Đêm mười tám của Vĩnh An không chỉ là cột mốc trưởng thành về mặt pháp lý, mà là một cuộc hành trình bạo liệt đi sâu vào huyết quản của gia tộc họ Khang. Căn phòng ngủ của ông Hưng giờ đây ngập ngụa trong mùi vị đặc trưng của xác thịt, mồ hôi và sự chiếm hữu.
Chưa thỏa mãn với tư thế cũ, Vĩnh An buông lỏng vòng tay đang siết chặt ngực cha, cậu thô bạo nhấn vai ông Hưng xuống nệm.
Vĩnh An: “Nằm sấp xuống cha… mông cao lên chút nữa… Đúng rồi, để con nhìn xem cái nơi này đã vì con mà tấy đỏ lên thế nào.”
Ông Hưng, người đàn ông vốn dĩ là biểu tượng của sự uy nghiêm, giờ đây nằm phục dưới thân đứa con út. Gương mặt ông vùi vào gối, hơi thở đứt quãng, trong khi đôi mông săn chắc nhờ tập tennis lâu năm bị đẩy lên cao, phô bày toàn bộ sự tàn phá của nhục dục. Vĩnh An vươn bàn tay to lớn, thô bạo nắm lấy gáy tóc của cha mình, kéo ngược ra sau khiến ông phải cong lưng lên như một cây cung đang căng hết mức.
Vĩnh An: “Nhìn này… nhìn cái cách thân cặc con đang bị nuốt chửng bởi cái lỗ của cha này… Phập!”
Một cú thúc sấm sét giáng xuống. Toàn bộ chiều dài gân guốc, nóng rực của tuổi trẻ xuyên thủng tầng tầng lớp lớp thịt mềm, quy đầu cứng ngắc nong toạc vách hậu môn, chạm đến tận cùng của sự chịu đựng. Tiếng bạch bạch vang lên liên hồi khi vùng xương chậu của An va chạm mạnh bạo vào mông ông Hưng. Từng đường gân trên thân cặc ma sát cháy bỏng với lớp niêm mạc bên trong, tạo nên một cảm giác vừa đau đớn vừa đê mê tột cùng.
Vĩnh Hưng: “A… hự… An… nhẹ lại… con sẽ làm hỏng… hỏng cha mất… Ahhh… hộc… mạnh quá… con trai… mạnh quá!”
Vĩnh An: “Hỏng sao được? Cha dẻo dai thế này cơ mà… Chùn chụt… Nghe đi cha, tiếng lỗ đít cha đang mút con nghe mới thèm thuồng làm sao. Cha sướng lắm đúng không? Nói đi… cha sướng đến phát điên rồi đúng không?”
Sự dính dấp của dịch dâm hòa lẫn với nước bọt rơi xuống từ khóe môi An tạo thành một lớp bôi trơn dâm dật, khiến mỗi lần rút ra rồi đâm vào đều tạo nên những âm thanh ướt át, ám ảnh. Ông Hưng cảm nhận được lỗ tiểu của An đang liên tục kích thích vào điểm nhạy cảm nhất của mình. Sự sung sướng dồn nén đến mức ông không thể kiểm soát được nữa. Cơ thể ông gồng lên, đôi chân đạp mạnh vào nệm, và rồi với một tiếng hét nghẹn ngào, dòng tinh túy của người cha bắn ra tung tóe trên ga giường trắng muốt.
Vĩnh Hưng: “Ahhhhhhh! Ta… ta không chịu nổi nữa… An ơi!”
Phía bên trong, các thớ thịt mềm co bóp điên cuồng, siết chặt lấy thân cặc của An như muốn vắt kiệt. Cảm giác bị bao bọc bởi sự nồng nhiệt ấy khiến Vĩnh An không thể kiềm chế được nữa. Cậu gồng cứng toàn bộ khối cơ bắp trên lưng, đôi mắt đỏ ngầu, gầm lên một tiếng vang dội và bắt đầu trút toàn bộ tinh lực của tuổi 18 vào sâu bên trong cơ thể cha mình.
Vĩnh An: “Cha… nhận lấy này… Ahhhhhh!”
Dòng nóng hổi phun trào liên hồi, lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong ông Hưng. Cả hai đổ gục xuống nệm, hơi thở hòa lẫn vào nhau trong bầu không khí đặc quánh dư vị của cuộc giao hoan bạo liệt.
Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và tiếng điều hòa chạy rì rì. Vĩnh An nằm gọn trong vòng tay to lớn, ấm áp của cha. Cậu rúc đầu vào lồng ngực đẫm mồ hôi của ông Hưng, tận hưởng sự vỗ về sau cơn bão tố.
Vĩnh An: “Cha… tuyệt lắm ạ… Thật sự rất tuyệt. Vậy ra… các anh của con cũng đã từng được như thế này với cha hả cha?”
Ông Hưng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ nuông chiều, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve mái tóc rối của con út.
Vĩnh Hưng: “Đúng vậy… con cháu nhà họ Khang đều được truyền thụ như thế. Đó là cách chúng ta gắn kết, cách để những người đàn ông trong nhà này thực sự hiểu về sức mạnh và trách nhiệm của mình.”
