Sáng hôm sau, ánh nắng Sài Gòn len qua rèm cửa sổ cao cấp của căn hộ, chiếu lên cơ thể Kitty đang nằm cuộn tròn trên giường, chăn đắp hờ hững che đi những dấu vết đêm qua. Cậu tỉnh giấc vì tiếng cửa chính mở sầm, tiếng vali kéo lê trên sàn gỗ, và giọng Huy vang lên – không lớn tiếng, nhưng lạnh buốt như dao:
“Em dậy đi. Anh về rồi.”
Kitty giật mình ngồi dậy, đầu óc quay cuồng vì thiếu ngủ và dư âm. Cậu nhìn Huy đứng ở cửa phòng ngủ: áo vest nhàu nhĩ vì chuyến bay, mắt đỏ hoe vì mệt mỏi và nghi ngờ, tay cầm điện thoại – màn hình vẫn sáng tin nhắn cuối cùng anh gửi đêm qua: “Em ở đâu? Sao tắt máy?”
“Em… em ngủ quên…” Kitty lắp bắp, cố kéo chăn che người, nhưng muộn rồi. Huy bước vào, ánh mắt quét qua cậu: dấu hôn đỏ rực trên cổ, vết bầm tím trên hông lộ ra dưới lớp áo mỏng, và mùi – mùi nước hoa rẻ tiền, mồ hôi lạ, tinh dịch thoang thoảng vẫn còn đọng trên da cậu dù đã tắm rửa vội vàng.
Huy không nói gì ngay. Anh ngồi xuống mép giường, tay nâng cằm Kitty lên, ngón cái vuốt nhẹ má cậu – cử chỉ dịu dàng nhưng đầy áp lực. “Đừng nói dối anh. Anh ngửi thấy mùi của mấy thằng trai nhảy trên người em. Minh Đen? Hay cả Long với Tí nữa?”
Kitty tái mặt, nước mắt chực trào. Cậu cố lắc đầu, nhưng giọng run rẩy: “Không phải… em chỉ… em chỉ đi bar một mình thôi…”
Huy cười nhạt, tay siết chặt hơn, khiến Kitty nhăn mặt đau. “Một mình? Với dấu cắn thế này? Với hậu môn em vẫn còn sưng đỏ – anh thấy khi em ngồi dậy rồi. Em nghĩ anh ngu à? Anh đã cảnh báo em rồi, Kitty. Em là của anh. Chỉ của anh thôi.”
Xung đột bùng nổ từ đây – không phải la hét ầm ĩ, mà là một cuộc đối đầu lạnh lùng, đầy ghen tuông và dục vọng bị kìm nén. Huy đẩy Kitty nằm ngửa xuống giường, tay giữ chặt hai cổ tay cậu trên đầu, cơ thể anh đè lên, nặng trịch và nóng ran. “Em kể đi. Chúng nó làm gì em? Minh đụ em từ sau? Long dập họng em? Tí liếm em đến kiệt sức?”
Kitty khóc lóc, cố vùng vẫy nhưng vô ích – sức Huy mạnh hơn, và sâu thẳm, cậu vẫn thèm sự chiếm hữu ấy. “Em xin lỗi… em không kiềm nổi… chúng nó… chúng nó làm em sướng… nhưng em vẫn yêu anh…”
Lời thú tội ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Huy gầm gừ, tay kia kéo phăng quần lót Kitty xuống, ngón tay ấn mạnh vào hậu môn cậu – vẫn còn ướt át và rỉ tinh dịch dư thừa từ đêm qua. “Sướng? Chúng nó xuất vào đây à? Bao nhiêu lần? Em để chúng dùng em như đĩ à?”
Kitty cong người rên lớn vì đau và khoái cảm lẫn lộn, nước mắt rơi lã chã. “Hai lần… chúng nó… chúng nó thay phiên… em thèm… nhưng anh ơi, tha cho em…”
Huy không tha. Anh kéo quần mình xuống, cặc đã cương cứng vì ghen tuông bệnh hoạn – dài, to, đầu khấc đỏ sậm giật giật. Không cần bôi trơn, anh đẩy mạnh vào hậu môn Kitty một phát – sâu đến mức cậu hét lên, chân co giật. “Tha? Em phản bội anh thì phải chịu phạt. Giờ anh sẽ đụ em đến khi em quên sạch mấy thằng đó.”
