Không gian căn phòng ngủ của ông Hưng giờ đây đã hoàn toàn biến thành một hầm ngục của dục vọng nguyên thủy, nơi mọi ranh giới đạo lý đều bị thiêu rụi bởi hơi nóng hầm hập tỏa ra từ ba cơ thể đàn ông đang xoắn xuýt lấy nhau. Mùi mồ hôi mặn chát, mùi tinh dịch nồng nặc và hương vị của sự phản nghịch hòa quyện thành một bầu không khí đặc quánh, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề và kích thích.
Ông Hưng nằm ngửa trên nệm, cơ thể hộ pháp phong độ giờ đây run rẩy kịch liệt dưới sự tấn công kép của hai đứa con trai. Phía sau, Vĩnh Hải vẫn như một con mãnh thú, không ngừng dồn toàn bộ sức mạnh vào hông để nắc những cú lút cán thô bạo vào hậu môn cha. Phía trên, Vĩnh An quỳ trên bụng cha, miệng lỗ nhỏ hẹp đang bị dương vật khổng lồ của ông Hưng nong toạc đến tận cùng.
Vĩnh Hưng: “Ahhhhh! An… Hải… cha… cha ra mất… không chịu nổi nữa… hộc… hộc!”
Toàn thân ông Hưng gồng cứng, những khối cơ ngực và bụng nổi rõ mồn một. Quy đầu nóng rực của ông nhấp nhô bên trong khoang ruột của con trai út, ma sát điên cuồng với những thớ thịt mềm mại. Trong một cơn co thắt dữ dội, ông gào lên một tiếng khàn đặc rồi xuất tinh mãnh liệt, dòng nhựa nóng hổi phun trào, lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong Vĩnh An.
Vĩnh An: “Hộc… đúng rồi cha… bắn hết vào con đi! Chùn chụt… Sướng quá cha ơi, cặc cha đang run bần bật trong người con này!”
An cười khì đầy vẻ hoang dại, đôi mắt đỏ rực vì hưng phấn. Cậu vươn hai tay xuống, se mạnh hai núm vú to bản, tấy đỏ của cha mình, khiến ông Hưng nhăn nhó vì đau đớn lẫn đê mê. An ngửa cổ ra sau, tóc bết dính mồ hôi, đôi mông săn chắc dập liên hồi như muốn vắt kiệt chút tinh lực cuối cùng của người cha.
Ngay lúc đó, Vĩnh Hải ở phía sau cũng không hề kém cạnh. Anh vươn đôi tay hộ pháp lên phía trước, nắm lấy hai núm vú của em trai mình mà vặn vẹo, se mạnh.
Vĩnh Hải: “Nhìn xem An, cha chúng ta hôm nay thật là tuyệt phẩm. Em cũng sướng đến mức phát điên rồi đúng không?”
Vĩnh An: “Ahhh… anh hai… mạnh nữa đi… hộc… em cũng… ra đây!”
Vĩnh An căng người, cơ bụng nổi cuộn khi đạt đến đỉnh điểm. Dương vật của cậu run rẩy rồi bắn ra dòng tinh túy trắng đục, phun đầy lên lồng ngực và bụng của ông Hưng. Sự dính dấp của dịch dâm và nước bọt nhầy nhụa bao phủ lấy hai cơ thể, tạo nên những tiếng bạch, bạch chát chúa khi da thịt va chạm.
Vĩnh Hải chứng kiến cảnh tượng đó thì cười khoái trá, tiếng cười trầm đục vang vọng khắp phòng. Anh tăng tốc độ nắc đến mức cực hạn, nhịp điệu dồn dập và thô bạo như muốn nghiền nát hậu môn của cha. Quy đầu gân guốc của Hải điên cuồng cày xới sâu vào đống thịt mềm bên trong đít cha, mỗi cú thúc lút cán đều khiến bao quy đầu bị kéo căng ra tạo nên tiếng rột rột dâm dật.
Vĩnh Hải: “Bây giờ đến lượt anh! Cha ơi, nhận lấy quà sinh nhật của đứa con cả này đi! Ahhhhh!”
Hải gầm lên như một con thú đầu đàn, hông thúc mạnh một cú lút cán cuối cùng rồi ghim chặt toàn bộ chiều dài gân guốc vào sâu nhất có thể. Dòng nóng hổi phun trào mãnh liệt, lấp đầy khoang ruột đang co bóp điên cuồng của ông Hưng. Sự dính dấp của tinh dịch hòa quyện cùng nước bọt và dịch dâm trước đó, tạo nên một sự lấp đầy trọn vẹn và tội lỗi.
Ba người đàn ông nhà họ Khang đổ rạp xuống nệm, hơi thở hòa lẫn vào nhau trong sự im lặng của dư âm nhục dục. Ông Hưng nằm giữa, đôi mắt lờ đờ nhìn trần nhà, trong khi hai đứa con trai vẫn ôm chặt lấy ông, cảm nhận sự gắn kết trần trụi của dòng máu và bản năng. Đêm sinh nhật năm mươi lăm tuổi của ông Hưng đã chính thức được đóng dấu bằng một nghi thức không thể nào quên.
…
Mùi mồ hôi nam tính, mùi tinh dịch nồng nặc và hương vị nhục dục tràn ngập trong không khí, khiến từng hơi thở đều trở nên nặng nề và ám ảnh.
Vĩnh Hải dứt khoát rút thân cặc gân guốc, nóng hổi của mình ra khỏi cơ thể cha.
Chùn chụt!
