Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. 18 Tuổi lúc 12h Đêm
  3. Chương 9
Prev
Next

Sau những cơn bão lòng và những đêm dài lạc lối trong mê cung của bản năng, biệt thự nhà họ Khang dường như tìm lại được sự tĩnh lặng vốn có của nó. Kể từ sau đêm sinh nhật mười tám tuổi của Vĩnh An, một bức màn sương mù mờ ảo nhưng dày đặc đã bao phủ lên những ký ức trần trụi. Những người đàn ông nhà họ Khang quay trở lại với vai trò thường nhật của mình: một người cha uy nghiêm, năm người con trai ưu tú, hiếu thảo.

Mối quan hệ giữa họ diễn ra bình thản đến lạ kỳ, như thể những rung động xác thịt và những lời thoại trần trụi kia chưa từng tồn tại. Họ đối xử với nhau đúng mực, giữ gìn đạo lý đời thường với một sự cẩn trọng gần như tuyệt đối. Không một ánh mắt thừa thãi, không một cử chỉ chạm tay quá giới hạn, tất cả đều được bao bọc trong cái vẻ hào nhoáng của một gia đình nề nếp.

Đêm hôm đó, dưới tán cây cổ thụ trước sân nhà, hơi thở của mùa xuân bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá. Năm anh em nhà họ Khang ngồi vây quanh chiếc bàn đá, bóng tối của khu vườn chỉ bị xé toạc bởi ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ hiên nhà. Chỉ còn một ngày nữa là đến lễ mừng thọ tuổi năm mươi lăm của ông Hưng.

Vĩnh Hải: “Cha đã vất vả cả đời vì anh em mình rồi. Lần này sinh nhật năm mươi lăm tuổi, anh nghĩ chúng ta nên tổ chức một buổi tiệc thật ấm cúng, nhưng phải đủ trang trọng để xứng với vị thế của cha.”

Hải chậm rãi xoay tách trà trên tay, ánh mắt anh nhìn về phía dãy hành lang dẫn vào phòng cha, nơi ánh đèn vẫn còn le lói. Trong thâm tâm Hải, sự kính trọng dành cho cha là thật, và nỗ lực giữ gìn cái trật tự đạo đức này cũng là thật.

Vĩnh Nam: “Em đồng ý với anh cả. Em đã đặt trước một đội đầu bếp chuyên về các món truyền thống. Cha vốn không thích sự ồn ào của phố thị, nên tổ chức tại gia là hợp lý nhất. Chúng ta chỉ cần mời những người thực sự thân thiết trong dòng tộc thôi.”

Nam vẫn giữ cái vẻ lịch thiệp, hiện đại vốn có. Anh lật giở xấp thực đơn trên máy tính bảng, ngón tay lướt nhanh nhưng điềm tĩnh, hoàn toàn không để lộ một chút gợn sóng nào của quá khứ.

Vĩnh Phong: “Hai anh cứ lo phần lễ nghi và tiệc tùng. Phần trang trí sân khấu và đèn chiếu sáng cứ để em và thằng Quân lo. Bọn em sẽ khiến khu vườn này trở nên lộng lẫy nhất, để cha cảm thấy tự hào khi đứng trước mọi người.”

Vĩnh Quân: “Đúng đấy, em đã liên hệ bên cung cấp hoa lan rừng – loại mà cha thích nhất. Ngày mai sân vườn sẽ ngập tràn hương sắc. Chúng ta sẽ làm cha bất ngờ.”

Cặp song sinh hào hứng bàn bạc, sức sống tuổi trẻ lan tỏa trong không gian. Sự nhiệt thành của họ trong sáng và thuần khiết, như thể cái đêm cuồng loạn năm xưa chỉ là một cơn mộng mị đã tan biến theo sương sớm.

Vĩnh An: “Còn quà của cha thì sao? Năm nay em muốn chúng ta cùng tặng cha một thứ gì đó có ý nghĩa lâu dài. Một bức khánh vàng chạm khắc gia quy nhà họ Khang chẳng hạn?”

An ngồi đó, đôi mắt trẻ trung lấp lánh sự chân thành. Cậu là người nhỏ nhất, cũng là người cuối cùng bước qua ranh giới ấy, nhưng lúc này đây, cậu lại là người thể hiện sự cung kính nhất đối với đạo nghĩa gia đình.

Vĩnh Hải: “Ý kiến của An hay đấy. Gia quy là gốc rễ của nhà ta. Việc nhắc nhở con cháu về nề nếp và đạo đức luôn là điều cha mong mỏi nhất.”

