Anh vậy mà lại ngồi vào, tui loay hoay với chân để đu đưa chiếc đu nhưng bất thành
Anh đã hất hất chân vài cái vậy mà chiếc xích đu bắt đầu di chuyển, tui thấy thích trò này rồi, anh cứ vậy từ nhịp chân cho chiếc xích đu giữ tốc độ chầm chậm đu đưa, mắt anh vẫn nghiềm vào quyển sách
“Anh xem gì dạ?”: tui đưa mắt sang nhìn vào quyển sách
” Anh đang đọc bách khoa toàn tư”: anh quay đầu sang nhìn tui, trông anh đã thân thiện hơn rồi
“Wow! Cái này em xem chẳng hiểu gì, vậy mà anh cũng xem được”: tui lắc lắc cái đầu, tay thì chỉ vào quyển sách kia
Anh không nói gì chỉ mĩm cười nhẹ nhưng thật tươi, trông rất dẹp:” Wow! Anh đẹp quá à, anh cười cũng đẹp nữa ”
“Vậy hả, anh đẹp vậy sao”: anh lấy tay dò dò lên đầu tui
” Dạ, rất dẹp”: tui nở một nụ cười thật tươi
Vậy mà anh lại đặt lên trán tui một nụ hôn :”em cũng xinh lắm”
“Dạ”: tui hớn hở như mới nhận được một thứ vô cùng yêu thích, cảm giác của tui bây giờ đang rất khó tả
Anh không động tới quyến sách kia nữa, anh nắm tay tui từ từ di chuyển, tiến tới phía trước mặt là một đàn ngựa xoay tròn quanh trục:” em muốn chơi thử không”: anh quay sang nhìn tôi
“Dạ! có anh chơi cùng cái gì em cũng chơi”: tôi cười hí cả mắt
” Vậy chơi trò này đi”:anh đưa tui tiến gần hơn chỗ trò chơi xoay ngựa (quê tui mọi người hay gọi thân thương chiều mến là đi chơi xảy ngựa đó các cậu)
Chiếc xoay ngựa xoay nhiều vòng cuối cùng cũng đã dừng lại, anh giúp tui leo lên lưng ngựa, rồi anh cũng ngồi phía sau:”Em nắm chặt vào, sắp chạy rồi đó”: anh đặt tui trong lòng, hai tay anh đăng nắm tay cầm trên đầu ngựa
Tim tui đập ngày càng nhanh, cảm giác ngồi trong lòng anh thật thích, cưa muốn được thế này mãi thôi
Chiếc xoay ngựa xoay không biết bao nhiêu là vòng, tui không biết đã ngồi trong lòng anh bao lâu mà chiếc xoay ngựa đã dừng lại:”Mình chơi trò khác nhe”: anh giúp tui xuống, rồi anh nắm tay tui kéo tới một chiều đĩa xoay, trên chiếc đĩa có vài chiếc tách, những chiếc tách khổng lồ
“Wow, trông thật lớn”: tui ngắm nhìn chiếc đĩa đang xoay kia
“Mình chơi trò này nha”: anh đưa tui tiến lại gần hơn chiếc đĩa, chiếc đĩa dừng lại, anh mở một cái cửa nhỏ xinh xắn bên hông chiếc tách kia:”em vào đi”
“Dạ”: tui ngoan ngoãn bước vào, trong chiếc tách thật lớn, tôi ngợi vào vẫn còn một khoảng khá rộng, sau khi anh tiến vào chiếc tách bắt đầu xoay
Sau một lúc vui chơi cùng anh, không biết từ khi nào bống chiều tà đã buôn xuống, đã tới lúc phải quay về
“Cục cưng của mẹ chúng ta về nào”: mẹ tui đứng phía ngoài cùng với mẹ của anh
” Dạ”: vẻ mặt tui hơi đượm buồn
“Để anh đi cùng em”: anh một lần nữa nắm tay tui tiến về phía mẹ