu đã dành cho cậu.
Giờ đây, khi đã mười tám tuổi, cái tình yêu ấy không còn là những rung động ngây ngô của tuổi dậy thì nữa, mà nó đã trở thành một nỗi khao khát sâu sắc và cháy bỏng hơn.
Đứng dưới mái hiên nhà vào đêm Tết Tây, nhìn bóng dáng Hiếu đang ngồi uống trà cùng ba mình, Tiến chợt nhận ra mình đang đứng bên bờ vực. Cậu biết đây là một tình cảm sai trái, một con đường không có lối thoát. Nhưng mỗi khi Hiếu nhìn cậu và gọi “Tiến ơi”, mọi lý trí của cậu đều tan biến, chỉ còn lại trái tim đang đập liên hồi vì một người đàn ông vốn dĩ sẽ mãi mãi gọi cậu là… em vợ.
_
Đêm mùng một Tết Tây, không gian ở quê tĩnh mịch đến lạ kỳ. Sau bữa tiệc nướng rôm rả, ba mẹ và chị Mai đã đi ngủ sớm vì mệt sau chuyến xe dài. Chỉ còn Tiến và Hiếu ngồi lại trước hiên nhà để dọn dẹp nốt mấy vỏ lon bia và tàn than còn đỏ rực.
Ánh trăng treo lơ lửng trên ngọn dừa, đổ những cái bóng dài loang lổ xuống mặt đất. Hiếu cởi bớt hai cúc áo trên cùng, tay cầm lon bia lạnh, thong thả tựa lưng vào cột hiên. Men bia làm gương mặt anh hơi ửng hồng, trông càng thêm phong trần và quyến rũ dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
Lại đây ngồi với anh tí đi Tiến. Gió mát quá!” – Hiếu vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh mình trên bậc thềm gỗ.
Tiến khẽ run, cậu chậm rãi ngồi xuống, giữ một khoảng cách vừa đủ để không quá xa lạ nhưng cũng không quá gần gũi. Tuy nhiên, mùi hương trên người Hiếu – sự pha trộn giữa mùi da thịt nam tính, mùi nước xả vải của chị Mai và một chút hương bia, cứ thế xộc thẳng vào khứu giác của Tiến, làm đầu óc cậu mụ mị.
Hiếu quay sang nhìn Tiến, ánh mắt anh đầy vẻ hiền từ.
Năm nay em vào đại học rồi, là đàn ông thực thụ rồi đấy. Có chuyện gì lo lắng không? Về tương lai, hay là… có người yêu chưa mà anh thấy tối nay cứ thẫn thờ thế?”
Tiến giật mình, vội vàng xua tay.
Dạ không có đâu anh. Em chỉ đang suy nghĩ mấy chuyện trường lớp thôi.
Hiếu cười, nụ cười trầm thấp vang lên giữa đêm vắng. Anh đưa bàn tay to lớn của mình đặt lên gáy Tiến, khẽ bóp nhẹ như cách anh hay làm để khích lệ cậu. Sự đụng chạm này khiến toàn thân Tiến cứng đờ, máu trong người như dồn hết lên mặt.
Đừng giấu anh. Anh biết em là đứa nhạy cảm. Chị Mai em đôi khi vô tư quá không để ý, nhưng anh thì khác. Anh thấy em hay nhìn xa xăm lắm. Nếu có thích ai mà khó nói, cứ kể anh nghe. Anh rể sẽ chỉ em cách tác chiến.
Tiến nhìn vào đôi mắt ấy – đôi mắt thẳng thắn của một người đàn ông luôn xem mình là người thân ruột thịt. Cơn đau thắt lại trong lồng ngực. Tiến thầm nghĩ: “Nếu anh biết người em thích chính là anh, liệu anh có còn nhìn em như thế này nữa không?”
Trong phút giây bồng bột vì men tình và không gian tĩnh lặng, Tiến bất chợt thốt lên.
Nếu… nếu người em thích là một người mà em không bao giờ có được, thì em phải làm sao hả anh?
Hiếu khựng lại một chút, anh nhấp một ngụm bia, trầm tư như đang suy nghĩ thật lòng cho đứa em. Anh vươn tay khoác vai Tiến, kéo cậu sát lại gần mình hơn. Cánh tay anh rắn chắc, ấm áp bao trùm lấy bả vai gầy của Tiến.
Trên đời này làm gì có ai là không thể có được hả em? Chỉ là mình có dám theo đuổi đến cùng hay không thôi. Nhưng nếu người đó đã thuộc về người khác, hoặc hoàn cảnh quá trớ trêu… thì Tiến của anh phải mạnh mẽ lên. Đàn ông mà, đôi khi buông bỏ cũng là một loại bản lĩnh.
Hiếu nói xong, quay sang nhìn Tiến với nụ cười khích lệ. Gương mặt hai người lúc này chỉ cách nhau chưa đầy một gang tay. Tiến nhìn thấy từng sợi lông mi, thấy đôi môi hơi khô của Hiếu đang mỉm cười. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, Tiến vô thức nghiêng người tới, ánh mắt dại đi vì khao khát.
Nhưng ngay khi khoảng cách chỉ còn tính bằng milimet, Hiếu lại vô tư vỗ mạnh vào vai cậu, đứng phắt dậy.
Thôi, trễ rồi, vào ngủ thôi em trai! Mai còn phải dậy sớm đi thăm ông bà ngoại nữa. Chị Mai mà thấy hai anh em mình còn ngồi đây nhậu nhẹt là anh ăn đòn đấy!