Âm thanh ướt át vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Miệng lỗ hậu môn của ông Hưng lúc này đã sưng tấy, đỏ hồng, không ngừng co bóp liên hồi theo bản năng dù vật thể lạ đã rời đi. Những dòng tinh dịch trắng đục, nóng hổi bắt đầu rỉ ra từ kẽ thịt, chảy dài xuống mép đùi săn chắc của ông, thấm đẫm ga nệm lụa nhào nhĩ. Hải lùi lại, đôi chân dài bước chậm rãi đến chiếc ghế tựa gần đó, anh ngồi xuống, ngả đầu ra sau thở dốc, đôi mắt vẫn không rời khỏi cơ thể người cha đang nằm rệu rã.
Vĩnh Hải: “Hộc… hộc… Cha đúng là cực phẩm… bao nhiêu năm vẫn khiến con phát điên như ngày đầu…”
Trên nệm, Vĩnh An vẫn nằm sấp trên người cha, đôi bàn tay trẻ khỏe bấu chặt lấy bờ vai rộng của ông Hưng. Dù hơi thở đã dồn dập và cơ bắp bắt đầu mỏi mệt, cậu út vẫn không ngừng dập mông đều đặn. Thân cặc của ông Hưng bên trong cậu đã dần mềm đi sau cơn cực khoái, nhưng sự ma sát của những thớ thịt mềm mại bên trong lỗ đít An vẫn khiến ông Hưng run bật từng hồi.
Vĩnh Hưng: “An… hộc… đủ… đủ rồi… dừng lại… cha kiệt sức rồi con…”
Giọng ông Hưng yếu ớt, đứt quãng như tiếng lá khô bị giẫm nát. Ông nhắm nghiền mắt, cố tìm lại chút dưỡng khí trong bầu không khí đẫm mùi xác thịt. Nhưng ngay khoảnh khắc ông tưởng chừng mọi thứ đã kết thúc, tiếng chốt cửa vang lên một âm thanh lạnh lùng.
Cạch.
Cánh cửa phòng bật mở. Ông Hưng giật thót, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía lối vào. Vĩnh Phong, Vĩnh Quân và Vĩnh Nam bước vào, sừng sững như những bóng ma của dục vọng. Nam đi đầu, gương mặt hiện đại khéo léo giờ đây chỉ còn lại vẻ ngông cuồng và lạnh lẽo.
Vĩnh Nam: “Đủ? Thế nào là đủ vậy cha? Cha nhận quà của anh cả và em út, rồi cha định quên luôn ba đứa con còn lại sao?”
Vĩnh Hưng: “Các con… các con… không thể nào… ahhh!”
Lời nói của ông bị cắt ngang bởi một tiếng rít đau đớn. Vĩnh An bất ngờ đứng dậy, rút cơ thể mình ra khỏi dương vật của cha. Sự rời đi đột ngột khiến dòng tinh dịch nóng hổi ban nãy cha bắn vào bên trong cậu nhỏ ra khỏi miệng lỗ, rơi lã chã xuống bụng ông Hưng thành những vệt dài nhầy nhụa. An lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười tinh quái rồi bước xuống nệm, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh hai.
Vĩnh An: “Hộc… em mệt rồi. Giờ tới lượt ba anh tặng quà cho cha đó. Cha vẫn còn ‘sung’ lắm, các anh đừng lo.”
Ông Hưng tái mặt, toàn thân run rẩy nhìn ba đứa con trai đang từ từ tiến lại gần mép giường. Ánh mắt của Phong và Quân rực cháy sự thèm khát của những vận động viên đang khao khát chinh phục, còn Nam thì lẳng lặng cởi bỏ thắt lưng, tiếng kim loại va chạm vào nhau nghe chói tai giữa đêm trường tĩnh mịch. Bầu không khí vốn đã nóng rẫy giờ đây lại càng bùng nổ khi “cuộc vui” thực sự của đêm sinh nhật năm mươi lăm tuổi mới chỉ vừa bắt đầu.
Vĩnh Phong: “Cha chuẩn bị đi… bọn con đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi.”
…
Bầu không khí trong phòng ngủ của ông Hưng đã hoàn toàn biến thành một hầm ngục của tội lỗi và nhục dục tột cùng. Mùi hương nam tính nồng nặc hòa quyện cùng mùi khói thuốc lá của Vĩnh Hải, mùi tinh dịch và dịch dâm tạo nên một thứ hỗn hợp đặc quánh, kích thích mọi tế bào thần kinh của những kẻ đang hiện diện.
Vĩnh An ngồi sát anh hai, đôi mắt rực sáng sự phấn khích của tuổi trẻ, không rời khỏi cảnh tượng trung tâm.
Vĩnh An: “Anh hai nhìn cha kìa… Trông cha lúc này đâu còn là vị chủ tịch uy nghiêm thường ngày nữa.”
Vĩnh Hải không đáp ngay, anh thong thả rít một hơi thuốc lá, phả làn khói trắng đục vào không trung rồi nhếch môi cười nhạt. Ánh mắt anh lạnh lùng nhưng đầy thỏa mãn nhìn về phía chiếc nệm dày nhào nhĩ.
Vĩnh Hải: “Cha đang được ‘thuần phục’ đấy An ạ. Một con thú đầu đàn dù mạnh mẽ đến đâu, khi rơi vào tay những đứa con trai mình sinh ra, cũng chỉ còn biết phục tùng thôi.”
Trên nệm, ông Hưng đang trải qua một cơn ác mộng trần trụi. Gương mặt ông nhòe nhoẹt nước mắt, nước mũi và nước dãi nhễ nhại, biểu cảm ngây dại vì khoái lạc và nỗi đau đan xen quá mức chịu đựng. Ông cố gồng chút sức lực già cỗi, chống hai tay xuống nệm bò trườn như một con thú bị dồn vào đường cùng. Nhưng Vĩnh Phong và Vĩnh Quân đứng chắn phía trước, không cho ông một lối thoát.