Nội dung truyện
Trong buổi giao lưu ngày hôm đó tôi có đặc biệt chú ý tới một bạn học sinh nam ngồi cuối bàn. Cậu bé có một mái tóc màu xám khói, gu thời trang thời thượng theo xu hướng giới trẻ nhưng tôi thì già rồi nên không thích kiểu ấy lắm. Cả buổi tôi nói chuyện tôi để ý thấy cậu nhóc luôn chằm chằm nhìn tôi không rời mắt, tôi thậm chỉ đã thử cố tình nhìn chằm chằm lại nhưng cậu ta vẫn nhìn không e ngại, tôi không phải là người thích bày chuyện để nói nên tuyệt nhiên tôi sẽ mặc kệ, sau cùng tôi cũng biết được cậu nhóc này tên là Tuấn Vương, là một sinh viên có thành tích khá tốt nhưng tính tình lại không hòa đồng và thường xuyên trốn tiết, thật là một con người kì lạ, bạn có thể giỏi nhưng chưa chắc bạn đã hứng thú với nó, quả nhiên điều này là có thật.
Lại giống mọi lần, tôi lại được nghe thông báo từ lớp trưởng Tuấn Vương lại trốn, khả năng cao sẽ không đủ điều kiện thi nếu không học bù những buổi đã trốn. Khuyên dạy không được, tôi quyết định tìm đến nhà sau nhiều lần không thể liên lạc được với gia đình cậu nhóc nghịch ngợm này.
Tôi bấm chuông liên tục nhưng chẳng thấy ai ra mở cửa cả, tôi nghi ngại có thể mình nhầm địa chỉ nên mở máy lên check lại. Đúng lúc đó cánh cửa liền mở ra, trước mặt tôi Tuấn Vương chỉ quấn quanh eo một chiếc khăn tắm, tóc vẫn còn ướt thản nhiên nhìn tôi.
“Ủa? sao thầy lại ở đây?” chả chào hỏi gì nói luôn băn khoăn trong đầu ra.
“Cậu còn hỏi tôi à? trốn bao nhiêu buổi rồi? nói bao lần không nghe mà thầy chả hiểu nổi sao em học tốt như vậy mà em không coi trọng nó thế? hôm nay thầy đến để nói với bố mẹ em về vấn đề này đây” Tôi nghiêm khắc răn dạy.
“Bố mẹ em á? họ làm gì có ở đây, em sống ở đây một mình mà, có vẻ mấy cô bé học sinh của thầy đưa sai thông tin rồi” Cậu nhóc cười cười nhìn tôi