Hiếu đi rồi, bóng lưng cao lớn ấy khuất dần sau cánh cửa buồng. Tiến vẫn ngồi đó, giữa cái lạnh của sương đêm, bàn tay cậu nắm chặt lấy vạt áo. Trái tim cậu đập loạn nhịp, vừa nhẹ nhõm vì không gây ra chuyện tày đình, vừa đau đớn đến rã rời.
Dưới ánh trăng, chỉ có mình Tiến biết, cậu vừa suýt đánh đổi cả gia đình này chỉ để đổi lấy một giây phút được chạm vào người đàn ông của chị mình.
_
Sáng mùng hai Tết, sương mù còn giăng bảng lảng trên mặt sông Tiền, không khí se lạnh đặc trưng của miền Tây những ngày đầu năm. Cả nhà rộn ràng chuẩn bị lễ vật để về nhà ông bà ngoại ở sâu trong cù lao.
Hiếu dậy sớm nhất, anh đã kịp rửa sạch chiếc xe, kiểm tra áp suất lốp và xếp gọn gàng những giỏ quà Tết vào cốp xe. Khi Tiến bước ra sân với gương mặt hơi phờ phạc vì mất ngủ, Hiếu đã đứng đó, tay cầm hai ổ bánh mì thịt nóng hổi mua từ đầu xóm.
Dậy rồi hả nhóc? Ăn lót dạ đi rồi mình khởi hành. Anh biết em thích ăn bánh mì nhiều bơ nên dặn bà bán hàng bỏ thêm rồi đó.
Hiếu đưa ổ bánh mì cho Tiến, ngón tay anh vô tình lướt qua mu bàn tay cậu. Tiến lí nhí cảm ơn, miếng bánh mì thơm ngon nhưng khi nuốt xuống lại thấy đắng chát nơi cổ họng. Sự ghi nhớ từng sở thích nhỏ nhặt của Hiếu chính là thứ vũ khí sắc bén nhất, cứa vào trái tim Tiến những vết cắt không tên. Anh quá tốt, tốt đến mức làm Tiến thấy mình thật đê tiện khi nuôi dưỡng thứ tình cảm này.
Vì xe nhiều đồ đạc, Tiến phải ngồi ở băng ghế sau cùng với Mai. Hiếu cầm lái, thỉnh thoảng lại nhìn vào gương chiếu hậu để kiểm tra xem em vợ có thoải mái không.
Tiến, nếu say xe thì tựa vào vai chị Mai mà ngủ nhé. Hay để anh mở nhạc em thích?
Dạ không sao đâu anh, em ổn. – Tiến nhìn ra cửa sổ, cố tránh ánh mắt của Hiếu qua gương.
Suốt dọc đường, Hiếu và Mai trò chuyện về những dự định tương lai, về việc mua nhà mới trên thành phố. Mỗi tiếng cười hạnh phúc của chị Mai, mỗi cái nắm tay tình tứ mà Hiếu dành cho vợ khi dừng đèn đỏ đều như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về vị trí của Tiến. Cậu như một kẻ đứng bên lề, nhìn vào một bức tranh hoàn hảo mà mình mãi mãi không có chỗ đứng.
Về đến nhà ngoại, họ hàng vây quanh hỏi han. Hiếu như một ngôi sao sáng, anh lễ phép chào hỏi từng người, khéo léo giúp ông ngoại sửa lại cái radio cũ, rồi lại ra sau vườn chặt dừa cho mọi người uống. Khí chất bình dị, dễ gần của anh khiến ai cũng yêu mến.
Giữa trưa nắng, Tiến đang đứng phụ bà múc nước dưới sàn nước thì Hiếu bước tới. Thấy cậu đổ mồ hôi nhễ nhại, Hiếu tự nhiên rút chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ mình, đưa tay lau ngang trán cho Tiến.
Làm vừa thôi, ra hiên ngồi nghỉ đi em. Coi chừng say nắng là anh rể bị chị Mai mắng vốn đấy.
Hành động ấy quá tự nhiên, quá trai thẳng. Hiếu không hề biết rằng, hơi ấm từ chiếc khăn và khoảng cách gần gũi này đang thiêu đốt lý trí của Tiến. Cậu đứng chôn chân tại chỗ, nhìn vào khuôn mặt góc cạnh, đẫm mồ hôi nhưng rạng rỡ của Hiếu. Một ý nghĩ điên rồ thoáng qua. Giá như thế gian này chỉ còn lại hai người.
Lúc ăn cơm, bà ngoại cười móm mém bảo.
Thằng Hiếu nó quý thằng Tiến còn hơn anh em ruột nữa. Thấy hai đứa hòa thuận vậy, ngoại mừng lắm.
Hiếu cười khà khà, vòng tay khoác vai Tiến, kéo cậu sát vào lòng mình.
Dạ, Tiến nó hiền khô hà ngoại ơi. Con tính mai mốt nó lên Sài Gòn, con sẽ dạy nó tập gym, dạy nó cách nhìn người. Em vợ con mà, con không lo thì ai lo!
Tiến cúi gắm mặt vào bát cơm, cố ngăn một giọt nước mắt chực trào. Lời khẳng định “Em vợ con mà” của Hiếu như một nhát dao cuối cùng kết thúc mọi ảo tưởng. Anh rể càng yêu thương cậu theo cách của một người anh, Tiến lại càng đau đớn vì nhận ra mình là một kẻ phản bội – phản bội chị gái, phản bội sự tin tưởng tuyệt đối của người đàn ông mà cậu tôn thờ.
Chiều hôm đó, khi nhìn Hiếu và Mai cùng nhau đi dạo dưới vườn nhãn, Tiến lẳng lặng đi ra phía sau chuồng bò, ngồi thụp xuống và khóc không thành tiếng. Nỗi khổ sở này, cái Tết này, có lẽ là sự khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng dằn vặt khôn nguôi.