Xung đột không chỉ thể xác. Trong khi dập mạnh bạo, mỗi cú đẩy đều như muốn khắc sâu sở hữu, Huy thì thầm bên tai Kitty: “Em nghĩ chúng nó yêu em à? Chúng chỉ dùng em thôi. Anh mới là người giữ em, nuôi em, yêu em. Sao em dám đi bar lén lút? Sao em tắt máy khi anh gọi?”
Kitty khóc nức nở, hông đẩy ngược về sau đón nhận theo bản năng, nhưng miệng van xin: “Em sai rồi… em sẽ không đi nữa… anh tha cho em… đau quá…”
Nhưng Huy không dừng. Anh dập nhanh hơn, tay siết eo cậu đến mức để lại vết đỏ mới chồng lên vết cũ, tay kia sục cặc Kitty mạnh bạo. “Không tha. Em phải nhớ: mày là của tao. Không bar, không trai, không gì cả. Nếu em còn lén gặp chúng, anh sẽ tìm chúng, đánh chúng đến què, rồi nhốt em ở nhà mãi mãi.”
Lời đe dọa ấy khiến Kitty run sợ, nhưng cũng kích thích một phần đen tối trong cậu. Cao trào đến nhanh: Kitty xuất trước, tinh bắn lên bụng mình, cơ thể co giật dữ dội. Huy gầm lên, đẩy sâu nhất, xuất thẳng vào trong – từng đợt nóng hổi tràn ngập, hòa lẫn với tinh còn sót của Minh và Tí, khiến bụng cậu phồng lên, tinh dịch trào ra chảy dài xuống đùi.
Sau đó, Huy rút ra, nằm vật bên cạnh, thở dốc. Kitty nép sát vào ngực anh, khóc rưng rức: “Em xin lỗi… em sẽ ngoan… đừng bỏ em…”
Huy ôm chặt cậu, giọng dịu lại nhưng vẫn lạnh: “Anh không bỏ. Nhưng từ giờ, em đi đâu cũng phải báo anh. Điện thoại phải mở 24/7. Và nếu anh phát hiện lần nữa… em biết hậu quả rồi đấy.”
Xung đột kết thúc bằng sự im lặng nặng nề. Kitty nằm đó, cơ thể đau nhức, đầu óc hỗn loạn giữa tội lỗi, sợ hãi và dục vọng vẫn âm ỉ. Cậu biết mình sẽ không dừng lại – tin nhắn từ Minh vẫn nằm trong điện thoại, chờ cậu đọc. Nhưng giờ, cậu phải giả vờ ngoan ngoãn, chờ cơ hội tiếp theo.
Huy thì đứng dậy, đi tắm, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi: không còn tin tưởng tuyệt đối nữa, chỉ còn ghen tuông và chiếm hữu mạnh mẽ hơn. Xung đột này không giải quyết gì – chỉ làm vết nứt giữa họ sâu hơn, đẩy Kitty gần hơn với vực thẳm của dục vọng.
Dưới ánh đèn neon tím lập lòe của Bar X, Kitty bước vào như một bóng ma lén lút giữa đám đông nhảy múa. Cậu đã quen thuộc với con hẻm nhỏ ở quận 1 này – nơi tiếng bass dội rung lồng ngực, mùi khói thuốc lẫn nước hoa rẻ tiền quyện vào không khí nóng hổi. Bar X không phải nơi dành cho những tâm hồn yếu đuối. Nó là một thế giới riêng, nơi dục vọng được thả lỏng mà không cần lời giải thích, nơi trai nhảy trên sân khấu uốn éo cơ thể lấp lánh dầu bóng, và những private room phía sau là nơi mọi giới hạn bị xóa nhòa.