Cả năm anh em gật đầu đồng thuận. Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn, nhịp điệu chậm rãi, giàu cảm xúc và đầy sự tôn trọng. Giữa họ lúc này chỉ có tình anh em, tình cốt nhục và lòng hiếu thảo đối với người cha già. Bầu không khí bình yên đến mức người ta dễ dàng quên đi những đường gân cắc hay những tiếng rên rỉ từng làm rung chuyển những bức tường của ngôi biệt thự này.

Dưới ánh trăng thanh khiết, họ cùng nhau vẽ nên một viễn cảnh về một buổi lễ mừng thọ hoàn mỹ, nơi mà mọi tội lỗi đều được gột rửa bằng lòng hiếu nghĩa và sự nề nếp gia phong.

…

Bình minh ngày mới mang theo những dải nắng vàng óng ả, phủ lên thành phố một lớp phục sức lộng lẫy trước khi bữa đại tiệc bắt đầu. Đúng 10 giờ sáng, tại sảnh lớn của khách sạn năm sao bậc nhất, không gian được lấp đầy bởi mùi hương của hoa lan rừng quý hiếm và sự sang trọng của giới thượng lưu.

Ông Hưng xuất hiện trong bộ âu phục cắt may thủ công tinh xảo, phong thái đĩnh đạc và uy nghiêm như một vị quân vương đang ở đỉnh cao quyền lực. Đứng cạnh ông là năm người con trai – năm niềm tự hào của dòng họ Khang – mỗi người một vẻ, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn chùm pha lê. Những lời chúc tụng, những cái bắt tay xã giao của bạn hàng và họ hàng thân thiết đan xen vào nhau, tạo nên một bản nhạc của sự thành đạt và nề nếp.

Vĩnh Hưng: “Tôi xin chân thành cảm ơn tất cả quý vị, những người anh em, bạn hữu đã bớt chút thời gian quý báu để có mặt trong ngày vui của tôi hôm nay. Năm mươi lăm năm cuộc đời, điều khiến tôi tự hào nhất không phải là sản nghiệp này, mà chính là sự trưởng thành của những đứa con.”

Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt thâm trầm lướt qua gương mặt của Hải, Phong, Quân, Nam và An. Một cái nhìn chứa đựng đầy ẩn ý, một sự công nhận lặng lẽ mà chỉ những người đàn ông trong gia tộc này mới có thể thấu hiểu tận cùng.

Vĩnh Hưng: “Và hơn hết, cha muốn cảm ơn các con. Cảm ơn sự chu đáo và lòng hiếu thảo mà các con đã dành trọn cho bữa tiệc này. Nhìn các con đồng lòng, ta biết rằng gia phong nhà họ Khang sẽ mãi vững bền.”

Bữa tiệc diễn ra trong không khí hân hoan, tiếng ly tách chạm nhau thanh mảnh, những nụ cười hiền hòa và những câu chuyện về đạo lý làm người. Không một ai nhận ra dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy là một sự gắn kết đặc biệt, một bí mật thầm kín đã được đóng dấu bằng xác thịt và bản năng.

Thời gian trôi đi, bữa tiệc tàn, phố thị cũng dần chìm vào giấc ngủ. Khi chiếc xe cuối cùng rời khỏi khuôn viên khách sạn, gia đình họ Khang trở về với ngôi biệt thự tĩnh lặng của mình.

Đúng 12 giờ đêm.

Không gian bên trong ngôi biệt thự rộng lớn trở nên yên ắng lạ thường. Ánh đèn đường le lói hắt qua khung cửa sổ đại sảnh, tạo nên những vệt sáng dài trên nền đá hoa cương lạnh lẽo. Mọi âm thanh của ngày hội hè đã tan biến, nhường chỗ cho sự cô tịch đặc quánh.

Trong sự tĩnh mịch ấy, tiếng đồng hồ quả lắc ở phòng khách vang lên.

Tùng… Tùng… Tùng…

Mười hai tiếng chuông nặng nề, dứt khoát xé toạc màn đêm như một định mệnh. Tiếng nhịp đập của thời gian không thay đổi, vẫn chậm rãi và đều đặn như cách mà những quy luật ngầm của nhà họ Khang vận hành. Trong bóng tối, năm cánh cửa phòng của năm người con trai dường như đang chờ đợi một tín hiệu nào đó. Bầu không khí trở nên căng thẳng, một thứ áp suất vô hình bắt đầu đè nặng lên từng kẽ lá ngoài vườn, báo hiệu rằng khi ánh sáng ban ngày tắt đi, những nề nếp đạo lý sẽ nhường chỗ cho một thứ trật tự khác – trật tự của bóng đêm.