An nằm úp mặt vào ngực cha, đôi mắt cậu ánh lên sự tò mò xen lẫn ngưỡng mộ. Cậu ngước nhìn cằm của ông Hưng, nơi vẫn còn vương chút mồ hôi.
Vĩnh An: “Vậy cha… cha kể con nghe về lần đầu của anh cả Vĩnh Hải đi ạ. Anh ấy điềm đạm như vậy, lúc ở trên giường với cha… có khác gì con không?”
Ông Hưng khẽ nhắm mắt, ký ức về mười hai năm trước ùa về. Ông nhìn vào mắt đứa con út, một nụ cười ẩn ý hiện lên trên môi.
Vĩnh Hưng: “Được rồi… nếu con muốn biết. Anh cả của con… lúc đó cũng không hề điềm đạm như con nghĩ đâu.”
…
Trong ký ức của ông Hưng, bóng đêm mười hai năm trước dường như chưa bao giờ phai nhạt. Đó là một đêm mưa rào đặc quánh, tiếng nước vỗ vào cửa kính biệt thự hòa cùng nhịp gõ đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc.
Đúng mười hai giờ đêm, Vĩnh Hải — khi ấy mới là một chàng trai mười tám tuổi với bờ vai bắt đầu nảy nở của một vận động viên bơi lội — rụt rè bước vào phòng cha theo lời dặn. Không gian tĩnh lặng đến mức Hải có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch sau lồng ngực.
Vĩnh Hưng: “Ngồi xuống đây, Hải.”
Giọng ông Hưng trầm thấp, chứa đựng một uy quyền không thể lay chuyển. Hải ngoan ngoãn ngồi xuống, đôi chân dài lúng túng khép lại. Nhưng ngay sau đó, cậu sững người khi thấy người cha vốn là thần tượng của mình lại từ từ quỳ gối xuống nền gạch lạnh lẽo ngay dưới chân cậu. Khi bàn tay thô ráp của ông Hưng chạm vào thun quần và kéo mạnh xuống, Hải giật thót, bàn tay vô thức vịn chặt lấy cánh tay cha.
Vĩnh Hải: “Cha… cha làm gì vậy ạ? Sao cha lại… quỳ xuống đó?”
Ông Hưng không ngước lên, đôi bàn tay đầy gân guốc nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ từng ngón tay đang run rẩy của con trai ra khỏi tay mình. Ông đặt chúng lên ga nệm, ép Hải phải bấu chặt lấy lớp vải lụa.
Vĩnh Hưng: “Đây là điều mà con cháu nhà họ Khang đủ mười tám tuổi sẽ phải trải qua để thực sự trở thành đàn ông. Ngồi yên đi con, hãy học cách đón nhận.”
Hải không dám cãi lời, nhưng toàn thân cậu căng cứng như một dây đàn đại phong cầm. Cậu cúi đầu, đôi mắt mở to bàng hoàng nhìn người cha uy nghiêm đang há miệng, từ từ bao trọn lấy “vũ khí” mới lớn của mình.
Khoảnh khắc quy đầu nóng hổi chạm vào khoang miệng ấm nóng và ẩm ướt của cha, Hải cảm thấy một luồng điện xẹt qua dọc sống lưng. Nước bọt trơn trượt bắt đầu bao phủ lấy toàn bộ thân cặc gân guốc, tạo nên một sự kết nối trần trụi và đầy tính chiếm hữu. Ông Hưng sử dụng kỹ thuật mút mát đầy kinh nghiệm, đôi môi ông bao chặt lấy bao quy đầu, kéo căng nó ra rồi lại buông lỏng, tạo nên tiếng rột rột dâm dật vang vọng trong không gian kín.
Vĩnh Hải: “Hự… cha… cha… đang làm gì thế này… Ahhh… nó nóng quá… cha ơi…”
Hải rên rỉ, những ngón tay bấu chặt đến mức làm nhăn nhúm cả tấm ga nệm đắt tiền. Cậu cảm nhận rõ mồn một đầu lưỡi nhám của cha đang liếm láp điệu nghệ quanh lỗ tiểu, rồi trượt dài theo từng đường gân nổi cộm trên thân cặc. Mỗi nhịp mút của ông Hưng đều sâu và mạnh, như muốn rút cạn sinh lực của chàng trai trẻ.
Trong tâm trí Hải lúc đó là một sự xung đột dữ dội: Sự tôn kính dành cho cha và sự khoái lạc đê hèn đang bùng nổ. Cậu nhìn thấy mái đầu của cha nhấp nhô giữa hai đùi mình, thấy sự tận tụy của ông trong việc dạy cậu bài học đầu tiên về nhục dục.
Vĩnh Hưng: “Ưm… hự…”
Tiếng ông Hưng rên khẽ trong cổ họng khi đang ngậm chặt lấy Hải càng khiến cậu phát điên. Cảm giác khoang miệng cha nóng rực như một lò lửa, bao bọc và nâng niu thứ đang căng cứng đến đau đớn của cậu. Mùi vị của nước bọt, của da thịt và hương thơm nam tính của cha hòa quyện, đánh gục mọi hàng rào phòng thủ cuối cùng trong tâm hồn Hải.
Cậu bắt đầu vô thức ưỡn người về phía trước, đưa thân cặc dấn sâu hơn vào cổ họng cha, cảm nhận sự ẩm ướt và ấm áp tuyệt đối ấy đang nuốt chửng lấy sự ngây thơ cuối cùng của mình.
…
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo mười hai năm trước, không gian phòng ngủ dường như bị bóp nghẹt bởi hơi nóng phát ra từ hai cơ thể đang dấn thân vào một nghi lễ trần trụi.
Vĩnh Hải ngồi trên mép nệm, cơ thể cao lớn vốn dĩ dẻo dai của một vận động viên bơi lội nay lại căng cứng như một khối đá tạc. Mồ hôi rịn ra trên thái dương, lăn dài xuống gò má rồi thấm vào ga giường. Ánh mắt cậu mở to, vằn lên những tia máu đỏ vì sự kích thích quá độ, chứng kiến cảnh tượng mà cậu chưa từng dám mơ tới trong những cơn mộng xuân điên rồ nhất: người cha uy nghiêm đang quỳ dưới chân cậu, đôi môi quyền lực bao trọn lấy phần nhạy cảm nhất của đứa con trai.
Vĩnh Hưng: “Ưm… rột… rột…”
Ông Hưng không chỉ mút mát, ông đang thưởng thức sự sinh trưởng của dòng máu nhà họ Khang. Khoang miệng ông nóng rực như một lò than, bao phủ lấy quy đầu và thân cặc gân guốc của Hải bằng một lớp nước bọt ẩm ướt, trơn trượt. Tiếng rột rột dâm dật vang lên mỗi khi ông dùng lực kéo căng bao quy đầu, rồi bất chợt, đầu lưỡi nhám của ông lướt dọc theo đường gân nổi cộm, liếm láp quanh lỗ tiểu đang rỉ ra những giọt dịch trong suốt.
Vĩnh Hải: “Cha… con… ah… con không chịu nổi… đừng liếm ở đó… hộc… cha ơi!”
Hải rên rỉ, âm thanh kẹt lại nơi cuống họng. Đỉnh điểm của sự chịu đựng là khi ông Hưng cúi thấp hơn, đôi môi ngậm lấy rồi mút mạnh hai hòn trứng dái của cậu. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, đánh tan mọi ranh giới của lý trí. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, đôi bàn tay to lớn của Hải vươn ra, nắm chặt lấy tóc cha mình, không phải để đẩy ra mà là để ấn mạnh vào.
Vĩnh Hải: “Ahhh! Cha… nuốt đi… nhận lấy của con này… hự!”
Cậu nấc lên, hông đẩy mạnh liên tục theo bản năng hoang dại. Dòng tinh túy nóng hổi của tuổi trẻ phun trào mãnh liệt, bắn thẳng vào sâu trong cổ họng ông Hưng. Ông không hề né tránh, ngược lại còn siết chặt khoang miệng, nuốt từng ngụm lớn một cách thản nhiên như đang đón nhận một chén rượu mừng. Tiếng ực ực vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, cho đến khi dòng chảy thưa dần, ông vẫn tiếp tục liếm láp sạch sẽ từ gốc đến ngọn, không bỏ sót một giọt nào.
Khi ông Hưng từ từ rời môi, một chỉ nước bọt dính dấp kéo dài nối giữa miệng ông và đỉnh quy đầu của Hải, lung linh dưới ánh đèn. Ông ngước nhìn con trai mình. Hải lúc này đang thở dốc, gương mặt bàng hoàng, đôi tay vẫn còn run rẩy trên tóc cha. Cậu vội vàng buông tay, giọng run lên vì sợ hãi và hối lỗi.
Vĩnh Hải: “Cha… con xin lỗi… con không cố ý nắm tóc cha… con… con lỡ tay… cha có sao không ạ?”
Ông Hưng không hề tức giận. Ông đưa tay quẹt ngang khóe môi vẫn còn vương chỉ bạc nước bọt, một nụ cười thâm trầm và đầy thỏa mãn hiện lên trên gương mặt phong độ. Ánh mắt ông nhìn Hải như nhìn một tác phẩm nghệ thuật vừa hoàn thiện.
Vĩnh Hưng: “Con làm tốt lắm, Hải. Mạnh mẽ và đầy sức sống đúng chất nhà họ Khang.”
Ông đứng dậy, bóng người cao lớn che khuất cả cơ thể đang run rẩy của con trai. Ông cúi xuống, thì thầm vào tai Hải bằng một giọng nói đầy ẩn ý, khiến trái tim chàng trai trẻ một lần nữa hẫng đi một nhịp.
Vĩnh Hưng: “Nhưng vẫn chưa hết đâu con trai. Đây mới chỉ là màn dạo đầu cho vị đắng và ngọt thực sự của sự trưởng thành thôi.”
Hải ngước nhìn cha, trong thâm tâm cậu trào dâng một cảm giác vừa sợ hãi vừa mong chờ mãnh liệt, hiểu rằng đêm nay mới chỉ thực sự bắt đầu.