Kitty nhớ rõ lần đầu tiên cậu đến đây. Đó là một buổi tối mưa tầm tã cách đây ba tháng, khi Huy – người yêu kiểm soát của cậu – phải đi công tác đột xuất. Một người bạn rủ cậu đi “thư giãn”, và Kitty, với phần nổi loạn ẩn sâu trong lòng, đã đồng ý. Cậu chỉ định ngồi xem thôi, nhấm nháp ly cocktail rẻ tiền, nhưng ánh mắt của Minh Đen – cậu trai da ngăm, cơ bắp cuồn cuộn, nụ cười đểu đểu – đã giữ chân cậu lại. Minh nhảy xuống sân khấu, tiến sát cậu, thì thầm: “Muốn nhảy riêng không cưng?” Từ đó, Bar X trở thành nơi cậu trốn chạy khỏi vòng tay ngột ngạt của Huy. Mỗi lần bước vào, cậu cảm thấy như được sống thật – không phải Kitty ngoan ngoãn, mà là một con mèo hoang thèm khát được vuốt ve, bị cào xé.
Nhưng đêm nay khác. Sau cuộc xung đột dữ dội với Huy hai ngày trước, Kitty không còn là cậu trai ngây thơ nữa. Huy đã phạt cậu bằng cách chiếm đoạt cơ thể đến kiệt sức, thì thầm những lời đe dọa: “Nếu em còn lén gặp chúng, anh sẽ không tha thứ.” Kitty đã khóc lóc van xin, hứa sẽ ngoan, nhưng dục vọng âm ỉ không nguôi. Cậu cần Minh – cần hơi nóng, mùi mồ hôi quen thuộc, cần cảm giác bị chiếm đoạt mà không có sự kiểm soát ngột ngạt. Cậu nhắn cho Minh: “Em cần gặp. Bây giờ. Chỉ mình anh thôi.” Minh rep ngắn gọn: “Private room 3. Cởi đồ chờ tao.”
Cửa phòng đóng sầm sau lưng Kitty. Bên trong chỉ có ánh đèn huỳnh quang vàng vọt treo lủng lẳng, sofa da cũ kỹ đầy vết xước, và mùi mồ hôi, gel bôi trơn còn vương vấn từ những đêm trước. Minh đã ở đó, ngồi dựa lưng vào tường, áo ba lỗ đen dính sát cơ ngực, quần short tụt thấp lộ rõ đường V cắt sâu. Cậu ta hút thuốc, khói bay lững lờ, ánh mắt quét từ đầu đến chân Kitty như một con thú săn mồi.
“Cởi ra,” Minh ra lệnh, giọng trầm khàn.
Kitty run run cởi chiếc áo khoác mỏng – thứ duy nhất cậu mặc. Cơ thể trần truồng lộ ra dưới ánh đèn: núm vú đỏ ửng vì bị Huy cắn mạnh, dấu tay bầm tím trên hông, hậu môn vẫn còn sưng nhẹ. Minh đứng dậy, tiến lại gần, ngón tay vuốt nhẹ từ cổ xuống ngực cậu, xoay quanh núm vú khiến Kitty khẽ rên.
“Thằng Huy làm mày thế này à?” Minh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai. “Nó phạt mày vì lén gặp tao? Nhưng mày vẫn quay lại. Sao thế, cưng? Thèm cặc tao đến mức chịu đau à?”
Kitty cúi đầu, nước mắt chực trào. “Em… em sợ anh ấy. Nhưng em thèm anh. Thèm cảm giác không bị kiểm soát…”
Minh cười khẩy, đẩy Kitty tựa lưng vào tường, hai tay chống hai bên nhốt cậu lại. Cậu ta cúi xuống hôn mạnh – môi ngấu nghiến, lưỡi luồn sâu, vị thuốc lá và rượu thoang thoảng tràn ngập miệng Kitty. Tay Minh luồn xuống, nắm lấy cặc cậu đã cương cứng, sục chậm rãi từ gốc đến đầu, ngón cái quét qua khe niệu đạo khiến Kitty cong người rên lớn.
“Nhìn mày kìa… cứng ngay lập tức. Thằng Huy có biết mày nghiện tao đến mức này không?”
Minh quỳ xuống, ngậm lấy đầu khấc Kitty, mút mạnh, lưỡi quấn quanh. Kitty bấu tóc cậu ta, hông đẩy về trước theo bản năng. Minh nuốt sâu hơn, họng siết chặt, tay vuốt bìu rồi luồn ra sau, ngón giữa ấn nhẹ vào hậu môn vẫn còn đau rát. Kitty khóc lóc: “Minh… nhẹ thôi… em còn đau…”
Minh nhả ra, đứng dậy, xoay Kitty lại, ấn mặt cậu vào tường. Cậu ta kéo quần short xuống, cặc dài cong bật ra, đầu khấc đỏ sậm ấn vào khe mông Kitty. “Đau thì chịu. Mày đến đây là để bị đụ mà. Tao sẽ làm mày quên sạch thằng Huy.”
Minh đẩy chậm rãi, từng centimet chui vào hậu môn sưng đỏ. Kitty hét lên, chân run lẩy bẩy, tay bấu tường đến trắng bệch. Minh siết chặt hông cậu, bắt đầu dập – chậm nhưng sâu, mỗi cú đẩy đều chạm điểm tận cùng. Kitty rên không thành tiếng, nước mắt rơi lã chã, nhưng hông lại đẩy ngược về sau đón nhận.
“Thích không? Nói đi.” Minh gầm gừ, tay vòng ra trước sục cặc Kitty theo nhịp.
“Thích… thích lắm… Minh… mạnh nữa…” Kitty khóc, giọng vỡ òa.
Minh tăng tốc, tiếng da thịt va chạm vang lên trong phòng kín. Cậu ta cắn vào gáy Kitty, để lại dấu mới chồng lên dấu cũ của Huy. “Mày là của tao. Không phải của thằng Huy. Nó có thể phạt mày, nhưng cuối cùng mày vẫn quay lại đây, vẫn để tao đụ đến kiệt sức.”
Cao trào đến nhanh và dữ dội. Kitty xuất trước – tinh bắn tung tóe lên tường, cơ thể co giật dữ dội. Minh gầm lên, đẩy sâu nhất, xuất thẳng vào trong – từng đợt nóng hổi tràn ngập, hòa lẫn với tinh còn sót của Huy, khiến bụng Kitty phồng nhẹ, tinh dịch trào ra chảy dài xuống đùi.
Khi rút ra, Minh ôm Kitty từ phía sau, kéo cậu ngồi xuống sofa, để cậu nép vào ngực. Cậu ta vuốt tóc cậu, giọng khàn: “Mày định làm gì với thằng Huy? Tiếp tục giả vờ ngoan ngoãn à?”
Kitty thở dốc, giọng nhỏ: “Em… em không biết… em sợ… nhưng em không dừng được…”
Minh cười, hôn lên trán cậu: “Tốt. Vì lần sau tao sẽ gọi Long với Tí. Mày sẽ bị tụi tao dùng đến khi không đứng nổi. Và mày sẽ quay lại, vì mày nghiện rồi.”
Đột nhiên, cửa phòng bật mở sầm. Huy đứng đó, mắt đỏ ngầu, tay siết chặt nắm đấm. “Em… em đang làm gì ở đây?” Giọng anh vỡ òa, đầy giận dữ và đau đớn. Kitty chết lặng, cơ thể trần truồng run rẩy, tinh dịch vẫn rỉ ra từ hậu môn. Minh cười khẩy, đứng dậy, kéo quần lên: “Thằng này? Nó quay lại với tao vì mày không đủ làm nó sướng.”
Huy lao vào, đấm mạnh vào mặt Minh, máu bắn tung tóe. Minh đáp trả, hai người vật lộn trên sàn, tiếng đấm đá vang lên hỗn loạn. Kitty hét lên, cố can ngăn: “Dừng lại! Anh Huy, em xin lỗi!” Nhưng muộn rồi. Bouncer ngoài cửa nghe tiếng ồn, xông vào kéo họ ra. Huy bị lôi ra ngoài, mặt bê bết máu, ánh mắt nhìn Kitty đầy tuyệt vọng: “Em chọn chúng nó à? Anh sẽ không để em đi dễ dàng đâu.”
Bar X vẫn sáng đèn, chờ những con mồi mới. Nhưng đối với Kitty, nó là lời nguyền mãi mãi.