Nội dung truyện
Phút chờ đợi ngắn ngủi kết thúc khi khúc củi nóng của anh chạm vào hậu nguyệt tôi. Tiếng “phập…” đầu tiên vang lên không lớn nhưng đủ để tôi giật mình, rồi nhanh chóng tiếp nối bằng tiếng “phập… phập… bạch… bạch…” dồn dập. Anh thì thầm: “Nằm yên, em nhé.” Tôi cố gắng thả lỏng, hơi thở dồn, miệng bật tiếng rên “a… a…” xen giữa mỗi nhịp phập. Cảm giác đầu tiên là hơi đau xé nhẹ, rồi nhanh chóng chuyển thành ngọt ngào lan tỏa. Anh đẩy chậm, rồi mạnh hơn, tay giữ hông tôi, “phập phập” mỗi lần như muốn đưa tôi lên tận đỉnh.
Anh tăng tốc, tiếng “bạch bạch” của quần áo rách vụn vương quanh giường, hòa với tiếng rên rỉ của tôi. “Em khỏe không?” Anh hỏi, giọng trầm khàn pha loãng gió thở. Tôi đáp khe khẽ: “Dạ…khỏe… nhưng… mạnh quá…” Anh cười khẽ, tay bóp chặt mông tôi, “Chỉ của anh thôi, em à.” Những tiếng “phập… phập…” trở nên dồn dập gấp gáp hơn, cơ thể tôi rung lên theo từng cú đẩy. Mồ hôi đẫm lưng, tôi cảm nhận từng giọt lăn xuống, hòa cùng nhịp tim đang đập loạn.
Bác sĩ Phan thay đổi góc độ, kéo chân tôi lên cao, “bạch bạch” âm thanh xương khớp lạo xạo, rồi “phập phập” vang đều. Tôi rên dài, “A… á… bác…” Tiếng thở của anh gấp gáp, “Mạnh lên, em ơi.” Từng đợt sóng khoái cảm ập tới, tôi bám vào vai anh, cố giữ bình tĩnh. Anh thì thầm: “Sẽ còn lần hai, lần ba… Em phải chịu được đấy.” Tôi đáp rên rỉ: “Dạ… em… chờ… bác…”
Cuộc chơi chưa dừng, anh rút ra, tôi tưởng đã xong thì thấy khúc củi nóng lại chực chờ. “Lần hai,” anh nói, giọng điềm tĩnh. Tiếng “phập…” thứ hai vang lên, nhanh hơn, mạnh hơn lần trước, “bạch bạch… phập phập” dồn dập không ngừng. Cảm giác vòng hai căng tức, đau nhói xen lẫn khoái lạc lan tràn. Tôi rên rỉ: “Á… bác… đau… nhưng vui…” Anh thở dồn, “Chỉ cần em thích.”