Vĩnh Hải (nghĩ): “Mười hai giờ… Ngày mới đã bắt đầu, và bài học của cha… vẫn chưa bao giờ kết thúc.”

Tiếng kim đồng hồ vẫn chạy tích tắc, tích tắc… đều đặn và lạnh lùng.

…

Bóng đêm bao trùm lấy ngôi biệt thự nhà họ Khang, sự im lặng của đại sảnh dường như bị bóp nghẹt bởi thứ áp suất vô hình đang tích tụ sau những cánh cửa gỗ lim dày nặng. Ông Hưng bước vào phòng, trút bỏ vẻ uy nghiêm của một vị chủ tịch sau một ngày dài tiếp khách. Khi ông vừa định đặt lưng xuống tấm nệm ấm áp, tiếng chốt cửa vang lên một âm thanh khô khốc, cánh cửa bật mở trong sự ngỡ ngàng tột độ của ông.

Vĩnh Hải và Vĩnh An bước vào, bóng của họ đổ dài trên nền đá, cao lớn và đầy áp đảo.

Vĩnh Hưng: “Hải, An… mười hai giờ đêm rồi, hai đứa vào đây làm gì?”

Vĩnh Hải, người con cả vốn dĩ luôn điềm đạm nhất, lúc này lại nở một nụ cười đầy ẩn ý, đôi mắt anh không giấu giếm thứ dục vọng nguyên thủy đang bùng cháy.

Vĩnh Hải: “Vẫn đúng mười hai giờ đêm mà cha. Cha quên luật của gia đình mình rồi sao?”

Vĩnh Hưng: “Nhưng… nhưng đó là khi các con tròn mười tám tuổi. Các con đã trưởng thành từ lâu rồi!”

Vĩnh An không để cha nói hết câu, cậu út với sức sống của một vận động viên nhào tới, ngồi xuống mép nệm rồi bá cổ, đặt một nụ hôn đầy chiếm hữu lên má cha mình.

Vĩnh An: “Sinh thần năm mươi lăm tuổi của cha mà, mười hai giờ đêm phải có ‘quà lớn’ để cha nhớ mãi chứ. Đêm nay, cha không phải là chủ gia đình, cha là của tụi con.”

Ông Hưng bật dậy, gương mặt đỏ bừng vì vừa giận vừa có một nỗi sợ mơ hồ trỗi dậy trong huyết quản.

Vĩnh Hưng: “An! Cha không đùa với các con. Đi về phòng ngay!”

Đáp lại lời răn đe đó, Vĩnh Hải tiến tới, dứt khoát giật văng tấm chăn bông ra khỏi người cha. Cùng lúc, Vĩnh An nhảy phắt lên nệm, đôi bàn tay trẻ khỏe mạnh bạo nắm lấy cổ áo pijama của ông Hưng, dùng sức xé toạc và cởi bỏ sạch sẽ bộ đồ ngủ, để lộ cơ thể cơ bắp, phong độ dù đã có tuổi của người cha.

Vĩnh Hải: “Cha tốt nhất là im lặng mà nhận quà đi. Đừng để tụi con phải dùng biện pháp mạnh.”

Hải cúi mặt sát mặt ông Hưng, bàn tay thô ráp nắm lấy mớ tóc muối tiêu của cha mà giật mạnh ra sau, buộc ông phải ngước nhìn mình. Trong khi đó, ở phía dưới, Vĩnh An đã quỳ sẵn giữa hai chân cha. Không một chút báo trước, An banh rộng hai đùi ông Hưng ra hết mức, rồi cậu nhổ một ngụm nước bọt dính dấp vào lòng bàn tay, thô bạo thọt thẳng hai ngón tay vào miệng lỗ đang co rúm lại.

Vĩnh Hưng: “Ahhhhhhh! An… dừng lại… hộc… đau cha!”

Cảm giác bị xâm nhập bất ngờ làm ông Hưng căng người lên, tiếng gào khàn đặc vang vọng trong căn phòng kín. Những thớ thịt mềm mại bên trong bị ngón tay của An nong toạc, kích thích một cách thô bạo.

Vĩnh Hải: “Đã bảo là đừng có la nữa. Há miệng ra!”

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 9"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz